Chương 8 - Căn Bếp Của Những Đời Người

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đức Thắng bảo em đến nói với chị, đừng ở bên ngoài làm mất mặt nữa, mau về đi, trong nhà một đống việc không ai làm.”

“Tôi không về.”

Trương Mỹ Phương nhướng mày.

“Chị dâu, chị phải nghĩ cho rõ. Bây giờ chị đi rồi, tay trắng ra khỏi nhà, một xu cũng không lấy được. Nhà của Đức Thắng, tiền tiết kiệm, chị đừng mơ được chia thứ gì.”

Một bàn khách bên cạnh đang ăn dừng đũa, nhìn sang phía này.

Tôi đứng trước mặt Trương Mỹ Phương, thấp hơn cô ta nửa cái đầu, mặc chiếc tạp dề dính vết dầu.

“Những thứ đó vốn dĩ tôi cũng chưa từng nghĩ đến.

Tôi chỉ cần chính tôi.”

Trương Mỹ Phương trừng tôi một lúc, đứng dậy.

“Được, chị có khí phách.

Vậy chị cứ dựa vào việc xào nấu cho người ta mà sống nửa đời còn lại đi, xem chị chống đỡ được bao lâu.”

Cô ta xách túi đi, giày cao gót gõ “cộp cộp” trên nền gạch.

Triệu Phượng Hà từ sau bếp thò đầu ra, nhìn bóng lưng Trương Mỹ Phương.

“Người nhà chồng cũ của chị?”

“Ừ.”

“Đến gây chuyện?”

“Đến khuyên tôi quay về làm trâu làm ngựa.”

Triệu Phượng Hà hừ một tiếng.

“Về? Về để tiếp tục bị người ta sai khiến à?”

Chị ấy đưa cho tôi một bó cần tây.

“Thái rau đi, bàn số năm đang đợi.”

Tôi nhận lấy cần tây, quay về bếp.

Không biết vì sao, tay tôi vững hơn vừa rồi rất nhiều.

Chương 14

Không lâu sau khi Trương Mỹ Phương đến, trong quán ăn xuất hiện một vị khách khác thường.

Là một ông lão khoảng hơn sáu mươi tuổi, mặc áo khoác xám, đeo kính lão. Vừa vào cửa, ông không gọi món ngay mà lật xem thực đơn rất lâu.

“Bà chủ, món sườn hấp bột gạo này của các cô làm thế nào?”

Phục vụ không nói được, gọi Triệu Phượng Hà đến.

Triệu Phượng Hà cũng không nói được, lại gọi tôi ra.

“Chị cả, tôi hỏi một chút, món sườn hấp bột gạo này, trước khi hấp có phải chị ướp qua một lượt bã rượu không?”

Tôi sững ra.

“Sao ông biết?”

Ông lão đẩy kính, cười.

“Tôi họ Chu, trước đây từng làm ở hiệp hội ẩm thực trên tỉnh. Cách dùng bã rượu ướp sườn này, bây giờ rất ít người còn dùng.”

Ông ấy gọi sườn hấp bột gạo, cá cải chua và chân giò kho đỏ. Ăn xong ba món, lại gọi tôi ra.

“Chị cả, nền tảng mấy món này của chị là học từ ai?”

“Mẹ tôi.”

“Mẹ chị tên gì?”

“Lưu Quế Lan.”

Ông Chu nghĩ một lúc, lắc đầu.

“Chưa từng nghe. Nhưng cách làm này thật sự có kỹ thuật, không phải tùy tiện mà dạy ra được.”

Ăn xong, ông ấy để lại một số điện thoại cho Triệu Phượng Hà.

“Mấy món này của các cô làm rất ngon, sau này có cơ hội tôi giới thiệu vài người bạn đến nếm thử.”

Triệu Phượng Hà cầm số điện thoại đó xem đi xem lại rất lâu.

“Thúy Bình, ông Chu này lai lịch thế nào?”

“Không biết.”

“Nhưng ông ấy nói chị nấu ăn có kỹ thuật, câu này tôi tin.”

Sau đó, việc làm ăn của quán ngày càng tốt.

Ông Chu quả nhiên dẫn vài người bạn đến, đều là những người năm sáu mươi tuổi, ăn mặc không phô trương nhưng nhìn rất có thể diện.

Họ ăn cơm xong không đi, ngồi đó trò chuyện, thỉnh thoảng gọi tôi ra nói vài câu.

Họ hỏi toàn những câu kỳ lạ: thứ tự cho gia vị, cách khống chế lửa, thời gian ướp.

Tôi trả lời thật, họ liền gật đầu, rồi nói với nhau vài câu tôi nghe không hiểu.

Có một người cao gầy đeo kính gọng vàng nói với tôi:

“Chị cả, tay nghề này của chị đặt ở huyện thành thì phí quá, nên lên thành phố thử xem.”

Tôi lắc đầu:

“Tôi chỉ làm món gia đình thôi, lên thành phố cũng chỉ là mấy thứ này.”

Ông ấy cười cười:

“Món gia đình mà làm đến trình độ này của chị, thì không gọi là món gia đình nữa.”

Câu này tôi không để trong lòng, nhưng Triệu Phượng Hà lại nghe vào.

Tối đóng cửa quán, chị ấy kéo tôi ngồi xuống.

“Thúy Bình, tôi có một ý tưởng.”

“Chị nói đi.”

“Quán này của tôi quá nhỏ, không chứa nổi tay nghề của chị.”

Chị ấy nhìn tôi, nghiêm túc không giống người phụ nữ bình thường cười nói xởi lởi kia.

“Tôi muốn để chị góp cổ phần, chúng ta làm quán này lớn hơn.”

Chương 15

Lời của Triệu Phượng Hà khiến tôi suy nghĩ cả đêm.

Góp cổ phần nghĩa là gì, trước đây tôi không hiểu, chị ấy giải thích cho tôi rất lâu.

Tức là tôi bỏ tiền và tay nghề chiếm một phần, chị ấy bỏ mặt bằng và kinh nghiệm chiếm một phần, kiếm được tiền thì cùng chia.

“Trong tay chị có bao nhiêu tiền?”

“Mười một nghìn năm trăm.”

Tính cả tám nghìn tệ kia, cộng thêm tiền lương kiếm được thời gian này, tổng cộng chỉ có từng đó.

Triệu Phượng Hà nói:

“Đủ rồi. Tôi cũng không cần chị đầu tư nhiều, chị lấy số tiền này chiếm ba phần, kỹ thuật tính thêm một phần, tổng cộng bốn phần.”

“Bốn phần? Chị lỗ rồi thì phải.”

“Không lỗ. Từ sau khi chị đến, tỷ lệ quay bàn của quán tôi tăng gấp đôi. Chị xứng đáng với cái giá này.”

Tôi không lập tức đồng ý, nói để tôi nghĩ thêm.

Trưa hôm sau, quán ăn có một vị khách không mời mà đến.

Trương Đức Thắng.

Anh ta mặc áo bông màu xanh đậm, đứng ở cửa, nhìn bốn chữ “Bếp Nhỏ Phượng Hà”, mặt kéo dài.

Tôi ở sau bếp nhìn thấy anh ta qua ô cửa, con dao trong tay khựng lại.

Triệu Phượng Hà chắn phía trước:

“Ông tìm ai?”

“Tìm vợ tôi.”

Triệu Phượng Hà quay đầu nhìn tôi. Tôi đặt dao xuống, đi ra ngoài.

Trương Đức Thắng nhìn chiếc tạp dề đầu bếp trên người tôi, hừ một tiếng qua mũi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)