Chương 2 - Cái Tát Định Mệnh
“Niệm Niệm, em nhịn mẹ anh chút, mẹ anh vẫn vậy đấy.”
“Thôi thôi, đều là người một nhà cả, đừng cãi nữa.”
Từng câu từng chữ, như từng cái tát, giáng thẳng vào mặt tôi.
Chưa dừng lại ở đó, cô tiếp tục mở album ảnh, từng bức hiện lên trước mắt tôi.
Là những bữa ăn sau sinh lạnh lẽo, không có lấy một chút dầu mỡ.
Là đôi mắt sưng húp của cô, là khuôn mặt tiều tụy.
Cuối cùng, là tờ chẩn đoán của bệnh viện.
Trên đó viết rõ ràng: Trầm cảm sau sinh – mức độ trung bình.
Lúc ấy tôi mới hiểu, những ngày cô im lặng không phải là nhẫn nhịn, mà là đang thu thập bằng chứng.
Cô đã chuẩn bị cho việc rời đi từ lâu rồi, từng bước đều tỉnh táo và dứt khoát.
Lưu Thúy Lan nhìn thấy những thứ đó, cũng bắt đầu hoảng.
Bà ta vội vàng nặn ra một nụ cười giả tạo.
“Ây da, Niệm Niệm à, cái này… đều là hiểu lầm thôi.
“Mọi người trong một nhà, cần gì phải làm căng như vậy.
“Mẹ cũng là vì muốn tốt cho tụi con, con xem…”
Hứa Niệm khẽ cười lạnh một tiếng.
Nụ cười ấy chất chứa sự mỉa mai vô tận, cuối cùng cắt ngang màn diễn của bà ta.
“Từ ngày bà tát tôi, chúng ta đã không còn là người một nhà nữa.”
Nói xong, cô lại nhìn về phía tôi.
Tôi không trụ nổi nữa, hai chân mềm nhũn, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt cô.
Tôi nắm lấy ống quần cô, như người sắp chết đuối cố vớ được cọng rơm cuối cùng.
“Niệm Niệm, anh xin em, đừng đi.
“Vì con, vì An An, cho anh thêm một cơ hội được không?
“Anh sẽ thay đổi, anh nhất định sẽ thay đổi!”
Nước mắt làm mờ cả tầm nhìn, tôi thấy Hứa Niệm khẽ lắc đầu.
Giọng cô rất nhẹ, nhưng lại kiên quyết đến không thể lay chuyển.
“Giang Triết, chính là vì An An, nên em bắt buộc phải ly hôn.”
Cô không muốn con gái mình lớn lên trong một gia đình đầy cãi vã, bạo lực và thiếu tôn trọng.
Cô không muốn con gái mình nhìn thấy một người cha yếu đuối, bất lực và một người bà thô lỗ vô lý.
Cuối cùng, chúng tôi vẫn ký đơn ly hôn.
Ngôi nhà là tài sản trước hôn nhân của tôi, cô không lấy một xu nào.
Cô chỉ mang theo con gái An An và mấy bộ quần áo của mình.
Ngày cô rời đi, tôi đứng trước cửa sổ, nhìn bóng lưng cô khuất dần sau góc khu chung cư.
Trái tim tôi như bị khoét mất một mảng lớn, chỉ còn lại gió lạnh gào thét thổi qua.
04
Sau khi Hứa Niệm và An An rời đi, căn hộ hơn trăm mét vuông ấy lập tức trở nên trống trải và lạnh lẽo như chết.
Tiếng mắng chửi của Lưu Thúy Lan vẫn không dừng lại, bà vẫn lải nhải kể tội Hứa Niệm hết điều này đến điều khác.
“Đúng là sao chổi, phá tan nát cả nhà người ta!”
“Đồ vô lương tâm, dám lừa ôm cháu gái tao đi mất!”
Tôi nghe những lời độc địa đó, cơn giận đã bị đè nén suốt hơn một tháng cuối cùng cũng bùng nổ.
“Mẹ hài lòng chưa?”
Tôi gào lên với bà, giọng run lên vì quá kích động.
“Bây giờ nhà tan cửa nát rồi, Hứa Niệm đi rồi, An An cũng đi rồi!
“Chỉ còn hai mẹ con ta thôi!
“Mẹ hài lòng chưa?!”
Lưu Thúy Lan bị tiếng gào của tôi làm cho sững sờ, há miệng, không tin nổi mà nhìn tôi.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi dám nói với bà như vậy.
Sau vài giây chết lặng, bà lập tức dùng chiêu cũ – khóc lóc ăn vạ.
“Đồ bất hiếu!
“Vì người ngoài mà dám hét vào mặt mẹ ruột!
“Tao nuôi mày lớn bằng này là công cốc rồi!”
Tôi không nói gì thêm, xoay người đi vào phòng ngủ chính từng là phòng của hai vợ chồng, khóa trái cửa lại.
Trong phòng vẫn còn vương lại hơi thở của Hứa Niệm và An An, nhưng mọi thứ giờ đây trống rỗng đến lạnh người.
Chiếc cũi nhỏ của con bé nằm chỏng chơ giữa phòng như một vết thương chưa lành, rạch một đường sâu hoắm trong tim tôi.
Tôi bước tới, tay chạm vào thành cũi lạnh buốt, lòng quặn thắt như bị dao cứa.
Cuộc sống sau ly hôn trở thành một chuỗi ngày dài dằng dặc và đầy dằn vặt.
Mỗi tháng tôi chỉ được gặp con gái một lần.
Tôi luôn đến sớm, đứng dưới khu nhà mẹ vợ cũ như một kẻ tử tù chờ phán quyết.
Hứa Niệm luôn giữ phép lịch sự, nhưng cái sự lịch sự ấy, so với lạnh lùng còn đau lòng hơn gấp bội.
Cô chỉ giao con, nói vài câu về tình hình của An An, sau đó lập tức xoay người rời đi, không nán lại dù chỉ một giây.
Con gái An An cũng dần dần trở nên xa cách với tôi.
Có lúc tôi bế con bé, nó vô thức rụt người lại – chỉ một động tác nhỏ ấy thôi, mà khiến tôi nghẹn đến không thở nổi.
Không khí trong nhà vẫn luôn ngột ngạt.
Sau khi mọi trò ăn vạ không có hiệu quả, Lưu Thúy Lan bắt đầu lo chuyện mai mối cho tôi.
Theo lời bà, phải tìm một người “ngoan ngoãn”, “biết đẻ”.
Bà biến nhà tôi thành chợ mai mối di động, dắt hết người này đến người khác vào cửa.
Tôi từ chối hết tất cả các buổi xem mắt bà sắp xếp.
Vì chuyện này, chúng tôi đã có trận cãi nhau lớn nhất kể từ sau ly hôn.
“Cả đời tôi ra nông nỗi này đều là do bà hại đấy!
“Chẳng phải quá đủ rồi sao?!”
Tôi hét vào mặt bà rồi đập cửa bỏ đi.
Tối hôm đó, tôi lang thang một mình trên đường đến tận khuya.
Tôi bắt đầu nhìn lại ba mươi năm cuộc đời của mình.
Tôi nhận ra, bản thân chưa từng thực sự sống cho chính mình.
Cuộc đời tôi, từ đầu đến cuối chỉ là con rối trong tay Lưu Thúy Lan – bà kêu đi Đông tôi không dám đi Tây.
Cái gọi là “hiếu thảo” của tôi, thực chất chỉ là hèn nhát và né tránh đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Về đến nhà, tôi mở mạng xã hội đã lâu không động đến.
Tôi thấy Hứa Niệm vừa đăng trạng thái mới.
Trong ảnh, cô cùng An An đang thả diều trên bãi cỏ công viên.
Cô cười rất tươi, nắng chiếu lên gương mặt cô, khiến cả người rạng rỡ như đang phát sáng.
Sự thảnh thơi và thư giãn đó, suốt mấy năm chúng tôi chung sống, tôi chưa từng nhìn thấy.
Bên dưới có một bình luận: “Bé cưng đáng yêu quá, mẹ cũng ngày càng xinh đẹp rồi.”
Hứa Niệm trả lời bằng một icon mặt cười.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rõ ràng – rời xa tôi, cô sống tốt hơn.
Còn tôi, vẫn đang mắc kẹt trong vũng lầy do chính mình tạo ra.
05
Sau cơn đau đớn cùng cực, là sự tỉnh ngộ muộn màng.
Tôi biết mình không thể tiếp tục sống như thế này nữa.
Tôi chủ động đặt lịch với bác sĩ tâm lý, bắt đầu đối diện với những khiếm khuyết sâu trong tính cách của mình.
Bác sĩ nói với tôi, việc đầu tiên tôi cần làm, là thiết lập ranh giới.
Là ranh giới rõ ràng với mẹ tôi – Lưu Thúy Lan.
Tôi bắt đầu cố tình giữ khoảng cách với bà.
Tan làm, tôi không lập tức về nhà nữa, mà đến phòng gym hoặc thư viện.
Tôi không còn báo cáo tỉ mỉ cho bà biết về mọi hoạt động hay công việc của mình.
Tôi dùng tiền lương thuê một người giúp việc theo giờ, lo cơm nước và dọn dẹp hằng ngày.
Tôi bình tĩnh nói với bà:
“Mẹ, mẹ có tuổi rồi, chuyện trong nhà sau này không cần mẹ lo nữa.
“Mẹ cũng đừng quản chuyện của con.”
Lưu Thúy Lan hoàn toàn không quen với điều đó.
Mất đi quyền kiểm soát đối với tôi, bà như một đứa trẻ bị giật mất món đồ chơi yêu thích – bồn chồn, nóng nảy.