Chương 4 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương
Ta lại đập đầu xuống gối.
“Vậy cứ nói với Thừa Ân hầu phu nhân rằng ta nhiễm phong hàn, đừng lây bệnh cho bà ấy.”
“Chọn mấy quả cam ngọt Vương gia mang về hôm qua đưa bà ấy một ít.”
Lê Thanh lắc đầu.
“Vương phi ở cùng Vương gia lâu rồi, giờ nói chuyện cũng toàn đánh đố.”
“Nói thẳng việc đã thành chẳng phải dễ hơn sao?”
Ta cảm thấy Lê Thanh mắng người thật khó nghe.
Nhưng công nhận Bùi Uyên làm việc rất kín kẽ.
Bởi vậy hôm Bùi Uyên hồi phủ, ta càng kín kẽ chuẩn bị mấy món ăn chờ hắn.
Nhìn bàn thức ăn, hắn đột nhiên cong môi, bưng bát canh rùa lên.
“Hay là chúng ta vào cung tạ long ân đi?”
PHẦN 6
Có lẽ Bệ hạ hơi ghét món quà cảm tạ của ta.
Người trực tiếp hạ chỉ, bắt ta cùng Lễ bộ và Nội đình lo liệu đại điển phong Hậu.
Bùi Uyên lập tức gật đầu lia lịa, còn nói ta tâm tư tỉ mỉ, nhất định có thể tổ chức đại điển thật tốt.
Ta nghi ngờ hắn chỉ muốn khiến ta bận đến mức không có thời gian nấu cơm cho hắn.
Nhưng đây là khẩu dụ Bệ hạ.
Ta lại không thể kháng chỉ.
Ta chỉ đành nghiêng đầu cảm tạ Bùi Uyên.
“Đa tạ chàng.”
“Đồ tốt bụng trời đánh.”
Ban ngày ta chạy qua chạy lại giữa hoàng cung, Lễ bộ và Nội đình.
Bệ hạ thậm chí còn cho ta mượn tiểu trù phòng trong cung để nấu cơm, nói rằng không thể để Bùi Uyên chịu ấm ức.
Ta có cảm giác mình biến thành con lừa kéo cối xay cả ngày, kéo xong còn bị người ta quất thêm một roi.
Ngoài nói không hết chuyện, còn có nấu không hết cơm.
Ta mệt đến hai mắt vô thần.
Đây vẫn còn gọi là nhân sinh sao?
Ta cứ tưởng mình xuống địa ngục rồi.
Bùi Uyên bảo ngày nào hắn cũng sống như vậy.
“Hết đợt bận này còn có đợt bận tiếp theo.”
“Nhưng tối nay bổn vương có thể giúp nàng xem qua quy trình đại điển của Lễ bộ.”
Ta cười lạnh.
Đúng là đại từ đại bi quá nhỉ.
Ta chân không chạm đất bận ròng rã nửa tháng, người gầy đi một vòng mới đợi được đến đại điển phong Hậu.
Trước ngày đại điển, Bùi Uyên còn đặc biệt dẫn ta vào cung tặng hạ lễ cho Bệ hạ.
Bệ hạ ban cho ta một đống bảo vật, nói là cảm tạ.
Qua qua lại lại, lời khách sáo nói đến khô cả cổ.
Ta ngửi thấy mùi trà, cảm thấy hết sức mới lạ, bèn nhỏ giọng hỏi Bùi Uyên:
“Đây là trà gì?”
“Mùi hương có vẻ khác hẳn.”
Hắn nói đây là trà đặc cung của hoàng gia trà trang, chỉ trong cung mới có.
Đến cung yến, ta cau mày than thở với Bùi Uyên:
“Con cá này sao lại chua thế?”
“Khó ăn quá.”
Vừa nói xong ta lập tức nhận ra có gì không ổn.
Bùi Uyên cũng phản ứng lại.
“Vị giác của nàng hồi phục rồi?”
Ta sững người.
Nhưng mấy ngày nay ta ghét thuốc ngâm lưỡi quá tê, rõ ràng đã ngừng dùng.
Ta cầm một miếng bánh củ năng trên bàn, lén đưa cho Lê Thanh.
“Ngươi nếm thử.”
Lê Thanh nhai hai cái, vẫn nói chẳng có vị gì.
“Khô quá.”
Ta gật đầu.
Rồi thấp giọng:
“Trà.”
Bùi Uyên lập tức hiểu ra.
Có lẽ tách trà ta uống trong điện Cần Chính có vấn đề.
Nếu không phải Bệ hạ cố ý hạ độc ta, vậy thì chính trà ngự có vấn đề.
Ta và Bùi Uyên chỉ có thể ăn ý giả vờ như không có chuyện gì, đi khắp nơi chào hỏi.
Chào người.
Chào ta.
Ai cũng tốt.
Hình như Bệ hạ nhận ra điều gì đó.
Bởi sau yến tiệc, người trực tiếp giữ hai chúng ta lại.
Trên đường tới điện Cần Chính, Bùi Uyên nắm tay ta, vừa thấp giọng dặn dò vừa tỏ vẻ thân mật.
“Đừng đánh rắn động cỏ.”
Hắn còn bảo ta nhân cơ hội mang một ít lá trà ra ngoài.
Trong lúc Bệ hạ và Bùi Uyên nghị sự, ta ở bên ngoài xin nội thị một tách trà.
Nhưng trong chén trà được dâng lên, đến một cọng trà cũng không thấy.
Vì vậy, ở góc khuất chẳng ai chú ý, ta ngậm một ngụm trà rồi phun hết lên khăn lụa.
Sau khi trở về phủ, phủ y bắt mạch cho ta, lại bảo ta nếm một chút muối cuối cùng xác nhận vị giác đã hoàn toàn hồi phục.
“Nhưng cơ thể Vương phi không hề có dấu hiệu trúng độc.”
“Ngược lại khí huyết dồi dào, căn cơ vững chắc như cổ thụ lâu năm.”
Phủ y cũng thấy chuyện này vô cùng kỳ lạ.
“Vương phi có từng ăn thứ đại bổ gì không?”
Bùi Uyên hỏi:
“Có hại thân thể không?”
Phủ y lắc đầu.
“Khó nói.”
“Nhưng việc khác thường tất có nguyên do.”
“Thần trước tiên kê cho Vương phi một phương thuốc hạ hỏa.”
Bùi Uyên cho rằng nguyên nhân nằm ở tách trà hôm nay tại điện Cần Chính.
“Nhưng ngày thường Bệ hạ cũng uống loại trà ấy.”
Ta nắm tay Bùi Uyên kéo qua bảo phủ y bắt mạch cho hắn luôn.
Hắn lập tức rút tay về, nói mình không thích trà xanh cho nên chưa từng uống trà ở điện Cần Chính được mấy lần.
Sau khi người trong viện đều lui hết, Bùi Uyên hỏi ta mất vị giác từ khi nào.
Ta buột miệng:
“Năm sáu tuổi, ta cùng Lê Thanh lén ăn bánh trong thư phòng của cha.”
Bùi Uyên lập tức bảo Bạch Truật tới kho Bộ Hình trộm toàn bộ hồ sơ năm ấy ra.
“Chất độc kia rất có thể vốn nhắm vào nhạc phụ.”
Ta bổ sung:
“Góc tây bắc nha môn Bộ Hình có một cái lỗ chó.”
“Chui từ đó vào sẽ khó bị phát hiện hơn.”
Sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, Bùi Uyên đột nhiên hỏi:
“Muốn tới lầu Tạ Xuân ăn chân giò om niêu không?”
Ta gật đầu như gà mổ thóc.
“Muốn, muốn, muốn!”
Quả thật Bùi Uyên rất biết ăn.