Chương 5 - Chị Gái Bị Bỏ Quên
Mặt mẹ đỏ bừng.
“Thì… thì lúc đó mẹ giận quá nên mới—”
“Giận quá nên nói?” Tôi cười lạnh, “Mẹ à, mẹ có bao giờ nói câu nào không phải ‘lúc giận’ không? Mỗi lần mẹ bắt con làm việc, mẹ nói là ‘việc nên làm’. Mỗi lần thiên vị em, mẹ nói là ‘cả nhà là một’. Mỗi lần lợi dụng con, mẹ nói là ‘sau này sẽ trả’. Giờ thì sao?”
Tôi đứng dậy.
“Mười năm rồi. Con đợi mười năm. Mẹ trả con cái gì?”
Mẹ không nói nổi câu nào.
Tôi xoay người đi lên lầu.
Sau lưng, vang lên tiếng ba:
“Thôi, ăn cơm đi ăn cơm đi. Nó vài hôm nữa là nghĩ lại thôi.”
Nghĩ lại?
Tôi cười lạnh.
Tôi đã nghĩ lại từ lâu rồi.
Tôi đã hiểu rõ vị trí của mình trong căn nhà này là gì.
Một công cụ.
Công cụ miễn phí.
Dùng xong thì vứt cũng chẳng ai tiếc.
7.
Ngày thứ năm.
Sáng hôm đó, không ai gọi điện đánh thức tôi.
Tôi ngủ một giấc tới khi tự tỉnh. Chín giờ rưỡi.
Lần đầu tiên trong suốt mười năm.
Tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, ngẩn người ra một lúc.
Nắng len qua khe rèm cửa, ấm áp.
Tôi nhớ lại năm mười sáu tuổi.
Mùa hè năm đó, lần cuối cùng tôi mặc đồng phục.
Giáo viên chủ nhiệm hỏi tôi: Lâm Hiểu Hòa, sao em không đến lớp nữa?”
Tôi đáp: “Nhà em có việc.”
Cô thở dài: “Đáng tiếc thật. Tuy thành tích không xuất sắc, nhưng nếu cố gắng thì vẫn có thể vào cao đẳng.”
Tôi không nói gì.
Tôi không nói với cô rằng, không phải tôi không muốn đi học.
Mà là ba mẹ tôi không cho tôi học nữa.
Vì “em trai học tốn tiền”.
Vì “dù sao con cũng chẳng đậu nổi trường nào tốt”.
Vì “con là chị, nên giúp gia đình”.
Từ ngày hôm đó, cuộc đời tôi dừng lại ở tuổi mười sáu.
Bạn bè tôi thì sao?
Các bạn ấy học hết cấp ba, thi đại học, ra trường đi làm, yêu đương, kết hôn.
Còn tôi?
Tôi ở trong tiệm.
Bốn giờ sáng dậy, chín giờ tối mới xong việc.
Bảy ngày một tuần, không nghỉ ngày nào.
Tôi nhìn họ đăng ảnh du lịch, ảnh món ngon, ảnh váy cưới lên mạng xã hội.
Còn tôi thì chẳng có gì.
Chỉ có đôi tay thô ráp, và mùi bột mì bám đầy người.
Tôi từng muốn phản kháng.
Năm mười tám tuổi, tôi nói với mẹ: “Con muốn ra ngoài đi làm.”
Mẹ nói: “Đi làm? Con kiếm được bao nhiêu? Ở nhà có ăn có ở, chẳng tốt hơn sao?”
Năm hai mươi tuổi, tôi nói với ba: “Con muốn học thêm gì đó, đăng ký lớp học buổi tối.”
Ba nói: “Học để làm gì? Giữ tiệm cho tốt là được rồi.”
Năm hai mươi hai tuổi, tôi nói với mẹ: “Con muốn yêu đương.”
Mẹ nói: “Yêu đương gì chứ? Cả ngày ở tiệm, yêu với đương ai? Đợi em con ra trường rồi, để nó giới thiệu cho.”
Mỗi lần tôi định bước ra, đều bị chặn lại.
Mỗi lần, đều có một lý do.
“Đợi em con tốt nghiệp.”
“Đợi em con ổn định công việc.”
“Đợi em con kết hôn.”
Tôi cứ đợi mãi, đợi hoài.
Em trai tốt nghiệp rồi.
Còn tôi thì vẫn tiếp tục làm việc.
Em trai có công việc ổn định rồi, tôi vẫn tiếp tục làm.
Đến khi em trai thất nghiệp trở về…
Cửa tiệm lại được giao cho nó.
Mười năm tôi bỏ ra, đến một câu “cảm ơn” cũng không có.
Điện thoại reo.
Là em trai.
“Chị, chị có ở nhà không?”
“Có.”
“Em… em lên nói chuyện với chị được không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Lên đi.”
Vài phút sau, em trai gõ cửa bước vào.
Nó mặc tạp dề, tay vẫn còn dính bột mì.
“Chị…” Nó đứng ở cửa, trông có phần lúng túng.
“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.
Nó ngồi xuống, xoa tay vào nhau.
“Chị, em biết chị đang giận.”
“Tôi không giận.”
“Vậy sao chị không giúp em nữa?”
Tôi nhìn nó.
“Em, chị hỏi em một câu.”
“Chị hỏi đi.”
“Mười năm qua em về nhà được mấy lần?”
Nó nghĩ ngợi: “Sáu, bảy lần gì đó.”
“Sáu lần.” Tôi nói, “Tôi đếm rồi. Năm nhất em về dịp đông, năm ba về dịp hè, năm tốt nghiệp về một lần, sau đó mỗi năm về ăn Tết một lần. Tổng cộng sáu lần.”
“…”
“Mỗi lần về, ở được mấy ngày?”
“Ba, bốn ngày.”
“Tối đa là bốn ngày.” Tôi nói, “Sáu lần, mỗi lần tối đa bốn ngày. Tổng cộng chưa tới một tháng.”
Em trai cúi đầu.
“Còn tôi thì sao? Mười năm. Ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày. Mỗi ngày đều ở tiệm.”
“Chị, em…”
“Khi em ở Thượng Hải, mỗi tháng mẹ gửi ba ngàn sinh hoạt phí cho em. Còn tôi chỉ được năm trăm.”
“…”
“Tiền cọc thuê nhà ở Thượng Hải, chị trả. Thời gian em thất nghiệp, tiền ăn ở cũng do chị chuyển.”
“Chị—”
“chị không trách em.” Tôi ngắt lời, “chị chỉ muốn em hiểu một điều.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó.
“Ngôi nhà này, cửa tiệm này, chị dốc hết mọi thứ. Còn em? Em không bỏ ra gì cả. Nhưng ba mẹ lại giao tiệm cho em, không phải cho chị.”
“Điều đó không công bằng.” Tôi nói, “Em nghĩ sao?”
Em trai mấp máy môi.
Một lúc lâu sau, nó mới lên tiếng:
“Chị… em cũng thấy không công bằng.”
“Vậy sao em không nói?”
“Em…” Nó ngập ngừng, “Em không biết phải nói thế nào.”
“Em có thể nói ‘không’.” Tôi nói, “Lúc ba mẹ nói giao tiệm cho em, em có thể nói: ‘Không được, vậy là bất công với chị’.”
“…”
“Nhưng em không nói.”
Tôi đứng dậy, mở cửa.
“Em à, chị không trách em. Thật đấy. Nhưng chị cũng sẽ không giúp em nữa. Em về đi.”
Em trai đứng dậy, đi đến cửa.
Nó quay đầu lại nhìn tôi một cái.
“Chị… xin lỗi.”