Chương 3 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương
Bùi Uyên cứng người.
“Được.”
“Nhưng nàng có thể nhúc nhích một chút không?”
“Tay ta cũng tê rồi.”
Hai chúng ta đang ngọ nguậy trong quan tài thì nắp quan tài đột nhiên bị bật tung.
Đập vào mắt không phải Lê Thanh và Bạch Truật.
Mà là Bệ hạ cùng Sầm nội thị.
Bệ hạ lạnh mặt.
“Hai người ngủ đủ rồi thì mau bò ra.”
“Vương thúc trở về nha môn phê hết tấu chương.”
“Vương phi đến Bộ Hình đưa cơm.”
“Thượng thư Bộ Hình lại có phạm nhân không thẩm ra được.”
Ta đầy oán niệm nhìn Bùi Uyên.
“Chuyện chàng giả chết cũng báo cho Bệ hạ rồi à?”
PHẦN 4
Lúc kéo ta ra khỏi quan tài, Bùi Uyên nói hắn không hề báo.
Ta nói ta cũng không.
Bệ hạ khoanh tay.
“Trẫm biết từ cha nàng.”
“Cha nàng đúng là kín miệng.”
“Nhưng chuyện gì cũng hiện hết lên mặt.”
“Mấy ngày nay ngày nào ông ấy cũng thử món trong Chiếu ngục.”
“Nghe nói thử ba ngày mà vẫn không được hiệu quả như cơm nàng nấu.”
Ta hận!
Không biết nấu ăn thì thôi.
Chẳng lẽ còn không biết nấu nước luộc xác sao?!
Ta mang một bụng oán khí trở về Vương phủ thay nam trang, sau đó đi thẳng tới Chiếu ngục.
Nhưng vừa tới nơi đã phát hiện Bùi Uyên cũng đang ngồi đó, cả người đầy oán khí chẳng kém ta.
Lê Thanh vô cùng thuần thục bóp miệng phạm nhân, rót bát canh ta vừa nấu vào.
Tên phạm nhân này quả thật cứng đầu.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ thò tay móc họng.
Cha ta ở bên cạnh hỏi:
“Rốt cuộc ngươi có khai hay không?”
Tên tù nhân khàn giọng:
“Nếu không có gì ngoài ý muốn, ngày mai ta sẽ có thể bước ra khỏi Chiếu ngục này.”
Ta cười lạnh.
“Nếu không có gì ngoài ý muốn, giờ này ta cũng đã ngồi trên xe ngựa tới Giang Nam rồi.”
“Đời người vô thường.”
“Ta vẫn phải chạy đến đây cho ngươi ăn ruột non.”
Nụ cười Bùi Uyên còn lạnh hơn.
“Nếu không có gì ngoài ý muốn, lúc này bổn vương đã cưỡi ngựa phi về Tây Bắc, tay trái dắt ưng, tay phải dẫn chó săn.”
“Đương nhiên, cũng không phải ai trên đời này cũng có cơ hội chết đi sống lại.”
Bị hai chúng ta kẹp hai bên, tên phạm nhân lập tức thôi móc họng, chuyển sang túm cha ta.
“Đại nhân!”
“Ta khai!”
“Ta khai hết!”
“Tiểu nhân chỉ giúp Thừa Ân hầu cho vay nặng lãi một chút thôi!”
“Tội không đáng chết mà!”
Hai chúng ta oán hận thấu xương.
Bùi Uyên thậm chí nói thẳng tối nay nhất quyết không ăn một miếng cơm nào do ta làm.
Nước mắt ta “xoạt” một tiếng rơi xuống.
“Lúc chưa có hy vọng thì còn đỡ.”
“Rõ ràng chuẩn bị mọi thứ xong rồi, cuối cùng lại không đi được…”
Ta khóc từ Chiếu ngục về tận Vương phủ.
Bùi Uyên luống cuống dỗ dành:
“Tối nay nàng nấu gì ta cũng ăn, được chưa?”
Nhưng vừa khóc đến cửa phủ, ta đã nhìn thấy một hàng dài người đến biếu lễ.
Bùi Uyên hỏi:
“Đây lại là tặng lễ gì?”
Ta cười gượng.
Chủ yếu là tối qua Vương phủ khóc lóc kinh thiên động địa, còn làm tang nghi rình rang.
Sau khi ta trở về, chỉ có thể tuyên bố với bên ngoài rằng con chó Vương gia yêu quý nhất vừa chết.
Lần này đến lượt Bùi Uyên thở dài.
“Mấy kẻ tới biếu lễ này đều mong bổn vương đấu đá với Bệ hạ.”
Hắn còn chưa kịp thở hết một hơi, Lê Thanh đã bưng đồ ăn ta nấu lên.
Bùi Uyên sống không còn gì luyến tiếc.
“Vương phi cũng muốn đấu với bổn vương sao?”
Ta cũng thở dài.
“Hay là Vương gia tự nấu đi?”
“Chàng cũng biết lúc Bệ hạ ban hôn, đầu bếp trong phủ đều bị đuổi sạch rồi.”
“Trong viện của chàng lại có tai mắt Bệ hạ.”
Bùi Uyên bất lực.
“Vương phi vẫn nên tiếp tục chữa lưỡi đi.”
PHẦN 5
Bùi Uyên nói ban ngày hắn đã phải lên triều, còn phải phê tấu chương.
Khổ đã chịu quá nhiều.
“Không thể chịu thêm nỗi khổ ba bữa một ngày nữa.”
Vì vậy hắn xắn tay áo, tự mình xuống bếp.
Tuy ta không nếm được mùi vị, nhưng nhìn vẻ ngoài thì thức ăn hắn làm đúng là đẹp hơn của ta một chút.
Thế là bên ngoài bắt đầu truyền rằng ta và Bùi Uyên phu thê tình thâm.
Đường đường một Nhiếp chính vương cũng vì chiều Vương phi mà hạ mình xuống bếp nấu cơm.
Người tới biếu lễ càng nhiều hơn.
Mỗi ngày vừa mở mắt, việc đầu tiên của ta là ghi sổ nhập kho.
Bởi Bùi Uyên nói quà Vương phủ nhận qua các năm đều phải đăng ký rõ ràng, sau đó chia năm năm với Bệ hạ.
Việc này vốn do Triệu quản gia phụ trách, nay giao lại cho ta.
Ta đã chẳng còn sức giải thích rằng mình thật sự không phải tai mắt Bệ hạ đưa đến.
Nhưng Triệu quản gia thì đúng là tai mắt thật.
Cho nên chỉ có thể làm theo lời Bùi Uyên.
Người ta tặng một giỏ rau dại, ta cũng chia nửa giỏ đưa vào cung.
Nửa giỏ còn lại bị Bùi Uyên thái vụn xào trứng.
Hắn vừa ăn vừa cảm thán:
“Đây mới là thứ con người ăn.”
Ta và Lê Thanh thật sự tò mò rau dại có mùi vị thế nào.
Vì vậy ăn tối xong, hai chủ tớ ngồi cạnh nhau ngoài sân ngâm lưỡi trong thuốc.
Lê Thanh nói líu cả lưỡi:
“Vương phi, người nói lưỡi chúng ta thật sự chữa khỏi được không?”
Ta gật đầu.
“Chắc được.”
“Không thì tê uổng công à?”
Lê Thanh nghi hoặc nhìn ta.
“Tê?”
“Tê chỗ nào?”
Ta nhìn nàng, lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
Ta rút lưỡi về.
“Ngươi không tê sao?”
Lê Thanh “ừ” một tiếng.
“Không tê ạ.”
Ta nghiến răng nghiến lợi.
Hay cho một Bùi Uyên.
Dám công báo tư thù phải không?!
Nhưng Bùi Uyên phòng thủ trong bếp kín như thành đồng, hoàn toàn không cho ta cơ hội trả đũa.
Cho đến sáng sớm hôm sau, viện bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng gầm rung trời.
“Tống Từ!”
“Nàng dám ngâm hoa tiêu trong trà của bổn vương?!”
Ta trở mình.
Ngủ càng ngon.
Nhưng chẳng được bao lâu đã bị Lê Thanh đánh thức.
“Vương phi, Thừa Ân hầu phu nhân lại… lại… lại tới tặng lễ rồi.”
Ta mơ mơ màng màng hỏi:
“Tối qua Vương gia nói tấu chương lập Hậu mấy ngày nữa sẽ chiêu cáo thiên hạ đúng không?”
“Chắc là mấy hôm nay.”
Lê Thanh gật đầu.
“Vương gia nói cả ngày đại điển phong Hậu cũng chọn rồi, mùng sáu tháng sau.”