Chương 5 - Bức Tranh Của An An
Hàng trước An An và Tiểu Vũ đứng cạnh nhau, Tiểu Vũ lúc đó mới hơn một tuổi, đang được Hà Dao bế trên tay.
Tôi lại lật đến album cũ của Cố Thành.
Có một tấm ảnh chụp tập thể hồi tiểu học.
Hàng đầu ở giữa, một cậu bé gầy gò nhỏ thó, cắt tóc húi cua.
Tôi đặt hai tấm ảnh cạnh nhau.
Gờ xương mày, cằm, khoảng cách giữa hai mắt.
Không phải là giống.
Hai gương mặt cách nhau ba mươi năm, hoàn toàn là đúc ra từ một khuôn.
**6.**
Hôm đi chợ phiên, trên thị trấn đông nghẹt đến mức không lách nổi chân.
Các sạp bán câu đối xuân bán đồ khô, bán cá sống xếp thành hàng dài chiếm trọn nửa con phố.
Ba tôi dắt cái túi vải đựng tiền ngang hông, hai tay giữ chặt bắp chân An An, để con bé ngồi vắt vẻo trên cổ mình.
An An hai tay túm lấy tai ba tôi, điều hướng.
“Ông ngoại, rẽ trái! Chỗ bán kẹo mạch nha ở đằng kia kìa!”
Ông lão bán kẹo dựng lò than ngay đầu hẻm.
An An chọn một con thỏ.
Cầm cây kẹo mạch nha trên tay không nỡ ăn, con bé khẽ hỏi tôi: “Mẹ ơi, cái này có đắt không ạ?”
Tim tôi thắt lại, vội gật đầu bảo không đắt. Con bé lúc này mới nheo mắt lại, thè lưỡi liếm một miếng nhỏ xíu.
Đi ngang qua tiệm văn phòng phẩm, ở vị trí bắt mắt nhất trong tủ kính treo một hàng cặp sách.
Chiếc nằm ngay chính giữa màu hồng, trong túi lưới bên hông còn nhét một cục bông hình quả dâu tây.
Chân An An trên vai ba tôi khẽ đong đưa, ánh mắt ghim chặt vào chỗ đó.
Con bé nhìn chừng hai giây, rồi ngoảnh mặt đi.
Ba tôi khựng bước, bế An An xuống.
Ông không hỏi An An có thích hay không, trực tiếp bước vào trong tiệm, gỡ chiếc cặp màu hồng đó xuống, ra quầy thanh toán tiền.
Lúc bước ra, ông nhét luôn chiếc cặp vào lòng An An.
“Ông ngoại?” An An ôm chặt chiếc cặp, tay giấu trong tay áo không dám sờ.
“Khai giảng phải dùng chứ? Đồ cũ nên thay đi rồi.”
An An liếc nhìn chiếc cặp cũ đang buộc bằng dây giày trên lưng mình.
Chiếc cặp đó ngày xưa Cố Thành mang về, bảo là phúc lợi công ty phát.
Mãi sau này tôi mới biết, đó là đồ thừa Tiểu Vũ chọn chán rồi bỏ lại.
An An đứng trước cửa tiệm không nhúc nhích, con bé đột nhiên níu lấy vạt áo tôi, cất giọng rất nhỏ:
“Mẹ ơi, hôm nay ba có đến không? Nếu ba đến, thấy con mua cặp mới, ba có không vui không ạ?”
Tim tôi đau nhói, tôi ngồi xổm xuống giúp con chỉnh lại quai cặp:
“Sau này con muốn mua gì, cứ nói thẳng với mẹ.”
Đêm hôm đó, An An ôm khư khư chiếc cặp mới đi ngủ.
Con bé nằm nghiêng cuộn người lại, áp má vào cục bông hình quả dâu tây, đó là lần đầu tiên con bé sở hữu một thứ màu hồng, hoàn toàn thuộc về riêng mình.
Đêm Giao thừa, ba tôi đích thân vào bếp.
Bình thường ông rất hiếm khi cầm muôi, chỉ có Tết đến mới nghiêm túc làm một bữa ra trò.
Cá xào chua ngọt, thịt hấp thính, lạp xưởng hấp, món bưng ra cuối cùng là một nồi canh gà, hầm suốt bốn tiếng đồng hồ, nước canh trắng đục như sữa.
An An ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, ngoan ngoãn và một bát cơm đầy rắc, đến cả canh gà cũng húp cạn sạch sành sanh.
Mẹ tôi cầm muôi định múc thêm cho con bé: “Đủ không cháu? Trong nồi còn cái đùi gà nữa, ăn thêm cái nhé?”
An An xua tay lia lịa, xoa xoa cái bụng tròn căng nói: “Bà ngoại ơi, cháu không ăn nổi nữa đâu, bụng sắp vỡ ra rồi, ở nhà… ở chỗ ba, cháu chỉ được ăn một bát con thôi.”
Mẹ tôi cười một tiếng, rồi quay mặt đi len lén lau khóe mắt.
Buổi chiều tôi và mẹ gói sủi cảo.
An An bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi chầu chực bên cạnh.
Hai bàn tay con bé dính đầy bột mì, sủi cảo nặn ra chẳng có nếp gấp nào, nằm bẹp dí trên phên tre.
Mẹ tôi bưng riêng phên sủi cảo đó vào bếp.
“Mấy cái này không ai được đụng vào, để dành tối nay luộc cho An An.”
An An nghe xong, vui sướng nhảy cẫng lên xoay vòng vòng trong bếp.