Chương 2 - Cây Trâm Ngọc và Lời Hứa Từ Trái Tim
Nói rồi, nàng ta dùng khăn tay tiến lên lau, nhưng vừa lau xong, chiếc áo trắng lại càng lem luốc hơn. Nàng ta giật mình, nhìn chiếc khăn rồi thốt lên: “Xin lỗi, vừa nãy ta uống trà, trà bị đổ nên khăn tay vừa mới lau nước trà.”
Khăn ướt quệt lên bùn đất, khiến chiếc áo choàng trắng tuyệt đẹp giờ trông như một miếng giẻ rách.
Xuân Đào không thể nhịn thêm được nữa, “chát” một tiếng, một cái tát giáng xuống mặt nàng ta: “Ngươi cố ý!”
A Nguyên ngước nhìn ta, trong mắt lóe lên một tia nhìn khó hiểu, rồi đột nhiên quỳ rạp xuống đất: “Xin lỗi, đều là lỗi của A Nguyên.” Nói xong, nàng ta tự tát vào mặt mình.
“Minh Ngọc, nàng đang làm gì vậy?”
Một tiếng quát lớn cắt ngang hành động của A Nguyên. Nàng ta được Bùi Nghiên vừa xông vào đỡ dậy, khóc nức nở: “Thế tử, thiếp thực sự không cố ý làm bẩn áo của tiểu thư, thiếp không biết khăn tay bị bẩn nên mới làm hỏng áo.”
“Tiểu thư đánh thiếp cũng đúng, thiếp tuyệt đối không dám đánh trả.”
“Chỉ trách số thiếp khổ, chưa bao giờ thấy quần áo đẹp thế này nên mới muốn thử, thiếp không có ý gì khác.”
“Tiểu thư trách thiếp cướp Thế tử, nay áo bị bẩn, muốn đánh muốn phạt gì A Nguyên cũng không một lời oán thán.”
3.
Từng câu từng chữ của nàng ta như muốn nói rằng ta đang ức hiếp nàng ta, nhưng từ đầu đến cuối, ta không hề nói một lời.
Bùi Nghiên nhíu mày, nhìn ta với vẻ chán ghét: “Minh Ngọc, ta cứ ngỡ nàng là quý nữ thế gia hiểu lễ nghĩa, đoan trang phóng khoáng.”
“Không ngờ nàng cũng chẳng khác gì những mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ.”
“A Nguyên chỉ vì xuất thân bần hàn không bằng nàng mà phải chịu sự ức hiếp này sao? Chẳng lẽ xuất thân thế gia thì ghê gớm lắm sao?”
“Chỉ là một chiếc áo choàng lông cáo, bao nhiêu tiền ta đền cho nàng là được.”
Ta ngắt lời hắn: “Bùi Thế tử, từ lúc bước vào tiệm đến giờ, ta chưa hề nói một câu nào.”
“Vị hôn thê của ngài làm hỏng đồ của ta, đền bù là việc ngài nên làm, nhưng ngài lại một mực nói ta ức hiếp nàng ta.”
“Xin hỏi ta ức hiếp nàng ta thế nào? Ở đây có bao nhiêu phu nhân và tiểu thư chứng kiến, ta thậm chí chưa động một ngón tay, cũng không nói một lời.”
“Nàng ta tự quỳ ở đây nhận lỗi, thì liên quan gì đến ta? Nàng ta tự tát vào mặt mình là vì trong lòng có quỷ, cũng liên quan gì đến ta?”
Các phu nhân và quý nữ xung quanh lần lượt gật đầu: “Đúng vậy, Thôi tiểu thư chẳng nói câu nào, vậy mà ả ta lại khóc lóc như thể chịu uất ức tột cùng.”
“Ả ta thật khéo diễn, cướp chồng người ta không nói, lại còn giả vờ ngây thơ, đúng là không biết xấu hổ.”
A Nguyên ôm mặt khóc ngất trong lòng Bùi Nghiên: “Thế tử, chàng đừng nói nữa, đều là lỗi của A Nguyên, là thiếp tự đánh mình.”
“Mọi chuyện không liên quan đến tiểu thư, tiểu thư không nói gì cả, cũng không ức hiếp thiếp.”
“Thiếp lấy gì để so với thân phận của Thôi tiểu thư chứ? Chàng đừng nói nữa, chàng đưa A Nguyên đi đi, được không?”
Bùi Nghiên xót xa vô cùng, nhìn ta đầy giận dữ: “Nàng ấy sợ nàng đến mức này, vậy mà nàng còn dám nói chưa từng ức hiếp nàng ấy? Không biết lúc không có người ngoài, nàng đã làm những gì.”
Lòng ta lạnh lẽo, tiến lên một bước: “Ta đã làm gì?”
“Ta đem một đứa trẻ lạnh run như con chó ngoài đường về phủ, cứu sống nàng ta.”
“Nhà họ Thôi nuôi nàng ta vài năm, để rồi bị nàng ta cắn ngược một phát, cướp đi vị hôn phu.”
“Nếu Thôi Minh Ngọc ta muốn ức hiếp nàng ta, thì không cần phải làm lén lút sau lưng ngài.”
Ta chộp lấy A Nguyên, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt nàng ta. Một tiếng “chát” vang dội, khiến mặt nàng ta lập tức sưng đỏ.
Ta nhìn Bùi Nghiên: “Thôi Minh Ngọc ta sống ngay thẳng, làm điều đúng, nhưng tuyệt đối không để ai vu oan cho mình dù chỉ một phân.”