Chương 2 - Câu Chuyện Của Những Dòng Ký Ức
Chàng từng thấy ta ôm bình thuốc ngồi đợi cả đêm bên ngoài soái trướng, cũng từng thấy sau khi Cố Hoài An tỉnh lại, câu đầu tiên hỏi chính là Thanh Ngô có gửi thư hay không.
Lục Đình Chu đặt thuốc lên bàn, chỉ hỏi đầu ta còn đau không.
Tay phải của chàng vì vết thương cũ mà không cầm vững thìa thuốc, nên dùng tay trái múc từng thìa rồi thổi nguội.
Trước đây chàng từng chữa thương cho ta rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng hỏi trước xem có thể chạm vào ta hay không, nhận được sự đồng ý rồi mới tháo băng.
Ta nếm một ngụm thuốc đắng, chàng liền đẩy kẹo mật về phía tay ta, không giống Cố Hoài An tự tay nhét vào miệng ta.
Cố Hoài An chắn trước mặt chàng, ánh mắt lạnh lẽo.
“Nàng sẽ không gả cho ngươi.”
Lục Đình Chu không nhìn chàng, chỉ đặt một viên kẹo mật bên cạnh bát thuốc.
“Ta biết trong lòng Thẩm cô nương vẫn còn người cũ, cho nên chỉ mong nàng từ từ suy nghĩ, không ép nàng phải lập tức quên.”
Cố Hoài An nắm tay ta, đặt nửa miếng ngọc bội chàng từng tặng vào lòng bàn tay ta.
Lòng bàn tay chàng vẫn nóng như trước kia, trên ngọc bội cũng còn vương mùi khói thông nhàn nhạt trên người chàng.
Ta từng xem nửa miếng ngọc này là tín vật cả đời, nhưng chàng lại dùng một tờ quan điệp biến nó thành một món đồ cũ không thể để ngoài ánh sáng.
“Mười ngày nữa ta sẽ thành thân với Thanh Ngô, chỉ là làm cho đủ nghi thức.”
“Đợi khách khứa giải tán, ta sẽ đến phố Tây ở cùng nàng, được không?”
Ta đặt nửa miếng ngọc bội trở lại tay chàng.
“Cố Hoài An, ngày chàng cưới nàng ta, ta cũng sẽ thành thân.”
04
Cố Hoài An cho rằng ta chỉ nói trong lúc tức giận.
Chàng đứng ngoài sân nửa ngày, trước khi rời đi còn nhét khế nhà ở phố Tây vào khe cửa.
Bên dưới khế nhà là một tờ giấy đỏ, trên đó có ba chữ do chính tay chàng viết:
“Đợi ta đến.”
Ta nguyên vẹn gửi khế nhà và tờ giấy đỏ trở lại Tạ phủ, sau đó đồng ý lời cầu thân của Lục Đình Chu.
Dì hỏi ta đã suy nghĩ kỹ chưa, lại hỏi liệu có một ngày nào đó ta sẽ nhớ căn nhà cũ ở Nhạn Môn hay không.
Ta nói sẽ nhớ, sẽ có một đêm tuyết nào đó nhớ đến đôi tay từng được Cố Hoài An sưởi ấm, cũng sẽ có lúc ăn mì thịt dê mà nhớ tới từng cọng hành chàng nhặt ra cho ta.
Nhưng ta không thể chỉ vì một người từng đối tốt với mình mà ở lại bên người ấy chờ lần tổn thương tiếp theo.
Lục Đình Chu không hỏi ta có yêu chàng hay không, chỉ hỏi ta có sợ tái giá không.
Ta nói ta sợ.
Lục Đình Chu đặt hôn thư trước mặt ta, tự mình điểm chỉ trước.
“Vậy thì để ta chờ thêm một chút. Khi nào Thẩm cô nương bằng lòng điểm chỉ, khi ấy mới tính.”
Ta nhìn tờ hôn thư ấy, mãi đến khi bóng nắng ngoài cửa sổ dịch qua góc bàn mới đặt ngón tay xuống.
Hôn sự của ta được tổ chức rất nhỏ, chỉ mời dì và trưởng tỷ của Lục Đình Chu.
Nhưng Lục Đình Chu vẫn tự tay viết canh thiếp, chuẩn bị sáu món sính lễ tuy không quý giá nhưng đầy đủ, còn giao toàn bộ ngân phiếu tích góp những năm qua cho dì.
Chàng nói lễ nghĩa người khác có thì ta cũng phải có, chỉ là thập lý hồng trang chưa kịp chuẩn bị có thể dùng cả một đời từ từ bù lại.
Cố Hoài An và Diệp Thanh Ngô lại chuẩn bị bái đường tại Tạ phủ, đèn đỏ của bọn họ sáng đến nửa kinh thành đều nhìn thấy.
Một ngày trước khi thành thân, Cố Hoài An trèo tường vào sân của ta.
Chàng mang theo một chiếc phượng quan, từng chiếc lông翠 trên đó đều do chàng thu thập ở Nhạn Môn.
“Những thứ năm năm trước không thể cho nàng, ta đều nhớ.”
Chàng nâng phượng quan đến trước mặt ta, giữa đôi mày hiếm khi mang theo ý cười.
“Tối mai ta sẽ không vào động phòng của Thanh Ngô, ta sẽ mang chiếc phượng quan này đến tìm nàng.”
“Chúng ta sẽ bái thiên địa lại một lần ở phố Tây. Thập lý hồng trang ta từng hứa, sau này sẽ không thiếu một thứ.”
Ta không nhận chiếc phượng quan.
Nụ cười của Cố Hoài An dần nhạt đi.
“Tri Vi, phụ thân Thanh Ngô chết vì cứu ta. Nàng ấy ăn nhờ ở đậu tại Tạ phủ, ngoài ta ra chẳng còn gì.”
“Nàng đã cùng ta chịu khổ năm năm, ta sẽ không bỏ nàng.”
Chàng đưa tay định vuốt tóc ta, ta lùi lại một bước tránh đi.
“Nhưng chàng cũng sẽ không bỏ nàng ta.”
Ngoài sân vang lên tiếng khóc của Diệp Thanh Ngô, nàng ta nói lúc thử giá y bị kim đâm vào tay.
Cố Hoài An nhìn ra ngoài cửa, rồi lại đặt phượng quan lên bàn ta.
“Nàng đợi ta.”
Ngày hôm sau, Tạ phủ trống chiêng vang trời, Cố Hoài An nắm tay Diệp Thanh Ngô bước qua chậu lửa.
Hỉ nương bảo chàng nắm chặt dải lụa đỏ, Diệp Thanh Ngô liền khẽ gọi chàng qua lớp khăn trùm, cuối cùng chàng vẫn quấn đoạn lụa đỏ ấy quanh tay.
Khi phu thê giao bái, chàng nhìn về phía phố Tây một lần, nhưng Diệp Thanh Ngô vừa lảo đảo, chàng lập tức đưa tay đỡ nàng ta, cùng nàng ta bái xuống.
Cùng lúc ấy, Lục Đình Chu xuống ngựa trước cửa tiểu viện, đưa tay về phía ta.
Chàng sợ ta hối hận, trước khi ta lên kiệu hoa vẫn hỏi lần cuối.
“Thẩm Tri Vi, nếu nàng không muốn, ta sẽ đưa nàng trở về.”
Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.
“Ta nguyện ý.”
Đêm ấy, Cố Hoài An đến hỉ phục cũng không thay, ôm phượng quan đi tới phố Tây.
Căn nhà ấy không thắp đèn, ổ khóa trên cửa đã phủ bụi.