Chương 3 - Căng Tin Của Những Khiếu Nại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Kết luận là đã xác minh, không tồn tại vấn đề vệ sinh.”

“Được.”

Tôi vẫn không đứng lên.

Trưởng bộ phận Lục nhìn tôi.

“Còn chuyện gì sao?”

“Trưởng bộ phận Lục, tôi tính rồi. Từ đầu học kỳ đến giờ, bốn tháng rưỡi, tôi đã tới đây bảy lần.”

Anh ấy không nói.

“Bảy lần. Mỗi lần nửa ngày. Tôi là hiệu trưởng, không phải quản lý căng tin. Tôi còn phải lo việc học của học sinh.”

“Hiệu trưởng Thẩm, tôi hiểu…”

“Tôi đã quyết định một chuyện.”

Tôi đứng lên.

Trưởng bộ phận Lục cũng đứng theo.

“Căng tin đóng cửa.”

Văn phòng yên lặng khoảng năm giây.

Trưởng bộ phận Lục ngây người.

“Hả?”

“Từ thứ Hai tuần sau, nhà trường không cung cấp bữa trưa nữa. Học sinh tự giải quyết, có thể về nhà ăn, có thể tự mang cơm, cũng có thể để phụ huynh mang tới.”

“Hiệu trưởng Thẩm, chuyện này…”

“Yêu cầu của phụ huynh là căng tin không tốt. Được, tôi đóng. Không có căng tin thì không còn gì để khiếu nại.”

Trưởng bộ phận Lục há miệng, cuối cùng lại ngậm lại.

“Chị suy nghĩ thêm đi?”

“Không cần suy nghĩ nữa. Bảy lần rồi, trưởng bộ phận Lục.”

Tôi thu tài liệu trên bàn vào túi, quay người đi.

Bước ra khỏi tòa nhà Phòng Giáo dục, bên ngoài đang mưa nhỏ.

Tôi không mang ô.

Tôi lên xe điện, những hạt mưa đập vào mặt lạnh buốt.

Nhưng khối nghẹn trong ngực đã đè nén suốt bốn tháng cuối cùng cũng tan đi.

05

Về tới trường, tôi đi thẳng tới căng tin.

Cô Lưu đang chuẩn bị thức ăn, trên thớt đặt khoai tây đã thái sợi và thịt đã thái lát.

Thấy tôi bước vào, cô ấy ngẩng đầu.

“Về rồi à? Lần này họ nói gì?”

“Cô Lưu, dừng việc đang làm một chút.”

Cô Lưu đặt dao xuống, lau tay vào tạp dề.

“Từ thứ Hai tuần sau, căng tin ngừng hoạt động.”

Cô Lưu không phản ứng kịp.

“Ngừng cái gì?”

“Ngừng kinh doanh. Không nấu nữa.”

Cô ấy nhìn chằm chằm tôi suốt mười giây.

“Cô nói thật?”

“Thật.”

Cô Lưu dựa vào bàn bếp, hồi lâu không nói.

Cuối cùng cô ấy cầm dao lên, bổ “cạch” nửa cây cải còn lại trên thớt thành hai.

“Đáng lẽ phải đóng từ lâu rồi.”

Tôi vỗ vai cô ấy.

“Mấy ngày còn lại trong tuần, đồ ăn cần nấu vẫn phải nấu. Vài bữa cuối, cho bọn trẻ ăn ngon một chút.”

“Được.”

Rời khỏi căng tin, tôi tìm thầy Triệu.

“Thông báo xuống dưới, từ thứ Hai tuần sau, căng tin trường ngừng hoạt động. Bữa trưa của học sinh do gia đình tự sắp xếp.”

Cây bút trong tay thầy Triệu rơi xuống bàn.

“Đóng thật à?”

“Đóng thật. Thầy soạn thông báo đi, hôm nay gửi vào nhóm phụ huynh.”

“Hiệu trưởng Thẩm, cô suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tôi nghĩ bốn tháng rồi.”

Thầy Triệu im lặng một lúc, bật máy tính bắt đầu gõ.

Thông báo rất ngắn.

“Do hoạt động của căng tin nhiều lần không đáp ứng được nhu cầu của phụ huynh, sau khi nhà trường nghiên cứu và quyết định, từ tuần sau sẽ tạm ngừng dịch vụ cung cấp bữa ăn của căng tin. Kính đề nghị phụ huynh tự sắp xếp bữa trưa cho học sinh. Trân trọng thông báo.”

Tôi đọc một lượt rồi sửa một chữ.

Đổi “tạm ngừng” thành “ngừng”.

“Gửi đi.”

Thầy Triệu nhấn nút gửi.

Chưa đầy năm phút, nhóm phụ huynh nổ tung.

Chương 2

Điện thoại của thầy Triệu reo liên tục, tin nhắn nối tiếp nhau nhảy lên.

“Có ý gì vậy? Sao căng tin đột nhiên đóng cửa?”

“Vợ chồng tôi đều đi làm, buổi trưa ai mang cơm cho con?”

“Có phải nhầm không? Xác nhận lại đi.”

“Đột ngột quá, có thể lùi vài ngày không?”

Tin nhắn ngày càng nhiều, thầy Triệu nhìn đến mức trán toát mồ hôi.

Tôi liếc màn hình.

Tiền Phân không lên tiếng.

Một tin cũng không.

“Có ai gọi điện chưa?”

“Chưa.”

“Cứ chờ đi.”

Tôi trở về văn phòng, đóng cửa.

Ngồi trên ghế nhìn ra sân trường ngoài cửa sổ.

Mưa đã tạnh, mặt đất vẫn ướt, phản chiếu ánh sáng.

Mười phút sau, điện thoại reo.

Người gọi: Tiền Phân.

Tôi nhìn màn hình, để điện thoại reo sáu tiếng rồi mới bắt máy.

“A lô.”

“Hiệu trưởng Thẩm, tôi thấy thông báo trong nhóm rồi. Căng tin thật sự đóng cửa sao?”

“Đúng.”

“Tại sao vậy?”

Tôi không trả lời.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Có phải vì… những lần khiếu nại kia không?”

“Cô Tiền, cô nghĩ sao?”

Cô ta không nói.

Tôi nghe thấy tiếng tivi ở đầu dây bên kia, còn có tiếng con trai cô ta đang gọi gì đó.

“Hiệu trưởng Thẩm, có thể thương lượng một chút không…”

“Không có gì để thương lượng. Thông báo đã gửi.”

“Nhưng vợ chồng tôi đều đi làm, buổi trưa không có ai nấu cơm cho con…”

Tôi nắm điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch.

“Năm tệ một bữa, hai món mặn, một món rau, cơm ăn thoải mái, một tuần hai lần trứng hấp, thứ Sáu còn có sườn. Cô Tiền, cô đã khiếu nại bảy lần.”

Đầu dây bên kia không còn tiếng động.

“Căng tin đóng rồi, cô hài lòng chưa?”

Tôi cúp điện thoại.

Bàn tay đặt trên bàn đang run.

Không phải vì tức giận.

Mà vì mọi thứ dồn nén suốt bốn tháng đột nhiên trào hết lên.

06

Thứ Hai, cửa cuốn của căng tin không mở.

Cô Lưu đã dọn sạch bếp sau, bếp được lau sáng bóng, tủ lạnh ngắt điện, mở cửa để thoát mùi.

Tôi tới trường lúc bảy rưỡi, đi ngang căng tin, nhìn cánh cửa cuốn đang đóng.

Trên đó vẫn còn dán thực đơn của tuần trước.

Tôi không bóc.

Buổi sáng vẫn học bình thường.

Mười một giờ, vấn đề bắt đầu xuất hiện.

Các giáo viên chủ nhiệm lần lượt tới tìm tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng