Chương 5 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Miếng chân giò om niêu vừa đưa vào miệng liền mềm tan, tựa tuyết xuân gặp nắng.

Ta híp mắt, gắp một miếng nhét vào miệng Lê Thanh, tiện thể miêu tả cho nàng nghe mùi vị.

Hai má Lê Thanh phồng lên.

Nàng ngửa mặt lên trời hét lớn:

“Tối nay nô tỳ cũng dùng thuốc tê của Vương phi ngâm lưỡi!”

PHẦN 7

Từ ngày vị giác hồi phục, mỗi ngày hai mắt ta vừa mở ra đã nghĩ tới ăn.

Thậm chí tối hôm trước còn lên sẵn danh sách ngày mai ăn gì.

Đầu bếp trong phủ bị đuổi hết rồi thì sao?

Ngoài đường thiếu gì đầu bếp.

Lê Thanh mua thức ăn về, đổ lên đĩa.

Ta chỉnh lại cách bày biện.

Như vậy sao không tính là ta tự tay làm?

Bùi Uyên ăn theo, sắc mặt cũng hồng hào hơn hẳn.

Ta cảm thấy như thế vẫn chưa đủ.

Bèn mượn cớ học nấu ăn, dẫn Lê Thanh rong ruổi khắp tửu lâu quán ăn, ngày ngày thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi.

Thêm vào đó, Bùi Uyên lại âm thầm điều tra chuyện ngự trà.

Hai viện chúng ta dù chỉ cách nhau một bức tường, vậy mà có lúc liên tiếp mấy ngày không gặp mặt.

Cho nên hôm nhìn thấy ta trong Chiếu ngục, mặt Bùi Uyên lạnh đến mức như kết đầy băng.

Cha ta nhận hộp thức ăn, mới ngửi đã thấy không đúng.

Ông nếm một miếng, hai mắt sáng lên, nhưng chân mày lại nhíu chặt.

“Ngon thế này, phạm nhân ăn xong còn chịu khai sao?”

Ta ngẩn người.

“Vậy làm sao bây giờ?”

Ta móc một bắp ngô trong tay áo, bẻ một nửa đưa cho Bùi Uyên.

“Giờ con chỉ có thực lực này thôi.”

Cha ta dè dặt liếc nhìn Bùi Uyên, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy lão thần yên tâm rồi.”

“Thần vẫn luôn sợ trù nghệ của tiểu nữ ảnh hưởng đến tình cảm giữa Vương gia và con bé.”

Bùi Uyên liếc xéo ta đang gặm ngô.

Hắn hừ lạnh.

“Trong mắt nàng ấy làm gì có tình ái.”

“Trong miệng chỉ toàn món nàng ấy yêu thích.”

Tên phạm nhân vừa nhìn thấy màu sắc thức ăn đã òa khóc.

“Đại nhân!”

“Thảo dân khai!”

“Thảo dân khai hết!”

“Thảo dân chỉ là người sao trà thôi!”

“Không đáng phải ăn cơm đoạn đầu chứ!”

“Đại nhân minh giám!”

Bùi Uyên tức đến bật cười.

“Xem ra không cần dùng tuyệt chiêu trước kia của Vương phi nữa.”

Trên đường về phủ, ta hỏi:

“Cơm ta làm trước đây thật sự khó ăn đến vậy sao?”

Bùi Uyên gật đầu.

“Ăn xong còn không dám chết ngay.”

“Sợ lúc đèn kéo quân hiện lên lại phải ăn thêm một lần.”

Ta không phục.

“Nhưng giờ vị giác của ta hồi phục rồi mà.”

Hắn nói cơm ta nấu bây giờ cũng tạm được.

“Nhưng bổn vương vẫn hơi tiếc.”

Mấy ngày sau ta mới hiểu hắn tiếc điều gì.

Sáng sớm hắn bảo ta:

“Nấu một nồi nước luộc xác đi.”

“Nhạc phụ cần thẩm phạm nhân.”

“Nàng cứ theo cách cũ nấu một nồi canh gà.”

Đến bữa trưa, Bùi Uyên mang hộp thức ăn về, nói toàn bộ đều là món trứ danh của lầu Tạ Xuân.

Ta vừa nếm một ngụm lập tức phun thành cầu vồng.

Ta cuống cuồng chạy khắp phòng tìm nước súc miệng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy khóe môi Bùi Uyên đang cố nén cười.

Ta biết ngay người này nhỏ nhen mà!

Hắn đứng bên cạnh châm chọc:

“Cuối cùng cũng được uống nước luộc xác do chính mình nấu rồi nhỉ?”

“Con gà chết oan thật.”

Ta nhào tới, túm tay áo hắn lau lưỡi.

Nhưng lau được một nửa, ta đột nhiên tỉnh táo.

Bởi vừa ngẩng đầu lên là có thể nhìn thẳng vào… lỗ mũi Bùi Uyên.

Hắn đưa tay cài thứ gì đó lên búi tóc ta, sau đó thu tay.

“Ăn cơm trước đã.”

Thế mà Bạch Truật và Lê Thanh đứng bên cạnh cứ nháy mắt với nhau.

Đến tối, Lê Thanh rút từ tóc ta ra một cây trâm ngọc.

“Vương phi.”

“Tối nay không khí tốt thế này, sao người không mở lời giữ Vương gia lại?”

Ta nhìn cây trâm.

“Không phải ta không muốn giữ.”

“Là Bùi Uyên không muốn ở lại.”

“Hiện giờ làm gì có ngày tháng thật sự yên ổn.”

PHẦN 8

Trên triều tranh cãi đến long trời lở đất.

Nhưng bầu không khí trong Vương phủ lại ngày càng hòa thuận.

Mỗi ngày ngoài nhận lễ ghi sổ, xử lý việc trong phủ, đưa cơm cho Bùi Uyên, vậy mà ta còn dư rất nhiều thời gian nghiên cứu món ăn.

Nhưng kinh thành lật đi lật lại cũng chỉ có từng ấy thứ ngon.

Bởi vậy vào cuối thu, ta đưa Bùi Uyên tới một nông trang ở ngoại ô kinh thành.

“Ông lão trong trang này xào gà rất ngon.”

“Còn có thể tự xuống ruộng hái rau.”

“Vừa ăn vừa chơi.”

Bùi Uyên nhìn ruộng rau, cũng thấy mới lạ.

“Chỗ thế này nàng cũng tìm ra được?”

Ta đắc ý nâng cằm.

“Hôm nay là ngày trọng đại.”

“Ta đương nhiên phải có chút thành ý.”

Bùi Uyên sững lại.

“Sao nàng biết hôm nay…”

Nói được nửa câu, hắn lập tức nuốt phần còn lại xuống.

Nói tiếp nữa thành khi quân rồi.

Chủ yếu là năm đầu tiên Bùi Uyên trở về kinh chủ trì đại cục, quốc khố thiếu hụt.

Bất đắc dĩ hắn phải tuyên bố mình sắp tròn hai mươi tuổi, nhân dịp bá quan dâng lễ chúc thọ mới miễn cưỡng cứu được quốc khố một phen.

Bùi Uyên hiểu ta cố ý không nói rõ để tránh lưu lại nhược điểm cho người khác.

Hắn đang định mở miệng thì một mâm gà lớn Lê Thanh vừa bưng vào thơm đến mức không ai còn tâm trí nói chuyện.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)