Chương 7 - Cảm Giác Của Nỗi Đau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà ấy hất cằm vào trong: “Bà ấy vừa đi chợ về đấy.”

Mẹ tôi sau khi tái giá vẫn luôn sống ở đây. Dượng là một người đàn ông hiền lành chân chất, mở một tiệm sửa đồng hồ, ít nói, khách sáo với tôi hệt như với họ hàng xa. Sau này hai người sinh được một đứa con trai, trong nhà có thêm trẻ con nên náo nhiệt hơn hẳn.

Tôi đến đây không ít lần. Lần nào cũng ngồi chừng mười mấy phút, uống một cốc nước, hỏi thăm sức khỏe bà, rồi để đồ lại và rời đi. Chúng tôi đều đã quen với quy trình này.

Cửa để mở, trong bếp truyền ra tiếng thái rau lốc cốc. Mẹ tôi nghe thấy tiếng bước chân, thò đầu ra nhìn: Đến rồi à.”

“Vâng.”

Tôi đặt đồ đạc vào góc phòng khách. Thằng em trai đang làm bài tập trong phòng, thò đầu ra gọi một tiếng “chị” rồi thụt vào ngay. Nó đã lên cấp hai, vọt cao rất nhanh, nét mặt ngày càng giống mẹ.

Mẹ rửa tay đi ra, rót nước cho tôi: “Ăn cơm chưa?”

“Con ăn rồi.”

Bà liếc tôi một cái: “Sắc mặt sao kém thế này?”

Tôi bưng cốc nước lên, nước hơi nóng, làm ấm cả lòng bàn tay.

“Dạo này con ngủ không ngon.”

Mẹ tôi nhíu mày: “Thanh niên đừng có thức đêm mãi thế.”

“Con biết rồi.”

Bà ngồi đối diện tôi, hỏi chuyện công việc.

Tôi bảo con nghỉ việc rồi, muốn nghỉ ngơi một thời gian.

Động tác cầm cốc của bà khựng lại: “Con đã bàn với Hoài Thanh chưa?”

“Con nói rồi.”

Thực ra tôi chưa hề nghiêm túc nói chuyện.

Nhưng tôi biết bà sắp nói gì. Bà sẽ nói kết hôn rồi làm gì cũng phải bàn bạc với chồng, sẽ nói nhà họ Cố nhiều quy củ, sẽ nói một người đàn ông như Cố Hoài Thanh đã là quá tốt rồi, bảo tôi đừng quá bốc đồng.

Những lời này bà đã nói rất nhiều lần.

Mẹ tôi không phải là người xấu. Chỉ là cả đời bà đã bị cuộc sống mài mòn quá lâu, từ lâu đã quen đặt sự an toàn lên hàng đầu.

Hồi nhỏ bà một mình nuôi tôi, ban ngày đi làm, tối đi bày sạp hàng. Bà chưa từng để tôi phải chịu thiệt, tiền học phí đóng đúng hạn, cơm nấu đúng bữa, ốm đau cũng đưa đi bệnh viện.

Chỉ là bà không giỏi yêu thương tôi. Hoặc nên nói, bà không còn sức lực để yêu thương tôi.

Hồi đó tôi cũng từng oán trách. Sau này lớn lên mới hiểu, bà đã cho tôi tất cả những gì bà có thể cho.

Bà không hỏi tình cảm của vợ chồng tôi thế nào. Tôi cũng không chủ động kể.

Trên bàn trà đặt một khung ảnh, là ảnh chụp chung của bà, dượng và em trai đi biển mấy năm trước. Ba người dựa sát vào nhau, cười rất tự nhiên.

Nhìn bức ảnh đó, tôi bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp Lâm Trĩ hồi nhỏ.

Hôm đó là sinh nhật mười tuổi của tôi. Mẹ hiếm hoi xin nghỉ một ngày, đưa tôi đến một nhà hàng rất đắt tiền. Lúc gọi món, bà nhìn giá mãi, cuối cùng chỉ gọi hai món thức ăn và một bát canh.

Tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, cố gắng tỏ ra thật vui vẻ.

Bàn bên cạnh là một gia đình ba người. Cô bé mặc váy hồng, trên đầu đội vương miện nhỏ phát sáng. Người đàn ông cầm máy ảnh, liên tục chụp hình cho cô bé, người phụ nữ bên cạnh cười giúp cô bé chỉnh lại tóc.

Ban đầu tôi chỉ thấy ghen tị.

Cho đến khi người đàn ông đó đứng dậy đi vệ sinh, góc nghiêng xẹt qua dưới ánh đèn.

Chiếc dĩa trên tay tôi rơi loảng xoảng xuống đĩa. Một âm thanh chói tai.

Mẹ tôi nương theo ánh mắt tôi nhìn sang, nét mặt không quá ngạc nhiên: “Nhìn thấy rồi à?”

Tôi nhìn mẹ, cổ họng như bị nghẹn ứ.

Người đàn ông đó là bố tôi.

Ông ấy trong ký ức của tôi luôn rất mờ nhạt. Ông không bế tôi, cũng không cùng tôi đón sinh nhật. Thi thoảng về nhà, người ngập ngụa mùi rượu bia, thuốc lá, thấy tôi chạy tới chỉ cau mày bảo đừng bám nhặng xị.

Ngày ly hôn, ông ấy dọn đồ của mẹ tôi ra ngoàikhông hề động đến một món đồ nào của tôi.

Tôi luôn nghĩ ông ấy trời sinh đã không biết gần gũi trẻ con. Hôm đó tôi mới biết, ông ấy biết.

Chỉ là xem đứa trẻ đó là ai mà thôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)