VĂN ÁN:
Khi ta được nhận về thân phận công chúa, ta đã mười tám tuổi.
Vị phò mã mà phụ hoàng từng ngàn chọn vạn tuyển cho ta, nay đã thành thân với vị công chúa giả được hai năm.
Bọn họ là đôi kim đồng ngọc nữ được cả kinh thành ca tụng.
Ta vừa nhập cung, công chúa giả đã rơi lệ trước, quỳ xuống trước mặt ta, xin ta trách phạt.
Mẫu hậu vội vàng đỡ nàng ta dậy, liên tục dịu giọng an ủi.
Tần phi hậu cung, hoàng tử công chúa đều vây quanh nàng ta.
Còn ta bị bỏ quên ngoài đám đông.
Phò mã đau lòng lau nước mắt cho nàng ta.
Ta cố chống người đứng thẳng, muốn dùng dáng vẻ ấy nói với mọi người rằng ta vốn chẳng để tâm.
Nhưng nhìn ánh mắt mẫu hậu đau lòng vì công chúa giả, viền mắt ta vẫn không nhịn được mà cay xè.
Sau yến tiệc, mẫu hậu cuối cùng cũng nhớ ra ta mới là nữ nhi ruột thịt của bà.
Bà sai người đưa đến một bộ cung trang mới may, lại cầm tranh chân dung của mấy vị công tử trong kinh thành, hỏi ý ta.
Ta đặt tranh sang một bên, bình tĩnh nói:
“Hoàng hậu nương nương, dân nữ muốn về nhà.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận