Sáng sớm, trước khi ra khỏi nhà, chồng tôi tiện tay cầm luôn xấp bản thảo tranh đặt trên bàn tôi.
“Anh mang đưa cho khách giúp em, đỡ phải để em ôm bụng chạy một chuyến.”
Bộ tranh chúc mừng năm Ngọ đó chỉ còn thiếu vài nét cuối để hoàn thiện, nhưng anh nói khách đang giục gấp.
Tối đến, tôi lướt vòng bạn bè WeChat thì thấy bài đăng của Hà Mộng Kỳ.
Tấm đầu tiên trong khung chín ảnh là xấp tranh của tôi trải trên bàn, góc phải bên dưới ký tên “Mộng Kỳ”, còn vẽ thêm một trái tim.
Dòng chú thích:
“Thức trắng đêm chạy bản thảo, đối tác đại nhân, khen em cái nè.”
Tôi nhắn tin cho khách hàng:
“Chào anh/chị, bên mình đã nhận được bản vẽ chưa ạ?”
Đối phương trả lời ngay:
“Vẫn chưa đâu cô Chu, bên tôi đang cần gấp, cô dự kiến khi nào giao được vậy?”
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.
Sau đó thoát khỏi khung trò chuyện, chụp màn hình bài đăng của Hà Mộng Kỳ.
Tôi đưa tay xoa bụng đã nhô cao.
Bỗng dưng không muốn giả vờ ngu nữa.
Bình luận