Chương 2 - Bức Thư Hôn Lệch Nhịp
Bà vừa nói vừa mỉm cười: “Ta chỉ hỏi thừa một câu vậy thôi, chứ chẳng phải trước đây con đã có câu trả lời rồi sao?”
Đó là chuyện của hai năm trước.
Lăng An Quận chúa đến phủ làm khách, tình cờ trông thấy biểu tiểu thư là ta. Bà rất tán thưởng tiếng đàn và dung mạo của ta, bèn lén tìm Lão phu nhân ngỏ ý muốn dạm hỏi cho con trai mình.
Khi biết ta đã có hôn ước từ trước, Quận chúa chẳng những không nản lòng mà càng thêm hào hứng: “Con bé A Chu dịu dàng nết na, Lão phu nhân cũng yêu thương như cháu gái ruột, hà tất phải trói buộc nó vào một tờ hôn thư cũ kỹ? Hôn nhân là chuyện cả đời, chi bằng cứ để A Chu tự chọn lấy người nó thích.”
Lão phu nhân vốn là người khoáng đạt, lại thực lòng thương ta, liền bảo: “Cũng phải. A Chu, nếu con không ưng mấy đứa biểu huynh trong phủ thì chẳng cần màng tới hôn ước ấy. Con muốn gả cho ai, tổ mẫu đều sẽ làm chủ cho con, chỉ cần thuận theo lòng con là được.”
Nhưng Lão phu nhân nói vậy, ta lại không thể làm vậy. Hầu phủ có ơn nuôi nấng ta, trên dưới đều hòa thuận, ta không nỡ và cũng chẳng muốn rời đi. Gả sang nhà khác chưa chắc đã được yên ấm hơn chốn này.
Bởi vậy ta cúi đầu hành lễ: “Dạ không đâu ạ, con yêu quý Hầu phủ, cũng bằng lòng gả vào đây.”
Trong mấy vị biểu huynh, tướng mạo của Tam biểu huynh là hợp mắt ta nhất. Chàng từng dẫn ta đi thả diều, du xuân lại luôn dỗ dành cho ta vui vẻ. Những sự thiên vị kia chẳng phải là giả, thiếu nữ mới lớn như ta rất dễ động lòng.
Bởi thế bấy giờ ta đã thành thật thưa: “Các biểu huynh đều rất tốt, nhưng nếu bắt buộc phải nói, con vẫn có phần thích Tam biểu huynh hơn.”
Bởi thế cho nên, khi Lão phu nhân nhìn thấy trên hôn thư lại đề tên Tiêu Tứ, bà vô cùng kinh ngạc: “Con không để ý nên viết nhầm rồi chăng?”
Nói xong bà cũng thấy vô lý, nét chữ hai cái tên khác xa nhau một trời một vực, sao có thể sơ ý viết nhầm được.
Có nha hoàn bước tới ghé tai bà thì thầm mấy câu. Ánh mắt Lão phu nhân chợt lóe lên vẻ thấu hiểu: “Con đang giận chuyện thằng Tam hôm qua không tới dự lễ cập kê của con sao?”
Lễ vật cập kê của ta, Tiêu Tam đã chuẩn bị từ nửa tháng trước. Thế nhưng đúng ngày lễ, chàng lại không đến.
Có người trông thấy chàng xuất hiện ở Xuân Phong Lầu, vì một nữ tử phong trần mà vung tiền như rác.
Chàng từng bảo: “Nàng ấy là hồng nhan tri kỷ của ta, đợi khi đính hôn với nàng rồi, ta nhất định sẽ cắt đứt. Trước khi dứt hẳn, đương nhiên ta phải đến ủng hộ nàng ấy một phen, đây là lần tranh đoạt hoa khôi quan trọng nhất đời nàng ấy mà.”
Chàng nói chẳng sai, gia quy Hầu phủ nghiêm ngặt, Lão phu nhân sau khi biết chuyện thì tức giận đập bàn, sai người bắt chàng nhốt vào từ đường. Lúc này nhìn ta, giọng bà nghiêm nghị: “A Chu, con cứ yên tâm, bất kể là nữ tử nào, chỉ cần ta còn sống một ngày thì đừng hòng bước chân qua ngạch cửa Tiêu phủ. Nếu con vẫn chưa nguôi giận, ta sẽ phạt thêm hai mươi trượng gia pháp, bắt thằng nghịch tử ấy đến tạ tội với con!”
Bà ngỡ ta đang bận lòng vì sự vắng mặt của Tiêu Tam. Nhưng thực ra không phải vậy, ta khẽ lắc đầu: “Con không viết nhầm, cũng chẳng hề hờn dỗi. Tứ biểu huynh đoan chính trầm ổn, cốt cách như ngọc lan trước gió, con nguyện lòng gả cho huynh ấy.”
Lão phu nhân thấy ta khăng khăng kiên định bèn đành thuận theo. Có điều bà vẫn còn giận chuyện Tiêu Tam vung tiền vì hoa khôi, liền phân phó hạ nhân truyền lời: “Thằng Tam dạo này cử chỉ hành vi ngày càng càn rỡ, phóng túng. Bảo nó ở trong từ đường chép phạt gia quy, tự kiểm điểm cho kỹ, không có lệnh của ta tuyệt đối không được bước chân ra ngoài!”
Rời khỏi viện của bà, ta ra hoa viên luyện đàn. Hạ nhân vào bẩm báo, Tạ tiểu thư đến phủ cầu kiến. Nàng ấy là khuê mật thân thiết nhất của ta nơi kinh thành.
Vừa thấy ta, nàng đã rơi nước mắt: “A Chu, phụ thân ta lại phạt mẫu thân ta rồi.”
Mấy tháng trước, phụ thân nàng nạp một ả thiếp thất, ả ta lắm mưu nhiều kế, mê hoặc ông đến nỗi thần hồn điên đảo. “Rõ ràng là ả tiện nhân đó đẩy ngã mẫu thân ta khiến người gãy cả cánh tay, hạ nhân đều nhìn thấy rõ mười mươi. Vậy mà phụ thân ta lại xử hòa giải qua loa, chỉ trách mắng vài câu lấy lệ, chẳng phạt lấy nửa roi, ngược lại còn chê mẫu thân ta lòng dạ hẹp hòi, không có đức độ bao dung!”
Nàng khóc đến khản cả giọng: “Rõ ràng thuở trước ân ái mặn nồng biết bao, từ khi ả đó vào phủ, phụ thân ta liền thị phi bất phân, sủng thiếp diệt thê mất rồi!”
Ta lau nước mắt, an ủi nàng hồi lâu, tâm trạng nàng mới dần bình ổn. Ánh mắt nàng nhìn ta tràn đầy ngưỡng mộ: “A Chu, vẫn là muội có phúc phận, được Lão phu nhân hết mực yêu thương. Muội bất kể gả cho ai cũng đều có Lão phu nhân chống lưng. Đâu như mẫu thân ta, nhà ngoại thế cô lực mỏng, phụ thân bị hồ ly tinh che mắt, cứ hùa theo ả mà ức hiếp người.”
Chỉ đơn thuần là do ả thiếp kia mê hoặc thôi sao?