Chương 7 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương
Ta lấy cớ thay y phục, vào phòng mặc thêm kim ti nhuyễn giáp.
Sau đó để phủ binh Vương phủ hộ tống tới Bộ Hình.
Lê Thanh theo sát phía sau.
“Nô tỳ đi cùng Vương phi.”
Ta bóp nhẹ tay nàng, bảo nàng ở lại Vương phủ.
Thế nhưng mãi đến ngày thứ hai ta bị giam trong Chiếu ngục, Bùi Uyên mới xách hộp thức ăn tới.
Ta đói đến hoa mắt chóng mặt.
Hoàn toàn không dám đụng vào một ngụm nước hay miếng cơm trong ngục.
Hắn nói Lê Thanh rất thông minh, đã tìm người truyền tin cho hắn.
Nhưng điện Cần Chính bị trọng binh canh giữ, đến hôm nay thư mới được đưa vào.
“Nàng thế nào?”
Ta hung hăng cắn một miếng đùi gà.
“Bọn họ không dám dùng hình với ta.”
“Nhưng ta sợ có người nhân cơ hội gây chuyện.”
Bùi Uyên lập tức hiểu.
Vương phủ không có chủ, chắc chắn sẽ bị lục soát.
Nếu có người nhân lúc hỗn loạn nhét thứ gì đó vào…
Hắn gõ trán ta.
“Nghỉ đầu óc một lát đi.”
“Ăn trước đã.”
“Lát nữa ta sẽ đưa Lê Thanh tới.”
“Từ nay cơm nước của hai người đều do Vương phủ cung ứng.”
“Phủ y cũng đã điều chế ra giải dược.”
“Lưỡi Lê Thanh khỏi rồi.”
Ta vừa định mở miệng, hắn lập tức nhét viên cá vào miệng ta.
“Còn có cha nàng nữa.”
“Loạn không nổi đâu.”
PHẦN 10
Nói đi cũng phải nói lại, cơm Trần quản gia đưa tới mỗi ngày thật sự rất hợp khẩu vị ta.
Người cha lâu lắm mới lộ diện nhìn ta ngồi tù mà còn béo thêm một vòng, cuối cùng không nhịn được khuyên:
“Ham ăn là bản năng.”
“Biết kiềm chế mới là bản lĩnh.”
“Con cũng không thể một chút bản lĩnh cũng không có…”
Ta tiếp lời:
“Nhưng con có thừa bản năng.”
Cha nghiến răng, lập tức bảo ngục tốt đổi phòng giam cho ta.
“Phòng bên cạnh rộng hơn.”
“Rảnh rỗi thì đi lại vài vòng đi.”
Phòng càng rộng.
Ta càng ăn nhiều.
Nhưng chẳng ăn được mấy ngày thì lương thực đột nhiên bị cắt.
Cha nói người của Thừa Ân hầu đã tìm thấy chứng cứ Bùi Uyên có ý đồ mưu phản trong thư phòng Vương phủ.
Ngay cả Bạch Truật cũng bị tống vào Chiếu ngục.
Bạch Truật mặt mày đau khổ.
“Vương phủ đại loạn.”
“Người đi người tán.”
“Ngay cả…”
“Ngay cả Vương gia cũng chẳng biết tung tích.”
Cha nói hiện giờ bên ngoài loạn thành một mớ.
Đợi khi nào rảnh rồi mới thẩm ba người chúng ta.
Khổ hơn nữa là Trần quản gia cũng chạy mất.
Ba bữa mỗi ngày chỉ còn trông chờ vào cha ta.
May thay cha ta cương trực chính trực, hiện giờ vẫn chưa bị Bùi Uyên liên lụy, vẫn là Thượng thư Bộ Hình.
Nhưng cha ta đối xử với tù nhân trước sau như một.
Phạm nhân ăn gì, ba người chúng ta ăn nấy.
Mãi đến khi thấy ta gầy đi một vòng, cha mới ném cho ta một đĩa bánh đậu xanh.
Nhưng từ nhỏ ta đã không ăn đậu xanh.
Lê Thanh phản ứng nhanh, lập tức bẻ từng chiếc bánh ra.
Quả nhiên bên trong giấu một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ có hai chữ:
“Nhớ nàng.”
Lê Thanh vẻ mặt ghét bỏ, nhét tờ giấy cho ta.
“Đã lúc nào rồi mà còn nói mấy lời tình tứ này.”
Ta không nói.
Chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Trời dần tối.
Bên ngoài mới thắp một ngọn đèn dầu.
Ánh đèn lay động.
Bóng người cũng theo đó xuất hiện trước cửa lao.
Thị vệ bên ngoài ra lệnh cho ngục tốt mở khóa.
“Vương phi.”
“Vương gia sai thuộc hạ tới đón người vào cung.”
Ta giả vờ mừng rỡ.
“Thành rồi?”
Thị vệ gật đầu.
“Bẩm Vương phi, thành rồi.”
Ta vui vẻ bước tới cửa lao.
Sau đó nhanh tay nhặt dây xích dưới đất, từ bên trong khóa trái cửa lại.
“Bạch Truật!”
Ta vừa dứt lời, mấy phạm nhân ở phòng bên cạnh lập tức xông ra, bắt gọn đám thị vệ tới tiếp ứng.
Lê Thanh che trước mặt ta.
“Vương phi, chuyện gì vậy?”
“Vương gia truyền tin, nói đêm nay sẽ loạn.”
Lê Thanh càng khó hiểu.
“Truyền lúc nào?”
Ta thấp giọng giải thích:
“Trong chữ ‘niệm’ chẳng phải có chữ ‘kim’ nằm bên trong sao? Ngươi tưởng Vương gia rảnh rỗi đến mức gửi thư bảo nhớ ta thật à?”
Lê Thanh đầy ghét bỏ.
“Nô tỳ không nói chuyện nổi với mấy người thích cắn chữ.”
Bạch Truật xử lý xong đám thị vệ bên ngoài.
“Đây đều là phủ binh Thừa Ân hầu.”
“Trên chuôi đao có tộc huy Hầu phủ.”
“Vương phi, trong cung hẳn cũng loạn rồi.”
“Vương gia từng dặn nếu xảy ra chuyện thì Vương phi cứ ở yên trong Chiếu ngục.”
“Nếu Vương gia xảy ra bất trắc, Thượng thư đại nhân ít nhất vẫn có thể bảo vệ người.”
Ta xua tay.
“Tình hình trong cung chắc chắn không ổn.”
“Bởi vậy bọn chúng mới muốn bắt ta để uy hiếp Bùi Uyên.”
Lê Thanh lập tức hiểu ý, đem toàn bộ dây xích trong lao khóa chằng chịt lên cửa phòng giam.
Ta bảo Bạch Truật đi vào cung hỗ trợ.
“Đi đi.”
“Bảo vệ Bùi Uyên cho tốt.”
“Nhiều khóa thế này, dù muốn bắt hai chủ tớ ta, bọn chúng cũng phải mở mất một hồi.”
Ta và Lê Thanh ôm đao thức suốt một đêm.
Mãi đến sáng, Trần quản gia mới vội vã chạy vào Chiếu ngục.
“Vương phi!”
“Thừa Ân hầu hạ độc mưu hại Bệ hạ đã bị Vương gia bắt rồi!”
PHẦN 11
Sau khi trở về Vương phủ, mọi thứ đều trở lại như cũ.
Ngay cả đầu bếp cũng quay lại.
Ta ngủ đến trời đất tối tăm thì Bùi Uyên chạy về.
Hắn nắm cổ tay ta.
“Sao nàng gầy đi nhiều vậy?”
“Nhạc phụ không cho nàng ăn no sao?”
Ta nằm bẹp như miếng thịt ba chỉ.
“Cha ta nói ta không có bản lĩnh.”
Bùi Uyên lập tức phản bác.
“Cả người nàng đều là bản lĩnh.”
“Nếu không có nàng, Bệ hạ cũng chẳng phát hiện ngự trà có vấn đề.”
“Càng không thể từ hồ sơ cũ phát hiện năm xưa Thừa Ân hầu từng giúp Thượng thư Bộ Binh che giấu vụ mua quan bán chức.”
“Lại còn từng muốn hạ độc khiến cha nàng câm miệng.”
“Cũng không thể thuận dây kéo ra cả chùm, phát hiện Thừa Ân hầu cùng Thượng thư Bộ Binh có ý đồ mưu phản.”
Ta không hiểu.
“Thừa Ân hầu cần gì phải vậy?”
“Hoàng hậu đang mang thai.”
“Nếu sinh được Hoàng tử, tiền đồ Hầu phủ chẳng phải vẫn sáng lạn sao?”
Bùi Uyên nói Thừa Ân hầu bị áp chế nhiều năm, trong lòng sớm đã bất phục.
“Hắn muốn một mũi tên hạ hai chim.”
“Trừ bỏ cả Bệ hạ lẫn ta.”
“Sau đó dùng đứa trẻ trong bụng Hoàng hậu để hiệu lệnh chư hầu.”
Ta thở dài.
“Vậy Hoàng hậu…”
Bùi Uyên tiếp lời.
“Bệ hạ đã hạ chỉ.”
“Nếu Hoàng hậu có thể bình an sinh hạ con nối dõi thì sẽ giữ lại cho Thừa Ân hầu một mạng.”
Ta vừa thở phào đã thấy hắn đột nhiên ngẩng mắt nhìn chằm chằm mình.
“Còn nàng?”
“Có còn muốn đi không?”