Chương 3 - Câu Chuyện Của Những Dòng Ký Ức
Còn ta ngồi trên hỉ sàng của Lục gia, nghe Lục Đình Chu nhẹ giọng gọi bên ngoài khăn trùm đỏ.
“Tri Vi, ta có thể vào không?”
05
Ta nói được, Lục Đình Chu mới đẩy cửa bước vào.
Lúc vào cửa, chàng vấp phải ngưỡng cửa, cây cân hỷ trong tay suýt rơi xuống đất, vẻ bình tĩnh trên mặt cũng vỡ sạch.
Ta không nhịn được bật cười, chàng cũng cúi đầu cười, chút xa lạ cuối cùng trong động phòng theo tiếng cười ấy mà tan biến.
Chàng vén khăn trùm đầu, không lập tức đưa tay chạm vào ta, chỉ đặt một bát cháo sữa nóng bên tay ta.
“Từ sáng đến giờ nàng chưa ăn gì, ăn lót dạ trước đi.”
Trong cháo không có nho khô, đúng khẩu vị của ta khi còn ở Nhạn Môn.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, vành tai chàng dần đỏ lên.
“Trong quân ta từng ăn món nàng nấu mấy lần nên nhớ.”
Hỉ chúc cháy được một nửa, Lục Đình Chu lại ôm từ trong tủ ra một bộ chăn, trải lên giường mềm ở gian ngoài.
“Nếu nàng sợ, ta sẽ ngủ ở đây.”
Ta đứng trước cửa nội thất, gọi một tiếng:
“Đình Chu.”
Chàng quay đầu lại, trong mắt không có đòi hỏi, chỉ có sự chờ đợi cẩn thận.
Ta ôm gối của chàng trở lại giường.
Lục Đình Chu không lập tức nằm xuống, chỉ đứng bên giường hỏi lại ta một lần nữa rằng ta thật sự bằng lòng hay không.
Ta nắm lấy bàn tay phải từng bị thương của chàng, nhẹ nhàng đặt bàn tay hơi biến dạng ấy lên má mình.
Khi chàng cúi xuống hôn ta, nhẹ như cánh hoa đầu tiên của mùa xuân rơi trước cửa sổ.
Chàng biết trong cuộc hôn nhân trước kia của ta vẫn còn những vết thương chưa lành, vì thế chưa từng dùng sự dịu dàng của mình ép ta lập tức yêu chàng.
Ta dần thả lỏng trong lòng chàng, hỉ chúc ngoài cửa sổ chiếu bóng hai người chồng lên nhau, đêm ấy cuối cùng không còn tên của người thứ ba.
Ngày hôm sau kính trà, trưởng tỷ Lục gia giao chìa khóa trong nhà cho ta.
Ta không nhận, chỉ nói mình vẫn chưa quen việc trong nhà.
Lục Đình Chu lập tức nhận chìa khóa.
“Nàng mới vào cửa, không phải đến Lục gia làm quản sự.”
Chàng dẫn ta đi nhận mặt từng người trong nhà, bất kể gặp ai cũng gọi tên ta trước, rồi mới giới thiệu đây là thê tử của chàng.
Trưởng tỷ định đổi cách gọi ta thành đệ tức, chàng lại nói ta đã nghe người khác gọi “Cố phu nhân” suốt năm năm, bây giờ nên được nghe tên mình nhiều hơn.
Ta đứng trong sân đầu xuân lần đầu tiên cảm thấy bốn chữ “Thẩm Tri Vi” hóa ra lại dễ nghe đến vậy.
Ba ngày sau, ta trở về nhà dì lấy đàn.
Cố Hoài An ngồi trên bậc đá ngoài sân, trên người vẫn mặc bộ hôn phục đỏ thẫm ấy.
Chiếc phượng quan trong lòng chàng phủ đầy sương, đôi mắt đầy tơ máu.
Nhìn thấy ta khoác tay Lục Đình Chu, thân thể chàng lảo đảo.
“Nàng thật sự gả cho hắn?”
Lục Đình Chu lấy hôn thư từ trong tay áo ra, nhưng ta giữ tay chàng lại.
Cố Hoài An không tin ta thật sự sẽ rời khỏi mình, vội vàng tìm nửa miếng ngọc bội ta từng trân quý nhất, muốn chứng minh ta chỉ đang giận dỗi.
Nhưng nửa miếng ngọc bội ấy vẫn ở trong lòng chàng, ta đã trả lại cho chàng cùng với hôn lễ đơn sơ năm xưa.
“Không cần cho chàng ấy xem.”
Lục Đình Chu thật sự cất hôn thư đi, không cần dùng một tờ giấy để thay ta chứng minh lòng mình.
Chàng chỉ kéo tay áo ta xuống một chút, che đi vết đỏ do Cố Hoài An siết ra.
Cố Hoài An bước xuống bậc đá, nắm cổ tay ta đau điếng.
“Nàng là thê tử của ta, sao nàng có thể gả cho người khác?”
Ta đặt tờ lộ dẫn quả phụ trước mặt chàng.
“Phu quân ta đã chết trong quan ải, vì sao ta không thể tái giá?”
Cố Hoài An nhìn chằm chằm hai chữ “đã chết”, bàn tay đang nắm ta chậm rãi buông ra.
Chàng đỏ mắt đưa tay sờ cây trâm ngọc trên tóc ta, là quà Lục Đình Chu tặng khi tân hôn.
“Tri Vi, nàng chỉ đang trừng phạt ta, đúng không?”
Lục Đình Chu gạt tay chàng ra, chắn ta sau lưng.
Ta lại bước ra khỏi phía sau Lục Đình Chu, bình tĩnh nhìn Cố Hoài An.
“Chàng chọn nàng ta không phải để trừng phạt ta, ta chọn chàng ấy cũng không phải để trừng phạt chàng.”
06
Từ ngày ấy, ngày nào Cố Hoài An cũng đến ngoài cửa Lục gia.
Có lúc chàng mang một gói kẹo hạt thông Nhạn Môn, có lúc để lại một ngọn đèn dầu dê do chính tay mình làm.
Chàng còn sắp xếp những lá thư trước kia ta viết cho chàng theo năm tháng, bỏ vào một hộp gỗ mới, sau mỗi lá thư lại viết thêm một lá hồi âm.
Trong những lá thư ấy có nỗi nhớ suốt năm năm chàng chưa từng nói ra, cũng có di ngôn chàng âm thầm giấu trong lòng trước mỗi lần xuất chinh.
Ta không mở ra, Lục Đình Chu cũng không hỏi, chỉ chuyển hộp gỗ đến dưới hành lang để không bị mưa làm ướt.
Đều là những thứ trước kia ta từng thích, nhưng không một thứ nào có thể bước qua cửa Lục gia.
Có một ngày Cố Hoài An còn mang tới giá y ta từng mặc, bộ y phục đỏ ấy đã bị ép trong căn nhà nhỏ ở Nhạn Môn suốt năm năm, cổ tay áo cũng đã phai màu.
Chàng nói mình đã tự tay khâu lại từng đường chỉ đứt, nhưng bộ giá y ấy chưa bao giờ vì đứt vài sợi chỉ mà không thể mặc lại.
Đến ngày thứ bảy, chàng đứng trong gió lạnh tới tận đêm khuya, cuối cùng ngã xuống bên cửa.
Trong cơn sốt cao, chàng liên tục gọi tên ta, lúc thì cầu xin ta đừng lên kiệu hoa, lúc lại nói tuyết Nhạn Môn quá lớn, chàng đến đón ta về nhà.