Chương 5 - Cây ATM Của Gia Đình
“Nó viết: ‘Tiền đặt cọc chị em trả, chị ấy có tiền.’”
Cậu nhìn xong, sắc mặt thay đổi.
“Hạo Hạo,” cậu nhìn em trai, “cháu biết đó là tiền của chị cháu?”
Lâm Hạo cúi đầu, không nói.
“Nó biết,” tôi nói. “Từ đầu nó đã biết.”
“Lâm Hạo,” mẹ cuống lên, “con nói gì đi!”
Nó ngẩng đầu, mặt trắng bệch. “Chị, em…”
“Lâm Hạo,” tôi nói, “những cuộc điện thoại đó là ai gọi?”
Nó sững người.
“Một tháng nay em nghe điện thoại ngày càng nhiều. Lần nào cũng trốn ra ngoài.” Tôi nhìn nó. “Là chủ nợ đúng không?”
Cả sân càng im lặng.
“Chủ nợ gì?” Mẹ hoảng sợ nhìn Lâm Hạo. “Hạo Hạo, con nợ tiền à?”
Mặt Lâm Hạo lúc đỏ lúc trắng.
“Mẹ, con…”
“Nói!”
Nó cúi đầu, giọng rất nhỏ: “Con mua một ít tiền ảo… rồi sập.”
“Ý con là gì?”
“Tiền đặt cọc… con đem đi đầu tư rồi.” Giọng nó run rẩy. “Lỗ hết rồi.”
Mẹ tôi sững sờ. “Con nói gì?”
“Lỗ rồi, mẹ. Vốn mất sạch. Còn nợ… tám trăm nghìn.”
“Tám trăm nghìn?!”
Mặt mẹ trắng bệch. Bà chống tay lên bàn, người run rẩy.
“Vậy nhà đâu?” dì cả hỏi.
“Nhà…” Giọng Lâm Hạo càng nhỏ. “Tiền đặt cọc không đủ, chủ đầu tư… chủ đầu tư muốn thu hồi.”
“Con nói gì?” Mẹ hét lên. “Sáu triệu rưỡi đâu? Nhà đâu? Con nói với mẹ là lỗ hết rồi sao?!”
Lâm Hạo quỳ xuống đất. “Mẹ, con sai rồi. Con tưởng có thể gỡ lại…”
Tôi ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó.
Mẹ trộm 6,5 triệu tệ của tôi để mua nhà cho con trai.
Con trai đem đi chơi tiền ảo, thua sạch, còn nợ ngược tám trăm nghìn.
Tự bê đá đập vào chân mình.
“Niệm Niệm ,” dì cả quay sang tôi, giọng hơi run, “con… con biết từ trước rồi à?”
“Con mới biết hai ngày trước,” tôi nói. “Đồng nghiệp cũ của Lâm Hạo, cũng là đồng nghiệp cũ của con, nói cho con biết.”
“Con biết mà không nói?” Mẹ gào lên với tôi.
“Mẹ,” tôi nói, “vì sao con phải nói?”
“Con là chị nó!”
“Con là chị nó,” tôi nói. “Vậy khi nó lấy tiền của con, nó có biết không? Khi nó mang tiền của con đi đánh bạc, nó có nghĩ đến con không?”
Mẹ sững lại.
“Sáu triệu rưỡi này là tiền tích cóp mười hai năm của con,” tôi nói. “Con vốn định mua nhà. Giờ bị mẹ và em tiêu sạch rồi.”
“Niệm Niệm …”
“Mẹ,” tôi đứng dậy, “mẹ nói người một nhà không phân biệt của con của mẹ. Vậy con hỏi mẹ, con có phải người nhà này không?”
Bà há miệng, không nói được gì.
“Từ nhỏ đến lớn, mẹ thiên vị Lâm Hạo. Con nhịn. Học phí tự kiếm, sính lễ đưa nó mua xe, tháng nào cũng chuyển tiền về nhà. Con đều nhịn.”
“Nhưng 6,5 triệu tệ này là mạng sống của con.”
Tôi nhìn bà, nói từng chữ một.
“Mẹ không có tư cách lấy.”
Dì cả đứng lên, đi đến trước mặt mẹ tôi.
“Quế Lan,” dì nói, “em quá đáng rồi.”
“Chị…”
“Niệm Niệm bao năm qua sống thế nào, em không biết sao? Nó đi học đại học vừa học vừa làm kiếm học phí, tốt nghiệp rồi tháng nào cũng gửi tiền về. Em đối xử với nó thế nào? Sính lễ thì lấy mua xe cho Hạo Hạo, giờ lại trộm tiền của nó…”
“Em là mẹ nó!”
“Em là mẹ nó thì có quyền trộm tiền của nó à?” Giọng dì cả cao lên. “Quế Lan, Niệm Niệm kiện em là đúng!”
Mẹ tôi sững người.
Tôi nhìn dì cả, trong lòng chua xót.
Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm có người đứng về phía tôi.
“Cậu, dì,” tôi nói, “hôm nay con đến chỉ để nói rõ mọi chuyện. Số tiền này, con sẽ đòi lại bằng con đường pháp luật.”
Tôi nhìn Lâm Hạo. Nó quỳ dưới đất, mặt đầy nước mắt.
“Lâm Hạo,” tôi nói, “tám trăm nghìn em nợ là chuyện của em. Đừng trông chờ vào chị.”
“Chị…”
“Ba năm trước em nói, chị lương cao, giúp em một chút thì sao.”
Tôi nhìn nó, giọng rất bình tĩnh.
“Chị giúp em đủ nhiều rồi. Từ hôm nay trở đi, chuyện của em không liên quan đến chị.”
Tôi cầm túi, quay người đi ra ngoài.
“Niệm Niệm !” mẹ gọi sau lưng. “Con quay lại!”
Tôi không quay đầu.
Chương 10
Từ quê về Thượng Hải, tôi tắt máy ba ngày.
Ngày thứ tư, tôi mở điện thoại.
Tám mươi bảy cuộc gọi nhỡ.
Mẹ năm mươi hai cuộc, bố mười tám cuộc, Lâm Hạo mười bảy cuộc.
Tôi không gọi lại cuộc nào.
Ngày thứ năm, mẹ đổi số khác gọi đến.
Tôi bắt máy.
“Niệm Niệm !” Giọng bà khàn đặc, như đã khóc rất nhiều. “Em con xảy ra chuyện rồi!”
Tôi không nói.
“Nó nợ tám trăm nghìn, chủ nợ tìm đến cửa rồi! Nó sắp bị…”
“Mẹ,” tôi cắt ngang, “chuyện đó liên quan gì đến con?”
“Nó là em trai con!”
“Nó là nó, con là con.”
“Niệm Niệm , sao con có thể…”
“Mẹ,” tôi nói, “khi mẹ trộm tiền của con, mẹ có nghĩ đến con không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Sáu triệu rưỡi,” tôi nói. “Tiền tích góp mười hai năm của con. Mẹ không chớp mắt đã chuyển đi, thậm chí không hỏi con một câu.”
“Đó là vì em con…”
“Mẹ cứ nói người một nhà không phân biệt của con của mẹ. Vậy con hỏi mẹ, tiền của con bị trộm đi, mẹ nghĩ con nên làm gì?”
“… ”
“Mẹ biết mười hai năm qua con sống thế nào không? Ngày nào cũng tăng ca, không dám xin nghỉ, không dám đi du lịch, không dám mua đồ đắt tiền. Chỉ để dành tiền mua một căn nhà của riêng mình.”
Giọng tôi hơi run.
“Giờ thì hết rồi. Con trai mẹ đem đi đánh bạc hết rồi.”
“Niệm Niệm …”
“Mẹ,” tôi nói, “con không giúp được nó.”
“Con có tiền!” Bà cuống lên. “Lương con cao như vậy…”
“Con có tiền?” Tôi cười lạnh. “Tiền của con bị mẹ trộm hết rồi.”
“Vậy con không còn nhà sao? Bán đi…”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: