Chương 1 - Câu Chuyện Của Những Vết Thương
Ngày tôi chết ở công trường, mẹ đang thay băng cho chị gái.
Chị tôi là “em bé cánh bướm”, da chỉ cần chạm nhẹ cũng rách. Ngày nào mẹ cũng phải thay thuốc cho chị không ngừng.
Vì vậy, tôi và anh trai bắt đầu đi làm thuê từ hồi cấp hai.
Ban ngày anh chạy giao hàng, ban đêm hát ở quán bar.
Còn tôi làm phụ hồ ở công trường, mỗi ngày mười hai tiếng.
Khi đội trưởng công trình gọi điện báo cho người nhà, mẹ vừa bôi thuốc cho chị vừa mất kiên nhẫn nói:
“Chỉ vì hôm nay tôi không cho nó nghỉ, nó lại bắt đầu diễn trò à?”
“Lần sau bịa cái lý do nào khá hơn đi. Bảo nó là nhà đang thiếu tiền lắm, bảo nó biết điều một chút.”
Rồi mẹ cúp máy.
“Em gái con lại muốn lười biếng không đi làm rồi.”
Chị cười khẽ.
“Sao nó cứ như vậy mãi thế?”
Mỗi lần da chị chỉ rách một chút, mẹ đều đau lòng đến phát hoảng.
Mẹ ơi, con rơi từ tầng mười tám xuống, cả người con nát hết rồi.
Da con cũng rách rồi.
Mẹ có thể băng bó cho con một lần không?
Cái tát giáng xuống mặt tôi, tai tôi ù đi.
Tôi không tránh.
“Chị con bệnh đến mức này rồi, con còn mặt mũi nào mà lười biếng?”
Tay mẹ vẫn còn run.
“Mẹ, tim con thật sự khó chịu…”
Tôi ôm ngực. Chỗ đó giống như có thứ gì đang xoắn lại.
“Sao con ích kỷ như vậy!” Mẹ ngắt lời tôi, giọng sắc như dao.
“Chị con ngày nào cũng nằm trên giường chịu đau! Con chỉ ra công trường bê gạch thôi, có gì mà làm quá lên?”
Ngày hôm đó, cuối cùng tôi vẫn đến công trường.
Khi rơi từ tầng mười tám xuống, gió rất lớn.
Tôi nghe thấy tiếng xương mình vỡ vụn.
Khoảnh khắc ấy, điều tôi nghĩ đến không phải là đau.
Tôi chỉ nghĩ: Mẹ ơi, da con cũng rách rồi, mẹ có thể băng bó cho con không?
Rồi tôi bay lên.
Tôi nhìn thấy máu mình chảy loang trên nền xi măng. Cơ thể tôi như một mảnh vải rách, nằm bẹp ở đó.
Đội trưởng công trình sợ đến mức liên tục gọi điện.
Linh hồn tôi không đi xa.
Nó bay về nhà.
Tôi xuyên qua tường, bay vào phòng khách.
Mẹ đang rửa chân cho chị.
“Nóng!” Chị đá đổ chậu nước.
Nước nóng hất thẳng vào người mẹ.
Tôi lao tới, muốn chắn trước mặt mẹ.
Nhưng cơ thể tôi xuyên qua người bà.
Nước nóng đổ lên người mẹ, tay áo bà ướt đẫm, mu bàn tay bị bỏng đỏ.
Tôi đứng sững tại chỗ, nhìn đôi tay mình.
Tôi quên mất.
Tôi đã chết rồi.
Tôi không chắn được gì nữa.
“Xin lỗi, xin lỗi con. Mẹ thử nước chưa kỹ.” Mẹ ngồi xổm lau sàn, miệng vẫn dỗ dành.
“Không nóng nữa đâu, mẹ đi lấy chậu nước khác cho con.”
“Mẹ!” Chị đột nhiên hét lên, tiếng hét chói tai.
“Có phải mẹ muốn làm con bỏng chết không?”
“Không, không có. Mẹ sai rồi. Lần sau mẹ nhất định thử nước kỹ trước…”
Giọng mẹ nhẹ và mềm, giống như đang dỗ một đứa trẻ sơ sinh.
Tôi nhìn mẹ ngồi dưới đất lau nước. Vết đỏ trên mu bàn tay bà càng lúc càng đậm.
Bà thậm chí không nhíu mày lấy một cái.
Ngoài cửa sổ vọng vào tiếng hàng xóm.
“Nghe đi, lại bắt đầu rồi. Nhà đó có đứa con gái lớn là em bé cánh bướm. Năm đó bác sĩ đã khuyên đừng sinh, vậy mà cứ nhất quyết sinh.”
“Đúng vậy. Giờ thì hay rồi, chồng cũng bỏ đi, ba đứa con đều phải chịu khổ theo.”
“Đứa nhỏ nhất nghe nói còn đi bê gạch ở công trường đấy, mới mười mấy tuổi thôi.”
“Đúng là nghiệp…”
Những lời này tôi đã nghe vô số lần.
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết bệnh của chị là do mẹ cố chấp sinh chị ra.
Bác sĩ nói đứa bé có thể có vấn đề, khuyên mẹ đừng sinh.
Nhưng mẹ vẫn nhất quyết sinh.
Mẹ nói bà nhất định sẽ chăm sóc chị thật tốt.
Bố gắng gượng được vài năm.
Đến năm tôi học cấp hai, ông không chịu nổi nữa.
Sáng hôm đó ông ra khỏi nhà, rồi không bao giờ quay lại.
Từ ngày đó, tôi và anh trai trở thành “người bố” trong nhà.
Mẹ lau sàn xong, lấy lại một chậu nước ấm, ngồi xuống rửa chân cho chị.
Chị vẫn còn giận, rụt chân về.
“Con không cần mẹ rửa nữa. Lần nào mẹ cũng làm con bỏng.”
“Lần này mẹ thử kỹ rồi, thật sự không nóng.” Mẹ thò tay vào chậu, vốc nước lên cho chị xem.
“Con xem, ấm ấm thôi, vừa đẹp.”
Chị hừ một tiếng rồi chậm rãi đặt chân vào chậu.
Đúng lúc đó, điện thoại của mẹ reo.
Mẹ liếc nhìn, là số lạ.
“A lô?”
Giọng đội trưởng công trình rất lớn, tôi bay ở góc phòng cũng nghe thấy.
“Có phải người nhà của Triệu Tiểu Vũ không? Con gái bà xảy ra chuyện ở công trường rồi, mau đến bệnh viện…”
“Thôi đi.” Mẹ ngắt lời ông ta, giọng đầy mất kiên nhẫn.
“Lần sau bịa lý do nào khá hơn đi. Nhà đang thiếu tiền, không rảnh diễn trò với mấy người.”
Mẹ cúp máy.
Chị hỏi ai gọi.
“Em gái con.” Mẹ bỏ điện thoại lại vào túi.
“Lại muốn lười biếng không đi làm.”
Chị cười khẽ.
“Sao nó cứ như vậy mãi thế?”
Mẹ tiếp tục rửa chân cho chị.
Nhưng tôi thấy động tác của mẹ chậm lại.
Bà nhìn mặt nước, khẽ cau mày.
Bà đang nghĩ.
Bà đang nghĩ cuộc gọi kia có phải là thật không.
Tay bà dừng lại vài giây, rồi chậm rãi đưa về phía túi áo.
Bà muốn gọi lại.
“Mẹ!” Chị đột nhiên kêu lên, mặt nhăn nhó. “Con đau chân, đau quá…”
Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.
Bà rút tay ra, nước trên tay cũng không kịp lau, vội đặt tay lên chân chị.
“Đau chỗ nào? Chỗ này à? Hay chỗ này?”
Tay bà nhẹ nhàng ấn trên chân chị, giọng lại trở nên dịu dàng.
“Mẹ đi lấy thuốc cho con, con cố chịu một chút.”
Bà lại quên tôi rồi.
Tôi bay tại chỗ.
Tôi muốn gọi mẹ.
Nhưng tôi biết bà không nghe thấy.
Khi tôi còn sống, bà còn chẳng nghe tôi nói.
Chết rồi thì làm sao bà nghe được?
Một giờ sáng, anh trai đẩy cửa bước vào.
Mảnh kính vỡ cắm vào đế giày, phát ra tiếng lạo xạo.
Ban ngày chị lại nổi giận.
Chị đập vỡ một cái ly, một cái bát, còn cả nửa chai nước tương.
Mảnh kính bắn từ bàn trà ra tận cửa, nước tương đã khô lại, để lại một vệt đen trên sàn.
Anh ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh kính.
Một mảnh đâm vào ngón tay anh, máu rỉ ra.
Anh đưa ngón tay vào miệng mút một chút rồi tiếp tục nhặt.
Đèn không bật.
Sau đó anh lấy từ trong túi ra một phong bì, đặt lên bàn.
Phong bì dày cộp, là tiền công tháng này.
Mẹ từ phòng chị đi ra.
Bà nhìn thấy phong bì, cầm lên, chấm nước bọt vào đầu ngón tay rồi đếm từng tờ.
Mày bà nhíu lại.
“Có từng này thôi à?”
Anh không nói gì.
“Em gái mày làm phụ hồ một tháng còn kiếm nhiều hơn mày. Mày chạy giao hàng còn không bằng nó à?”
“Tháng này mưa nhiều, ít đơn.” Giọng anh rất nhỏ.
Mẹ nhét tiền vào túi quần rồi quay người định đi.
Bỗng nhiên bà dừng lại, hít mũi.
“Trên người mày có mùi gì?”
Anh vô thức lùi lại một bước.
“Mùi thuốc lá? Còn có mùi rượu?” Giọng mẹ lập tức cao lên.
“Mày đi đâu?”
“…Quán bar.”
“Quán bar?! Mày đến quán bar làm gì?”
“Hát.”
“Hát?” Giọng mẹ cao vút.
“Mày rảnh rỗi đi hát như vậy, sao không chạy thêm vài đơn? Tiền thuốc của chị mày còn thiếu hơn ba nghìn, mày có biết không?”
Anh há miệng, muốn nói chỉ thỉnh thoảng thôi, hơn nữa hát ở đó vừa có tiền vừa có cơm.
Nhưng anh không nói ra được.
“Em gái mày ngày nào cũng bê gạch ngoài công trường, từ sáng đến tối, phơi nắng đen như than, nó có nói gì không? Còn mày thì hay rồi, đi hưởng thụ, đi hát. Lương tâm mày bị chó tha rồi à?”
Anh cúi đầu, nhìn vệt nước tương chưa lau sạch trên sàn.
Ngón tay anh vẫn rụt vào trong tay áo.
Từ nhỏ bị mắng thành thói quen, tay sẽ vô thức giấu đi, như thể rụt vào rồi là có thể tránh được những lời đó.
“Tao chỉ có một đứa con trai là mày. Chị mày bệnh thành ra thế này, bố mày bỏ đi rồi, mày không gánh cái nhà này thì ai gánh? Mày còn đi hát? Mày xứng à?”
Mẹ mắng xong thì quay vào phòng chị.
Cửa không đóng kín, tôi nhìn thấy bà cúi người đắp chăn lại cho chị.
“Còn đau không?”
Giọng bà như biến thành một người khác.
Chị lắc đầu, làm nũng rúc vào lòng mẹ.
Mẹ cười.
Đã rất lâu rồi bà không cười với tôi.
Khi tôi còn sống thì không.
Chết rồi càng không.
Anh quay người đi về phía phòng chứa đồ.
Đó là phòng của anh và tôi.
Đẩy cửa vào, chiếc giường xếp trống không.
Giờ này đáng lẽ tôi đã về rồi.
Ngày nào tôi cũng về nhà sớm hơn anh.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho tôi.
Không ai nghe máy.
Gọi lại lần nữa, vẫn không ai nghe.
Tôi bay sau lưng anh, nhìn ngón tay anh bấm số của tôi trên màn hình.
Tôi rất muốn nói với anh: Đừng gọi nữa.
Em chết rồi.
Anh quay người đi ra ngoài.
“Mẹ, Tiểu Vũ chưa về, con ra ngoài tìm em ấy.”
“Đứng lại.” Giọng mẹ vang lên phía sau. “Nửa đêm nửa hôm mày đi đâu?”
“Em ấy không nghe điện thoại, con—”
“Nó lớn từng đó rồi còn mất được à? Mày muốn đi quán bar chứ gì! Tưởng tao không nhìn ra sao?”
“Không phải đâu mẹ. Em ấy chưa bao giờ về muộn như vậy.”
“Mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không?” Mẹ bước tới chắn ở cửa.
“Tao nói không được đi là không được đi. Hôm nay tâm trạng chị mày không tốt, mày phải ở lại trông nó.”
“Nhưng Tiểu Vũ…”
“Không nhưng nhị gì hết!”
Đúng lúc ấy, trong phòng chị vang lên một tiếng động nặng nề, sau đó là tiếng chị hét lên.
“Mẹ!”
Mặt mẹ lập tức trắng bệch, bà đẩy anh ra rồi lao vào phòng.
Anh cũng chạy theo.
Chị co quắp dưới sàn, chăn bị kéo xuống, tủ đầu giường đổ nghiêng, ly nước vỡ bên cạnh chị.
Chị ngã xuống khỏi giường.
“Sao vậy, sao vậy? Đau chỗ nào?” Mẹ nhào tới ôm chị vào lòng.
“Chân… chân con đau quá…” Chị khóc không ra hơi.
“Không sao, không sao, mẹ đây, mẹ đây…”
Giọng mẹ lại trở nên dịu dàng, mềm như đang dỗ trẻ sơ sinh.
Bà quay đầu quát anh:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Qua giúp đi!”
Anh ngồi xổm xuống, dựng tủ đầu giường lên, nhặt chăn lại.
Mẹ ôm chị, miệng liên tục nói không đau nữa, không đau nữa.
Tay chị siết chặt cổ áo mẹ, càng siết càng chặt.
Tay anh vẫn còn dính máu vì mảnh kính.
Anh ngồi dưới đất, dựng tủ đầu giường lên, quét mảnh kính sang một bên.
Mẹ ôm chị, chị vẫn đang khóc.
Da chị quá yếu. Đầu gối chỉ bị trầy một mảng nhỏ, vùng da xung quanh đã bắt đầu đỏ lên.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, mẹ ở đây.” Giọng mẹ nhẹ nhàng.
Bà quát anh:
“Hộp thuốc! Nhanh lên!”
Anh chạy ra ngoài xách hộp thuốc vào, ngồi bên cạnh đưa tăm bông, đưa thuốc sát trùng.
Chị vẫn rên rỉ, mẹ cứ dỗ mãi.
“Không đau nữa đâu, mẹ bôi thuốc xong là hết đau.”
Điện thoại trong túi anh rung lên.
Anh lấy ra xem, là số của đội trưởng công trình.
Anh nghe máy.
“A lô? Có phải người nhà của Triệu Tiểu Vũ không? Em gái cậu rơi từ tầng mười tám xuống. Người đã mất rồi. Mọi người mau đến đây đi, chúng tôi thật sự không phải lừa đảo!”
Đầu óc anh ù đi.
Anh quay sang nói với mẹ:
“Mẹ, bên công trường nói Tiểu Vũ rơi từ tầng mười tám xuống…”
Mẹ không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục quấn băng cho chị.
“Đừng làm loạn nữa. Chắc chắn lại là nó lười không muốn làm, bịa ra lời nói dối kiểu này thôi.”
“Không phải đâu mẹ. Chiều nay mẹ cũng nhận được cuộc gọi đúng không?”
Tay mẹ khựng lại.
“Có nhận.”
“Vậy tại sao mẹ không đi? Tại sao mẹ không nói với con?”
“Mày nghe mày đang nói cái gì không?” Mẹ ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
“Nó khỏe mạnh như thế, không thể chết được. Trước đây nó cũng từng nói đau chân, lần đó chẳng phải cũng không sao à? Hôm nay lại lôi cái gì mà đau tim, sáng nay tao đã mắng nó rồi. Cái nhà này thật sự rất thiếu tiền, hai đứa chúng mày có thể ngoan một chút không? Mau đưa băng gạc cho mẹ.”
Ngón tay anh cứng đờ.
Anh quay người chạy ra ngoài.
Anh leo lên xe điện, vặn ga hết cỡ, vượt liền mấy đèn đỏ.
Đến công trường.
Đội trưởng đứng ở cổng, bên cạnh còn có một người mặc áo khoác sạch sẽ, là quản lý.
Đội trưởng nhìn thấy anh thì bước nhanh tới.
“Cậu là anh trai của Tiểu Vũ?”
Anh gật đầu.
“Em gái cậu…” Đội trưởng há miệng nhưng không nói tiếp được.
Quản lý bước lên một bước, giọng rất thấp.
“Sáng nay lúc Tiểu Vũ đến, con bé nói tim khó chịu. Tôi bảo con bé xin nghỉ về nghỉ ngơi, nhưng con bé nói nhà thiếu tiền, không thể nghỉ. Tôi… tôi đã không ngăn con bé.”
“Là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải kiên quyết bắt con bé về. Em gái cậu mới mười mấy tuổi, ngày nào cũng đến sớm nhất, về muộn nhất, chưa bao giờ than mệt…”
Ông ta lấy từ trong túi ra một phong bì, nhét vào tay anh.
“Đây là chút tiền, cậu cầm lấy. Sau này tiền bồi thường công ty cũng sẽ chuyển cho gia đình.”
Anh không nhìn phong bì, chỉ nắm chặt trong tay.
“Em ấy đâu?”
Đội trưởng chỉ về phía nhà tạm.
Anh bước tới, đẩy cửa ra.
Đèn vẫn sáng. Bóng đèn trắng chiếu căn phòng lạnh lẽo đến tái nhợt.
Trên một chiếc giường xếp có phủ tấm vải trắng.
Bên dưới tấm vải nhô lên, nhưng không còn hình dáng của một con người.
Anh nắm lấy một góc vải, từ từ kéo lên.
Anh nhìn thấy rồi.