Chương 4 - Bức Tranh Của An An
Cố Thành luống cuống bịt ống nghe, một tràng sột soạt vang lên.
Nhưng đã muộn rồi.
Phía sau tôi vang lên tiếng dép lê cọ xát xuống sàn.
An An tỉnh giấc từ lúc nào, ôm con hổ nhồi bông bà ngoại vừa khâu, đi chân trần đứng ở bậc cửa.
Con bé nghiêng đầu, đôi mắt vẫn chưa mở hết.
“Mẹ ơi,” con bé dụi dụi mắt, “trong điện thoại là em trai đang gọi ba kìa mẹ.”
Nó ngáp một cái.
“Hôm nay ba lại ngủ ở nhà em trai hả mẹ?”
**5.**
Ánh trăng từ mái hiên hắt xuống, rọi lên mu bàn chân trần của con bé.
Trên ngón chân vẫn còn vết sẹo cước từ năm ngoái.
Tôi bế con lên.
Con bé ôm con hổ bông, áp má vào vai tôi, mơ màng thốt lên một câu “Mẹ ơi con lạnh”, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Đặt con về lại giường đắp chăn cẩn thận, tôi ngồi lặng bên cạnh một lúc lâu.
Điện thoại đã cúp.
Cũng có thể là Cố Thành tự ngắt máy, ai là người bấm nút trước cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Đèn dưới bếp vẫn sáng, mẹ tôi đang dọn dẹp bát đĩa trong đó, tiếng nước chảy ào ào.
Tôi không bước qua chỉ ngồi xuống bậc đá trước cửa sân.
Điện thoại úp sấp trên đầu gối.
Trong đầu tôi tự nhiên lật ngược lại một con số.
Tiểu Vũ năm nay bốn tuổi.
Sinh nhật là tháng Năm.
Lùi lại, thằng bé ra đời từ hơn bốn năm trước.
Trần Minh qua đời là vào tháng Mười của ba năm trước.
Lúc Tiểu Vũ ra đời, Trần Minh vẫn còn sống.
Lúc anh ta còn sống, Cố Thành đã bắt đầu đóng tiền nhà thay Hà Dao rồi.
Tôi luôn đinh ninh rằng việc đó chỉ bắt đầu sau khi Trần Minh chết.
“Anh em ra đi, vợ góa con côi không nơi nương tựa, mình giúp đỡ một tay”.
Anh ta nói một cách rành rọt lẽ phải, thế là tôi tin.
Nhưng Tiểu Vũ lại có mặt trên đời trước cái chết của Trần Minh trọn vẹn một năm trời.
Lồng ngực như bị đục khoét một lỗ hổng, gió lạnh thốc thẳng vào trong.
Những hình ảnh lúc đó tôi không mảy may nghĩ ngợi, hay nói đúng hơn là không dám nghĩ sâu, giờ đây tranh nhau ùa về.
Có một lần tôi đưa An An sang nhà Hà Dao tặng quần áo giao mùa.
Tiểu Vũ chạy trong phòng khách, vấp phải bậc cửa ngã lăn ra, đầu gối trầy xước, khóc rống lên vang nhà.
Hà Dao từ trong bếp lao ra, ôm chầm lấy Tiểu Vũ, quay ngoắt sang gắt Cố Thành một câu.
Cô ta gắt: “Anh nhìn con trai anh xem!”
Còn Tiểu Vũ thì buột miệng gọi “Ba”.
Lúc đó tôi cứ ngỡ cô ta giận quá líu lưỡi, còn cười giả lả làm hòa, bảo Tiểu Vũ quấn quýt Cố Thành, gọi như vậy cũng là bình thường.
Lại nhớ đến chuyện ở trung tâm thương mại nửa năm trước.
An An và Tiểu Vũ cùng ngồi xe điện thú nhún.
Có một chị đi ngang qua ngồi xổm xuống nhìn nửa ngày, rồi cười bảo tôi: “Hai đứa trẻ này giống nhau quá.”
Lúc đó tôi cũng cười: “Chứ còn gì nữa.”
Cố Thành không cười.
Anh ta đứng đằng sau, hai tay đút túi quần, vẻ mặt lúc đó bây giờ tôi mới đọc hiểu được.
Đó không phải là bối rối, đó là chột dạ.
Ba tôi từ trong nhà bước ra, bưng theo một bát nước gừng.
“Đêm sương lạnh, con uống đi rồi ngủ sớm.”
Ông đặt bát nước bên tay tôi, kéo chiếc ghế tre ngồi xuống, cũng chẳng hỏi han gì về cuộc điện thoại.
Hai ba con ngồi ngoài sân, trên đầu là cả một bầu trời sao.
Hồi lâu sau, ông mới mở lời: “Ba dọn trống cái giá sách cho An An rồi, sau này sách của con bé cứ xếp lên đó.”
“Con cảm ơn ba.”
“Con đường phía sau nhà lão Trần làm xong rồi, đi học gần lắm, đi bộ có mười phút thôi.”
“Vâng.”
Ông vỗ vỗ đầu gối đứng lên. “Thế ba cũng đi ngủ đây, mai nhà đi chợ phiên, An An bảo muốn xem kẹo mạch nha.”
Ông bước vào nhà.
Cửa sân khép hờ, bên ngoài là đồng lúa và hình bóng những ngọn núi xa xa.
Tôi mở album ảnh trên điện thoại, lướt tìm rất lâu, tìm thấy một tấm ảnh cũ.
Hồi An An tròn năm tuổi vào ba năm trước, Trần Minh vẫn chưa xảy ra chuyện, mấy gia đình cùng đi ăn chụp chung một tấm hình.