Ngày cầm trên tay tờ giấy chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối, Nam Thành đang đổ mưa.
Tôi đứng trước cửa bệnh viện, mở số điện thoại của Cố Hoài Thanh, ngón tay cái khựng lại trên phím gọi. Chưa kịp bấm, điện thoại của anh đã gọi tới trước.
“Ý Miên, tối nay anh có việc, đừng đợi cơm anh.”
Giọng anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, chỉ là trong nền âm thanh ồn ào, có tiếng một người phụ nữ cười gọi anh một tiếng “Hoài Thanh”.
Cách xưng hô ấy quen thuộc đến mức giống như một bàn tay vươn ra từ nhiều năm trước, nhẹ nhàng kéo một cái, đã giật phăng đi chút thể diện mà tôi chắt chiu cất giữ suốt ngần ấy năm.
Tôi cúi đầu nhìn dòng chữ “Tiên lượng xấu” trên tờ bệnh án, hồi lâu sau mới khẽ đáp: “Vâng.”
Trước khi điện thoại cúp máy, tôi nghe thấy tiếng loa thông báo ở sân bay.
Hôm nay, Lâm Trĩ về nước. Cô ấy là người mà thuở thiếu thời Cố Hoài Thanh không thể ở bên. Và cũng là cô con gái rượu cùng cha khác mẹ với tôi, người từ nhỏ đã luôn được bố ôm ấp nâng niu trong lòng.
Mưa bị gió tạt vào hành lang bệnh viện, rơi xuống mép giấy, làm nhòe đi một vệt mực. Tôi giấu tờ giấy chẩn đoán vào ngực áo, quay người đi vào sảnh.
Khu vực máy tự động xếp một hàng dài. Ánh sáng trắng xanh từ màn hình hắt lên những khuôn mặt cúi gằm, ai nấy đều tê liệt chờ hệ thống nhả ra một tờ giấy, giống như chờ đợi một bản án sắp được đóng dấu.
Tôi đứng cuối hàng, chợt nhớ lại câu bác sĩ vừa hỏi.
“Số điện thoại người nhà điền tên ai? Sau này còn cần trao đổi phác đồ điều trị, tốt nhất nên để số của người có thể liên lạc bất cứ lúc nào.”
Lúc đó, tôi đã điền tên Cố Hoài Thanh. Khi viết đến con số cuối cùng, tôi còn khựng lại một nhịp. Dãy số ấy tôi đã thuộc lòng nhiều năm, từ thời đại học cho đến lúc kết hôn, đổi qua ba đời điện thoại cũng chưa một lần quên.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận