Chương 6 - Chị Gái Bị Bỏ Quên
Tôi không đáp.
Nó rời đi.
8.
Ngày thứ sáu.
Tối hôm đó, ba mẹ gọi tôi xuống phòng khách.
“Tiểu Hòa, lại đây ngồi nói chuyện.” Giọng ba dịu hơn mấy hôm trước.
Tôi ngồi xuống.
“Mấy hôm nay tiệm hơi rối thật.” Ba nói, “Em con mới tiếp quản, chưa quen việc…”
“Ừ.”
“Con có thể… quay lại giúp vài ngày không? Đợi nó quen tay rồi hãy đi.”
“Không thể.”
“Tiểu Hòa—”
“Ba,” tôi cắt lời, “con đã giúp mười năm rồi. Mười năm. Nếu mười năm mà còn chưa dạy được nó, thì vài ngày cũng vô ích.”
Ba nhíu mày: “Con nói chuyện kiểu gì thế hả?”
Mẹ chen vào: “Đúng đó! Con từ nhỏ đến lớn thái độ như vậy đấy à? Bọn ta nuôi con lớn như thế, con đáp lại thế này sao?”
Tôi nhìn mẹ.
“Mẹ nuôi con lớn tốn bao nhiêu tiền?”
“Gì cơ?”
“Mười sáu tuổi con nghỉ học. Từ mười sáu đến hai mươi sáu, mười năm, con ăn ở, sinh hoạt trong nhà, tổng cộng tốn bao nhiêu?”
Mẹ sững lại.
“Con tính rồi.” Tôi nói, “Mỗi ngày ăn uống tính hai chục, một năm hơn bảy ngàn. Ở thì không tính vì là nhà mình. Quần áo một năm chưa chắc mua hai bộ, tính năm trăm. Vặt vãnh thêm một ngàn. Một năm chưa đến mười ngàn. Mười năm, chưa đến trăm ngàn.”
“Mười năm qua con kiếm về cho tiệm bao nhiêu tiền? Mỗi ngày doanh thu hơn một ngàn, lợi nhuận khoảng năm sáu trăm. Một năm hai trăm ngàn. Mười năm là hai triệu tệ.”
Tôi nhìn thẳng vào ba mẹ.
“Mẹ nuôi con hết một trăm ngàn. Con kiếm về hai triệu tệ. Mẹ vẫn thấy con nợ mẹ à?”
Cả phòng khách lặng như tờ.
Mặt mẹ đỏ bừng.
“Con… con nói gì kỳ vậy? Người một nhà mà tính toán tiền bạc à—”
“Chẳng phải mẹ nói tiệm là của em con sao?” Tôi hỏi, “Tiệm của em, thì tiền tiệm cũng là của em. Nếu là tiền của em, thì tại sao con phải đi kiếm tiền cho em?”
“Con—”
“Mẹ,” tôi nói, “mẹ không thể cùng lúc chiếm hết phần tốt. Mẹ không thể vừa nói ‘cả nhà không tính toán’, để con làm không công; lại vừa nói ‘tiệm là của em’, rồi gạt con ra.”
“Mẹ đâu có gạt con!”
“Vậy tiệm có phải của em không?”
“…Phải.”
“Vậy con trong tiệm này là gì?”
Mẹ không đáp được.
“Để con nói cho mẹ biết.” Tôi nói, “Con là người làm thuê. Một đứa làm thuê không có lương, không có cổ phần, không có quyền thừa kế.”
“Không, làm thuê còn được trả lương. Còn con thì sao? Một tháng năm trăm tiêu vặt.”
“Tiểu Hòa!” Ba đập tay lên bàn trà, “Con nói đủ chưa đấy?”
“Chưa.”
Tôi đứng dậy.
“Mười năm nay, con có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng con vẫn nhịn. Vì ba mẹ luôn bảo con: ‘Đợi em trai tốt nghiệp rồi sẽ ổn’, ‘Đợi em có việc làm rồi sẽ khá’, ‘Người một nhà thì không tính toán’.”
“Con đã đợi mười năm. Rốt cuộc đợi được gì? Đợi đến lúc em về ba ngày đã thành ông chủ, còn con làm mười năm thì chẳng được gì hết.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ba mẹ.
“Từ hôm nay, con không đợi nữa.”
Tôi xoay người bước lên lầu.
“Con đi đâu đấy?” Mẹ hỏi với theo.
“Về phòng.”
“Vậy còn tiệm thì sao?”
“Hỏi em trai đi.”
“Em con không biết gì mà—”
“Thì học.”
Tôi lên lầu, đóng cửa lại.
Sau lưng vang lên giọng mẹ:
“Con bé này điên rồi! Thật sự điên rồi!”
Ba nói: “Thôi đi, đừng làm ầm nữa. Nó muốn làm thì làm, không làm thì thôi, dù gì tiệm mới mở cũng phải nhờ nó thôi.”
Tiệm mới?
Tôi bật cười lạnh.
Cứ mơ đi.
9.
Ngày thứ bảy.
Hôm nay, tôi không ra ngoài.
Tôi ở trong phòng dọn dẹp đồ đạc.
Mười năm, nhưng đồ đạc chẳng có bao nhiêu.
Vài bộ quần áo, mấy quyển sách, một ít đồ skincare.
Và một quyển sổ tiết kiệm.
Sổ ghi có ba mươi hai ngàn bốn trăm tệ.
Đây là tất cả tiền tôi tích góp được trong mười năm qua.
Mỗi tháng chỉ được năm trăm tệ tiêu vặt, phải chi tiêu dè sẻn, thỉnh thoảng khách tip thêm, tôi lén cất lại.
Mười năm.
Ba mươi hai ngàn.
Trung bình mỗi năm chỉ hơn ba ngàn.
Đó là toàn bộ “giá trị” của mười năm tuổi trẻ tôi?
Không, không đúng.
Giá trị của tôi không chỉ có vậy.
Tôi đã giúp cửa tiệm kiếm được hai triệu tệ.
Chỉ là số tiền đó, một đồng cũng không thuộc về tôi.
Điện thoại reo.
Một số lạ gọi đến.
Tôi bắt máy.
“Xin hỏi, có phải là cô Lâm không ạ?”
“Là tôi.”
“Tôi là ông Lý, chủ tiệm bánh Thuận Phong. Nghe nói nhà cô đang tuyển người?”
Tôi sững lại.
“Tuyển người?”
“Đúng vậy, hồi nãy có một cậu trai trẻ gọi cho tôi, nói tiệm nhà cô bận quá, hỏi tôi có biết ai giới thiệu không.”
Em trai?
“Ông Lý, xin lỗi nhé, chắc tôi không giúp gì được đâu. Tôi không còn liên quan đến tiệm nữa.”
“Không còn liên quan?” Ông Lý ngạc nhiên, “Vậy giờ ai quản tiệm?”
“Em trai tôi.”
“…Ồ.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi nói, “Thật lòng mà nói, tôi hợp tác với cô bao năm nay, luôn rất hài lòng. Tay nghề của cô tốt, con người lại đáng tin. Nếu không phải vì nhà cô… tôi đã muốn mời cô về tiệm tôi làm rồi.”
Tôi hơi động lòng.
“Ông Lý, ông nói thật chứ?”
“Dĩ nhiên là thật. Nếu cô hứng thú, cứ đến tiệm tôi xem thử. Chế độ đãi ngộ có thể thương lượng.”
Tôi nghĩ một chút.
“Được, ngày mai tôi ghé.”
“Tốt quá! Địa chỉ chắc cô biết rồi nhỉ? Hẹn gặp ngày mai!”
Tôi cúp máy, ngồi xuống mép giường.
Ra ngoài làm việc?
Thật ra tôi chưa từng nghĩ đến.
Mười năm nay, tôi bị nhốt trong cái tiệm này, chưa từng nghĩ rằng “ra ngoài” cũng là một lựa chọn.
Nhưng bây giờ…
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng đẹp thật.