Chương 6 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương
Ta gọi cả Bạch Truật lẫn Lê Thanh ngồi xuống.
“Ta bảo ông lão xào hai con gà.”
“Còn chuẩn bị một vò rượu ngon.”
“Rượu Tửu Tuyền chính tông.”
Lần này đến cả Bạch Truật cũng đầy kinh ngạc.
“Lý lão hán biết ủ loại rượu này chẳng phải đã mất rồi sao?”
“Ta mua mấy vò cuối cùng từ con trai ông ấy.”
Ta lấy một tờ giấy trong tay áo đưa cho Bùi Uyên.
“Còn mua luôn cả phương thuốc.”
“Mượn hoa hiến Phật.”
Bùi Uyên bảo người đổi chén rượu thành bát.
“Loại rượu này phải uống bằng bát.”
Một ngụm xuống bụng, cay đến mức ngũ tạng lục phủ như bùng cháy.
Khả năng giữ vẻ mặt của Bùi Uyên tốt hơn ta rất nhiều.
Hắn chỉ hơi nhíu mày rồi uống cạn cả bát.
Tửu lượng Bạch Truật cũng rất khá.
Thế nhưng hai bát xuống bụng đã bắt đầu tâm sự.
“Ngụm này trực tiếp đưa thuộc hạ trở về những năm cùng Vương gia cưỡi ngựa đánh trận ở Tây Bắc.”
“Vương gia nhà ta mười lăm tuổi lên chiến trường, có thể liên tục cưỡi ngựa bốn canh giờ.”
Ta giơ ngón cái với Bùi Uyên.
“Định…”
Chữ “lực” còn chưa kịp bật ra, đã bị Bùi Uyên bóp miệng.
Lê Thanh cậy mình không có vị giác, liên tục uống mấy bát.
Uống xong còn tranh với Bạch Truật:
“Cô nương nhà ta cũng lợi hại!”
“Cô nương nhà ta có thể ngồi trong thư phòng lão gia cả ngày!”
Ta lập tức quay sang bóp miệng nàng.
Nói thêm nữa sẽ thành tội xem trộm hồ sơ triều đình, phải đánh ba mươi trượng.
Bạch Truật và Lê Thanh cãi nhau ầm ĩ.
Trong tiếng cười nói náo nhiệt, hai con gà vậy mà bị ăn sạch.
Trên đường trở về phủ, ta vẫn không ngừng cảm thán món ăn ngon.
Bùi Uyên nói có cơ hội sẽ dẫn ta tới Tây Bắc ăn dê quay nguyên con.
“Còn ngon hơn nữa.”
Ta lập tức tiếp lời:
“Phố Tây cũng có một tiệm.”
Hắn đáp:
“Tiệm đó là ta mở.”
Ta lập tức xích lại gần Bùi Uyên, nghiêng tai lắng nghe.
Hắn kể năm xưa muốn thay đổi quy hoạch trong thành, nhưng khi ấy người nhẹ lời nhỏ, chẳng ai chịu tới phố Tây mở cửa hàng.
Bất đắc dĩ, hắn tự mở một tửu lâu ở đó.
Các quan trong triều nể mặt hắn, ít nhiều cũng phải tới ăn thử một lần.
Dần dần, cửa tiệm ở phố Tây mọc lên ngày một nhiều.
Cuối cùng nơi ấy trở thành khu phồn hoa bậc nhất kinh thành.
“Bảy năm.”
“Bổn vương đã tới kinh thành bảy năm rồi.”
Bùi Uyên dắt ngựa, khẽ thở dài.
“Kinh thành có lệnh cấm phi ngựa.”
“Ngựa ở kinh thành chạy không nhanh.”
“Ta cũng không chạy nổi nữa rồi.”
Nghe vậy lòng ta hơi chua xót.
Cha từng nói Bùi Uyên từ nhỏ đã được gọi là thần đồng.
Lên ngựa có thể đánh trận.
Cầm bút có thể viết luận trị thủy.
Ngay cả Tiên đế cũng từng khen hắn là đại tài đáng bồi dưỡng.
Trước khi qua đời, còn đem giang sơn cùng vị Hoàng đế trẻ tuổi giao phó cho thiếu niên Bùi Uyên.
Nhìn vẻ cô quạnh trên mặt hắn, sau khi trở về phủ ta lập tức lấy vò rượu ngon cất giữ bấy lâu, nhất quyết cùng hắn uống một trận đến say.
Hai chúng ta uống từ trời tối đến trời sáng.
Từ chuyện vụn vặt trong ngày nói đến mỹ thực thực đơn.
Đến lúc trời sáng hẳn, cổ họng cả hai đều khàn.
Ta đứng lên nói sẽ đi nấu canh giải rượu.
Bùi Uyên không yên tâm, nhất quyết đi theo.
Ta liên tục kêu oan.
“Bây giờ ta nấu ăn đã biết chừng mực rồi!”
“Sẽ không khó uống đâu.”
Hắn nói:
“Ta không có ý đó.”
“Ta chỉ muốn cảm ơn nàng.”
Ta ghét bỏ nhìn hắn.
“Vậy lễ cảm tạ của Vương gia cũng mỏng quá.”
“Một bát canh là muốn đuổi thiếp sao?”
Hắn nói mấy ngày tới cơm đều do hắn nấu.
Thế mà sáng sớm hôm sau, Bùi Uyên lại bảo có việc, bữa tối không cần chờ.
Ta đầy tiếc nuối.
“Vậy ta tùy tiện ăn một miếng trong phủ thôi.”
Lê Thanh vẻ mặt khó xử.
“Vương phi thật sự chỉ ăn một miếng thôi sao?”
Ta lập tức phản bác:
“Làm sao có thể?”
Nhưng ta không ngờ, lúc hai chủ tớ đang gắp trái một đũa, phải một đũa, Bùi Uyên lại xách hộp thức ăn trở về.
Hắn nhìn bàn bảy món một canh trước mặt.
“Xin hỏi Vương phi.”
“Cái gọi là ‘tùy tiện ăn một miếng’ của nàng rốt cuộc là miếng nào?”
Hắn nghiến răng bóp vai ta.
“Vương phi bây giờ cũng láu cá lắm rồi.”
“Gần bùn mà vỗ đều toàn thân đến khi hấp thụ hoàn toàn, phải không?”
PHẦN 9
Đến lúc ta “hấp thụ hoàn toàn” đến bụng hơi nhô lên, Thừa Ân hầu phu nhân mang cá cháy tới, vừa nhìn liền nói:
“Đúng là song hỷ lâm môn.”
Ta nghi hoặc.
“Song hỷ?”
Thừa Ân hầu phu nhân bảo Hoàng hậu cũng có thai rồi.
Ta cong mắt cười.
“Vậy thật sự phải chúc mừng Hoàng hậu nương nương và phu nhân.”
“Nhưng bụng ta là béo.”
Thừa Ân hầu phu nhân xoay người đi ngay.
“Hôm khác lại tới trò chuyện cùng Vương phi.”
Cá cháy quả không hổ danh đứng đầu tam tiên.
Hơi nước vừa bốc lên, cả viện đều tràn ngập mùi thơm.
Bùi Uyên mang một cái đùi dê trở về, hỏi hôm nay là ngày lành gì mà thức ăn phong phú như vậy.
Ta nói:
“Hoàng hậu có thai.”
Hắn bảo tin tức của ta quả nhiên linh thông.
“Bổn vương coi như không phụ sự phó thác của Tiên đế.”
Đột nhiên hắn nghiêm túc nhìn ta.
“Tống Từ.”
“Ta vào kinh mười năm, thân ở địa vị cao.”
“Đã từng thấy người thề chết trung thành.”
“Cũng từng thấy kẻ đâm dao sau lưng.”
“Con đường này khó đi.”
“Không biết ngày mai còn có thể đứng trên triều chỉ điểm giang sơn hay không.”
“Cũng chẳng biết ngày kia có thể đã đầu lìa khỏi cổ.”
“Càng không ngờ khoảng thời gian này lại được ăn những món khó nuốt đến thế.”
“Nhưng may thay…”
“Khoảng thời gian vừa qua ta sống khá vui vẻ.”
Ta nghiêm mặt cắt ngang.
“Chàng định soán ngôi hay lại muốn giả chết?”
Bùi Uyên dở khóc dở cười.
“Lòng ta mến nàng.”
“Hôm nay mới lấy lời mà nói rõ.”
“Mấy ngày nữa ta sẽ thỉnh chỉ xin ra trấn thủ Tây Bắc.”
“Nàng có nguyện đi cùng ta không?”
Ta còn chưa kịp gật đầu, Bạch Truật đã lao vào sân.
“Vương gia!”
“Xảy ra chuyện rồi!”
“Bệ hạ ngất xỉu ở điện Cần Chính.”
“Thái y chẩn đoán là trúng độc!”
Bùi Uyên bảo ta đừng lo.
“Nàng ở Vương phủ ngoan ngoãn ăn cơm.”
Nhưng hắn vừa chân trước rời đi, chân sau Bộ Hình đã tới.
Người của Bộ Hình nói quản sự trà trang bị bắt mấy hôm trước, sau khi ăn cơm do ta làm thì chết trong Chiếu ngục.
“Phiền Vương phi đi cùng chúng thuộc hạ một chuyến.”
“Xin đừng khiến chúng thuộc hạ khó xử.”
Ta nói đi một chuyến cũng được.
Nhưng phải bảo cha ta dẫn người Bộ Hình tới.
“Việc liên quan gia quyến, Thượng thư đại nhân không tiện ra mặt.”
Trận thế lớn đến vậy.
Xem ra ta không đi cũng không được.