Chương 3 - Bức Tranh Đứng Yên
Anh nghiêm túc nói: “Không phải làm ăn, là vì anh không nỡ để những điều tốt đẹp như vậy bị chôn vùi.”
Hôm cầu hôn, anh quỳ một gối trước mặt tôi, nói: “A Chi, em chỉ cần chuyên tâm vẽ, mọi chuyện khác cứ để anh lo.”
Tôi khóc nức nở mà gật đầu đồng ý.
Sau khi cưới, anh thật sự ôm hết “mọi chuyện khác”.
Liên hệ khách hàng, đàm phán hợp đồng, ký kết, đòi tiền còn lại, tất cả đều do anh phụ trách.
Anh bảo tôi tính tình quá mềm, dễ bị đối tác bắt nạt, cứ để anh làm người xấu.
Tôi cũng thấy nhẹ nhõm, chỉ cần lo vẽ tranh là được.
Cho đến khi mang thai.
Lúc ốm nghén nặng, tôi thậm chí không cầm nổi bút.
Anh nói: “Cứ nghỉ ngơi đã, tài khoản để anh quản lý, em chỉ cần dưỡng thai cho tốt.”
Tôi đưa anh hết mật khẩu email, ổ lưu trữ, mạng xã hội.
Giờ nghĩ lại, tôi có phải ngu quá không?
Nhưng khi đó ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng, chân thành đến thế, tôi làm sao mà nghi ngờ cho được?
Chương Bốn
Hai giờ sáng, tôi vẫn không ngủ được, nhẹ nhàng xuống giường.
Điện thoại của Chu Cẩn đang sạc ở tủ đầu giường, tôi cầm lên.
Mật khẩu là sinh nhật mẹ anh, tôi biết.
Tôi mở album ảnh, định tìm gì đó.
Phần lớn là ảnh công việc, không có gì đặc biệt.
Nhưng có một album riêng được bảo mật, cần nhập mật khẩu.
Tôi thử vài cái, đều sai.
Cuối cùng tôi gõ vào 0912.
Sinh nhật của Hà Mộng Kỳ.
Mở được.
Tim tôi như hụt một nhịp.
Tôi lướt từng tấm một.
Toàn là ảnh hai người họ chụp chung.
Ăn uống, đi dạo, du lịch, xem phim.
Có mấy tấm định vị ở Đại Lý, góc chụp như để đăng lên mạng xã hội, trời xanh mây trắng, cả hai cười rạng rỡ.
Thời gian là bốn tháng trước.
Khi đó tôi vừa phát hiện có thai, ốm nghén đến mức sống dở chết dở, anh bảo công ty có dự án gấp cần đi công tác.
Tôi còn dặn anh mang thêm áo khoác, Đại Lý sáng tối lạnh.
Anh nói được.
Hóa ra là đi nghỉ cùng Hà Mộng Kỳ.
Tôi lướt tiếp, thấy một bức ảnh khiến tim ngừng đập.
Là phần eo dưới của Chu Cẩn, gần hông.
Một hình xăm.
Hai chữ “Mộng Kỳ”, viết kiểu thư pháp, bên cạnh còn có một dãy số — 0912.
Tên cô ta, sinh nhật cô ta.
Xăm trên người anh.
Tôi chợt nhớ, sau khi kết hôn tôi rất hiếm khi thấy lưng trần của anh.
Tắm xong là mặc đồ ngay, nói sợ lạnh.
Mùa hè cũng mặc đồ dài, bảo phòng bật điều hòa lạnh.
Thì ra là để tôi không phát hiện ra hình xăm đó.
Tôi gửi bức ảnh đó về email của mình, rồi thoát album, đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Nằm trở lại giường, tôi nhìn trần nhà, nước mắt lặng lẽ chảy xuống thấm vào tóc.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì cuối cùng cũng xác nhận được mình đã ngu ngốc đến mức nào suốt ba năm qua.
Bốn giờ sáng, tôi bị một cơn đau bụng đánh thức.
Không phải kiểu đau nhẹ kiểu chuyển dạ giả, mà là những cơn co thắt âm ỉ, như có người đang vặn xoắn trong bụng.
Mồ hôi lạnh túa ra, ướt sũng cả lưng áo ngủ.
Tôi nghiêng người, định gọi Chu Cẩn.
Anh không có ở đó.
Bên kia giường trống không, chăn gối còn chưa bị lật lên.
Tôi lần tìm điện thoại, gọi cho anh.
Reo năm sáu tiếng thì bị cúp.
Gọi lại.
Lại bị cúp.
Lần thứ ba, cuối cùng anh cũng bắt máy.
“Gì đấy?” Giọng anh thấp, hơi khó chịu.
“Em đau bụng…”
“Lại sao nữa?” Anh thở dài, “Bác sĩ chẳng đã nói rồi sao, cuối thai kỳ co thắt giả là chuyện bình thường, uống chút nước ấm rồi nằm nghỉ đi.”
“Nhưng thật sự rất đau… anh đang ở đâu vậy?”
“Anh đang bận chút việc ở ngoài.”
Trong tiếng nền vọng lại một giọng nữ: “Chu Cẩn, số liệu trong slide này anh kiểm tra giúp em với.”
Là Hà Mộng Kỳ.
Bốn giờ sáng, anh ở chỗ Hà Mộng Kỳ.
“Mấy giờ anh về?” Giọng tôi run lên.
“Chưa chắc, em đừng đợi, ngủ trước đi.”
“Nhưng em—”
Lại là giọng Hà Mộng Kỳ: “Chu Cẩn, nhanh lên, mai nhà đầu tư cần xem đấy!”
“Đây, tới ngay.” Anh đáp lại phía cô ta, rồi nói với tôi, “Anh bận rồi, em uống chút nước ấm nằm nghỉ đi, không sao đâu.”
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi kết thúc.