Chương 3 - Bức Thư Hôn Lệch Nhịp
Ta chỉ mỉm cười, không đáp lời.
“Phải rồi, muội cập kê xong là có thể đính thân, muội đã tính chọn ai chưa?” Tạ tiểu thư cũng lo lắng thay ta: “Tam công tử tốt thì có tốt, chỉ là tính khí hơi lông bông. Lễ cập kê trọng đại dường ấy của muội, huynh ấy lại chạy đi ngắm hoa khôi, truyền khắp kinh thành rồi, thật quá quắt!”
Nói đoạn, nàng lại sực nhớ tới món quà Tiêu Tam gửi đến: “Cơ mà viên dạ minh châu Biển Đông huynh ấy tặng muội quả thực vô giá, nghe đâu tốn bao công sức mới đoạt được về. Tam công tử tuy có chút tật xấu, nhưng nhìn chung vẫn thiên vị muội nhất. Món tiền chi cho hoa khôi sao sánh bằng viên ngọc ấy, muội chọn huynh ấy, sau này về chung một nhà ắt cũng được chàng đối đãi tử tế.”
“Người muội chọn không phải chàng.”
Bạn ta ngẩn người chốc lát mới kịp hoàn hồn: “Hả? Thế muội chọn ai?”
“Tứ biểu huynh.”
“Muội đừng gạt ta! Trước đây muội thích Tam biểu huynh nhường nào, huynh ấy cũng cưng chiều muội, tình đầu ý hợp như thế, cớ sao giờ lại đổi ý sang người khác?”
Nàng không hiểu được. Ta ở Hầu phủ này trông bề ngoài phong quang, được người người kính trọng. Nhưng trên thực tế, sao có thể sánh bằng tiểu thư chân chính của phủ? Từ nhỏ đến lớn, người ta khen ta dịu dàng thùy mị, kỳ thực chẳng qua là ta luôn cẩn trọng từng bước mà thôi.
Ta không cần thứ “thiên vị” kia, hôm nay chàng có thể cưng chiều ta, ngày mai ắt có thể cưng chiều kẻ khác. Cũng giống như những đĩa tỳ bà ấy, khi vui vẻ thì năm đĩa, khi phật ý thì chẳng có lấy một phần. Gả cho Tiêu Tam, ta phải dốc lòng cầu mong chàng yêu ta cả đời thì ngày tháng mới yên ổn.
Nhưng gả cho Tiêu Tứ, huynh ấy dẫu cổ hủ, cố chấp, nhưng lại có nguyên tắc và lề thói riêng của mình. Thuở nhỏ, ta từng cãi cọ với bào muội của huynh ấy. Huynh ấy liền hỏi cặn kẽ từng hạ nhân, chắp nối lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Nếu ta sai thì phạt ta, muội muội huynh ấy sai thì phạt muội muội.
Tiêu Tứ đối sự bất đối nhân, chỉ cần mình có lý, đứng trước mặt huynh ấy không việc gì phải sợ hãi. Ta thân cô thế cô, bên cạnh chỉ có mỗi vú nuôi, Lão phu nhân thương ta nhưng đâu thể lo toan chu toàn mọi sự. Tiêu Tam hôm nay thiên vị ta, sau này cũng có thể thiên vị người khác. Nhưng với Tiêu Tứ, chỉ cần ta không phạm sai lầm, chỉ cần ta giữ đúng lý lẽ, huynh ấy xử sự công bằng, ta sẽ vĩnh viễn không phải chịu ấm ức, vị trí chính thê cũng sẽ vững như bàn thạch.
Nơi chốn kinh thành, giữa vòng quyền quý, chốn thâm trạch hậu viện, thứ gọi là tình ái quá đỗi mong manh hư ảo. So với việc đánh cược cả đời vào sự cưng chiều của một người đàn ông, ta thà cược vào phẩm hạnh đã ăn sâu vào cốt tủy từ thuở nhỏ của một bậc chính nhân quân tử.
Điều ta cầu xin, bất quá chỉ là một sự công bằng. Thứ ta cần, chính là hai đĩa tỳ bà cố định mỗi năm, bất kể Tiêu Tứ có yêu thích ta hay không.
Tiễn bạn ra về xong, ta quay trở lại hoa viên. Gió bỗng nổi lên, cuốn bay tập phổ cầm rải rác khắp mặt đất. Ta vội vã chạy lại cúi mình nhặt nhạnh.
Vừa gom được vài tờ, vừa thẳng lưng dậy thì một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đã đưa ra trước mắt ta. Tiêu Tứ một tay cầm roi ngựa, một tay nhặt giúp ta những tờ phổ cầm. Huynh ấy vừa từ trường bắn ngựa trở về, trên người vẫn vận nguyên bộ kỵ xạ phục đen tuyền bó sát, càng tôn lên vóc dáng cao lớn, vững chãi.
Huynh ấy chỉnh lại tập nhạc phổ cho ta. Ta rót một chén trà, Tiêu Tứ ngửa cổ uống cạn trong một hơi.
“Ta vừa qua viện của tổ mẫu đưa đồ.” Tiêu Tứ mân mê chén trà, xoay đi xoay lại vài vòng. Xưa nay huynh ấy vốn trầm ổn, lạnh nhạt, lúc này đây lại lộ chút ngập ngừng: “Nghe nói trên hôn thư muội không viết tên lão Tam, mà lại viết tên ta. Ta nghĩ mãi trong lòng không yên, nên phải qua đây hỏi thẳng muội một lời. Đây là chủ ý của chính muội, hay là do tổ mẫu định đoạt?”
Giọng Tiêu Tứ hạ thật khẽ, dường như sợ làm ta kinh sợ: “A Chu, nếu muội không muốn gả, ta sẽ tới thưa lại với tổ mẫu, tuyệt đối không để muội phải khó xử.”
2
Cây roi ngựa trong tay Tiêu Tứ vẫn còn vương chút bụi đất vàng nơi trường huấn luyện. Những khớp ngón tay vì siết quá chặt mà trắng bệch ra.
Ta ngước lên, nhìn thẳng vào mắt huynh ấy. Đó là một đôi mắt vô cùng quy củ, sâu thẳm như làn nước mùa thu. Không có nét lả lơi cợt nhả chực trào như Tiêu Tam, chỉ có sự nghiêm cẩn đến mức khắt khe.
“Muội không viết nhầm.” Ta cất lời, giọng không lớn nhưng giữa hoa viên vừa ngưng gió lại vô cùng rõ ràng.
Hàng mi của Tiêu Tứ khẽ run rẩy một thoáng. Bàn tay đang cầm chén trà của huynh ấy không hề buông lỏng, ngược lại càng siết chặt hơn khiến từng đường gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ mồn một.
“Muội không hề giận dỗi với Tam biểu huynh. Lão phu nhân cũng không hề ép buộc muội.”