Chương 2 - Câu Chuyện Của Những Vết Thương
Không phải mặt.
Đã nát hết.
Rơi từ tầng mười tám xuống, xương cốt vỡ vụn, máu thịt lẫn lộn, không phân biệt được đâu là mặt, đâu là thân thể.
Tay anh buông ra.
Tấm vải trắng rơi xuống.
Anh quay người, ngồi xổm xuống.
Vùi mặt vào hai bàn tay.
Không có tiếng khóc.
Chỉ có vai anh run lên từng nhịp.
“Anh đưa em về nhà.”
Giọng anh khàn đặc.
Hành lang nhà hỏa táng rất dài, một nửa bóng đèn đã hỏng, lúc sáng lúc tối.
Anh ngồi trên ghế sắt, tay nắm chặt phong bì kia.
Nhân viên đi tới, trên tay cầm một cuốn sổ.
“Người nhà của Triệu Tiểu Vũ?”
Anh đứng dậy, gật đầu.
“Ký tên đi.”
Anh nhận bút, tay run lên.
Ký mấy lần mới viết đúng tên mình.
Nhân viên liếc nhìn rồi nói:
“Đợi ở đây. Xong sẽ gọi.”
Anh lại ngồi xuống.
Hành lang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc xa xa vọng lại, ù ù, giống như có thứ gì đang xoay.
Không lâu sau, nhân viên bưng một thứ được bọc bằng vải trắng ra, đặt lên bàn.
“Còn trẻ quá…” Người đó lắc đầu. “Mới mười lăm thôi nhỉ? Đáng tiếc.”
Anh ôm hũ tro cốt đi ra.
Anh leo lên xe điện, đặt hũ tro vào giỏ xe, dùng áo khoác phủ lên.
Cả đường anh chạy rất chậm.
Gió vẫn lạnh, lùa vào cổ áo.
Anh không vượt đèn đỏ nữa.
Một cái cũng không.
Vì anh sợ làm em gái ngã.
Dưới khu nhà, mấy bà cô đang phơi nắng.
Họ thấy anh ôm một thứ bọc vải đen đi tới thì đều rướn cổ nhìn.
“Tiểu Lôi à, cháu ôm cái gì đấy?”
Anh không dừng lại.
“Đó là… hũ tro cốt à?” Một bà cô nhận ra, giọng lập tức đổi khác.
“Tro cốt của ai?”
Anh dừng lại.
“Của Tiểu Vũ. Em ấy ngã ở công trường. Từ tầng mười tám.”
Không khí yên lặng trong khoảnh khắc.
Một bà cô che miệng, mắt lập tức đỏ lên.
“Tội nghiệp quá… con bé mới bao nhiêu tuổi chứ? Lần trước gặp còn gọi cô ngọt xớt…”
Anh không trả lời.
Anh tiếp tục đi lên lầu.
Sau lưng vang lên tiếng khóc của mấy bà cô.
Anh đứng trước cửa nhà. Cửa không đóng kín, ánh sáng hắt ra ngoài.
Anh nghe thấy giọng chị.
“Ngứa… mẹ ơi con ngứa quá…”
Chị nửa nằm trên giường, hai cánh tay bị mẹ giữ lại, cơ thể không ngừng vặn vẹo.
Trên mặt, trên cổ, trên cánh tay lộ ra ngoài của chị đều là mẩn đỏ.
Làn da của em bé cánh bướm, ngứa còn khó chịu hơn đau.
Đau còn có thể nhịn.
Ngứa thì giống như kiến bò trong xương, không nhịn được mà muốn gãi.
Nhưng chỉ cần gãi là rách.
Rách rồi sẽ lở loét.
“Không được gãi, không được gãi. Cố nhịn một chút, nhịn qua là ổn thôi.” Giọng mẹ khàn đi, mang theo tiếng khóc.
Chị khóc, mẹ cũng khóc.
Anh đứng ở cửa, ôm hũ tro cốt.
Không ai nhìn anh.
Anh đặt hũ tro lên bàn ăn.
Cộc một tiếng.
Gỗ chạm gỗ, âm thanh không lớn, nhưng giữa tiếng khóc lại đột ngột đến lạ.
Mẹ quay đầu, nhìn thấy chiếc hộp vuông bọc vải đen.
Ánh mắt bà dừng lại một chút, rồi rất nhanh dời đi.
“Con về rồi à? Giúp mẹ lấy thuốc của chị con lại đây.”
“Mẹ.” Anh ngắt lời bà.
Anh lấy từ trong túi ra một xấp ảnh. Đó là ảnh chụp hiện trường để lưu lại cho gia đình. Anh chọn một tấm, đi tới, đưa ra trước mặt mẹ.
Mẹ cúi đầu nhìn thoáng qua.
Sau đó bà che miệng, lao vào nhà vệ sinh và bắt đầu nôn.
Trong dạ dày chẳng còn gì, chỉ là nôn khan từng cơn, giống hệt anh trong nhà tang lễ.
Chị nằm trên giường gọi:
“Mẹ… mẹ bị sao vậy…”
Mẹ nôn xong, vịn tường đứng dậy, mắt vẫn đỏ.
Bà quay lại, nhìn chằm chằm tấm ảnh kia.
Không nhìn ra đó là một con người.
“Đây… đây là ai?”
Giọng bà run rẩy.
Anh đứng trước mặt bà, trên mặt không có biểu cảm.
“Triệu Tiểu Vũ. Con gái của mẹ.”
2
Mẹ mềm nhũn chân, quỳ dưới đất, rất lâu không nói được lời nào.
Anh từ phòng chứa đồ đi ra, trên tay cầm một chiếc ba lô cũ.
Anh đặt hũ tro cốt của tôi lên bàn ăn, rồi bắt đầu thu dọn đồ của mình.
Quần áo, bàn chải đánh răng, sợi dây đàn guitar sắp đứt.
Mẹ đứng ở cửa, nhìn anh làm.
“Tiểu Lôi, con định đi đâu?”
Anh kéo khóa ba lô, đeo lên vai.
“Con muốn rời khỏi cái nhà này.”
“Con nói gì?” Giọng mẹ bắt đầu run.
“Con nói con muốn đi.” Anh quay người nhìn bà.
“Mẹ nhìn cái nhà này xem, còn giống một gia đình không?”
Tôi bay ở góc phòng.
Mắt anh đỏ lên.
“Con tốt nghiệp cấp hai là đi làm. Mẹ nói với con nhà hết tiền rồi, chị phải chữa bệnh, con phải đi kiếm tiền. Được, con đi giao đồ ăn. Một ngày ngã ba lần, vết sẹo trên đầu gối chưa từng lành hẳn.”
“Chẳng có ai quan tâm con. Về đến nhà, con thậm chí không dám cười, vì sợ mẹ nói chị con đang nằm trên giường chịu đau, con còn mặt mũi nào mà cười.”
Mẹ vươn tay muốn kéo anh.
“Tiểu Lôi! Mẹ…”
“Mẹ có biết con đã từ bỏ cái gì không?” Anh lùi lại một bước, giọng bắt đầu run.
“Hồi cấp hai con đã được chọn vào đội hợp xướng. Lúc con hát, có người dưới sân khấu nói con hát hay, nói con có năng khiếu. Nhưng con không có thời gian luyện, không có tiền đi học. Con phải kiếm tiền. Kiếm tiền mua thuốc cho chị.”
Nước mắt anh cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng giọng anh càng cứng rắn hơn.
“Còn em gái thì sao? Nó mới mười lăm tuổi. Nó đi làm, đi bê gạch, bây giờ đến mạng cũng mất rồi!”
Anh tiến lên một bước.
“Còn mẹ? Trước khi nó chết, thứ duy nhất mẹ để lại cho nó là cái tát đó!”
“Tiểu Lôi, lúc đó mẹ không biết… mẹ thật sự không biết…”