Chương 8 - Bữa Cơm Của Nhiếp Chính Vương
Ta trợn mắt.
“Vương gia nói gì vậy?”
“Bây giờ đầu bếp trở về rồi, chàng liền muốn đuổi ta đi sao?”
Bùi Uyên dùng ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay ta.
Hắn cười.
“Đúng là phải để nàng nếm thử tay nghề của thím Tề.”
Tay nghề thím Tề không chê vào đâu được.
Con người còn vô cùng siêng năng.
Nấu cơm xong thậm chí còn rảnh rang giặt cả chăn của Bùi Uyên.
Giặt xong còn vô tội nhìn chúng ta.
“Vương gia tối nay e rằng phải ngủ trong viện Vương phi.”
“Vương phi không ngại chứ?”
Ta vuốt cái bụng tròn vo vì ăn no, quay sang hỏi Bùi Uyên:
“Phong hàn của Vương gia khỏi chưa?”
Hắn ung dung đáp:
“Khỏi hẳn rồi.”
“Sau này chắc cũng không mắc lại nữa.”
Ta vẫy tay với hắn.
“Vậy phiền Vương gia tiện đường cõng thiếp về viện.”
“Ăn nhiều quá.”
“Thật sự đi không nổi.”
Nhưng sang ngày hôm sau, ta càng không muốn động.
Lê Thanh đỏ mặt nói thím Tề hầm canh gà cho ta.
Ta sống không còn gì luyến tiếc.
“Chăn của Vương gia khô chưa?”
Lê Thanh lắc đầu như trống bỏi.
“Sáng nay lúc thím Tề thu chăn, không cẩn thận làm rơi xuống hồ rồi.”
Lúc Bùi Uyên tan triều trở về, ta vẫn nằm bẹp trên giường.
Coi như hắn còn chút lương tâm.
Biết mang cho ta chân giò om niêu của lầu Tạ Xuân.
Hắn nói nếu ta có thể rời khỏi cái giường này, còn có thể dẫn ta tới nông trang ăn gà xào chảo sắt.
Ta lập tức bật dậy.
“Lê Thanh!”
“Chải đầu cho ta!”
Lần này vị giác của Lê Thanh cũng đã hồi phục.
Một chén rượu Tửu Tuyền xuống bụng, cả khuôn mặt nàng lập tức nhăn lại.
“Rượu này cay thế!”
Cả viện vang tiếng cười.
Lê Thanh ngượng ngùng gãi đầu.
“Sau này nếu ngày nào cũng giống hôm nay thì tốt.”
Bùi Uyên nói:
“Sẽ như vậy.”
Hắn quả thật nói được làm được.
Dần dần giao bớt phần lớn chính vụ, ngày ngày như đứa trẻ ham chơi, chạy khắp nơi tìm chỗ vui.
Ta càng chẳng lo chính sự.
Quà cáp các đại thần gửi tới, ta nguyên đai nguyên kiện bảo Trần quản gia chuyển hết vào cung.
Cha bảo ta tới đưa cơm thẩm phạm nhân, ta cũng thẳng thừng từ chối.
Bảo cha tự nghĩ cách.
Trong lúc ta và Bùi Uyên bốn tai chẳng nghe chuyện ngoài cửa, chỉ một lòng vùi đầu ăn uống, Hoàng hậu sinh hạ Hoàng tử.
Bùi Uyên nói Bệ hạ đã hạ chỉ đưa Hoàng tử tới dưới gối Đồng Quý phi nuôi dưỡng.
Còn Thừa Ân hầu bị đày tới Lĩnh Nam.
Ta thở dài.
“Vậy chẳng phải Đồng Quý phi sau này sẽ không có con ruột của mình sao?”
Cùng lúc đó, thánh chỉ phong thưởng Bùi Uyên cũng được ban xuống.
Thánh chỉ viết:
Nhiếp chính vương hộ giá có công, phong Thánh Phụ Vương.
Khi yết kiến được miễn xưng danh.
Vào triều không cần bước vội.
Tăng thêm một nghìn hộ thực ấp.
Mỗi năm ban năm nghìn thạch lương.
Vàng bạc, tơ lụa, xa giá, triều phục, nghi trượng đều ban theo quy chế cao nhất.
Đúng là hoa tươi trên gấm.
Lửa đổ thêm dầu.
Bùi Uyên nói:
“Lần này thật sự chẳng còn gì để ban nữa.”
“Nếu ban thêm…”
“E là chỉ còn ban chết.”
Hắn lại bắt đầu gầy đi từng ngày.
Nhưng liên tiếp ba lần lấy lý do thân thể không khỏe dâng tấu xin từ quan đều bị bác về.
Bệ hạ bảo hắn cứ an tâm ở lại kinh thành dưỡng bệnh.
Nhưng càng dưỡng, hắn càng gầy.
Vì thế ta trực tiếp dùng một bát thuốc giả chết hạ gục Bùi Uyên.
Lần này ta không giả chết tuẫn tình theo.
Bệ hạ không thể để lại tiếng xấu bạc đãi công thần.
Cho nên Vương phủ bắt buộc phải có người ở lại.
Mà ta thích hợp giữ Vương phủ hơn Bùi Uyên.
Cha ta là lão thần cương trực không a dua.
Ta lại là góa phụ Nhiếp chính vương.
Quan trọng nhất là ta không thể vào triều, cũng không có con cái.
Ta vỗ nhẹ quan tài Bùi Uyên.
“Đi đi.”
“Rời khỏi kinh thành rồi, chàng sẽ lại có thể chạy thật nhanh.”
Bạch Truật đỏ hoe mắt, cúi người hành lễ thật sâu với ta.
“Đa tạ Vương phi.”
“Vương phi bảo trọng…”
Ta bảo hắn cứ yên tâm.
Chỉ cần ta còn sống, Bệ hạ mãi mãi sẽ là một vị minh quân nhớ tình xưa.
Ta giữ được.
Lê Thanh cũng miễn cưỡng giữ được.
Bởi đầu bếp như nước chảy lần lượt được đưa vào Vương phủ.
Ba bữa một ngày, không bữa nào trùng món.
Ngay cả trong thọ yến của Thái hậu, trên bàn ta còn nhiều hơn người khác hai món ngự ban.
Thái hậu cũng cho ta đủ thể diện.
Trực tiếp gọi ta lên trước trò chuyện.
Nhưng mới nói được vài câu, khóe mắt ta chợt thấy một luồng sáng lạnh lóe lên.
Thích khách lao thẳng về phía Thái hậu.
Ta cắn răng chắn trước người bà, lớn tiếng hét:
“Hộ giá!”
Nhưng mũi đao thích khách đột nhiên đổi hướng.
Đâm thẳng vào tim ta.
Ta mặc kim ti nhuyễn giáp bên trong mà.
Lúc Bệ hạ tới, ta đang nằm dưới đất giả chết.
Bệ hạ đau thương cực độ.
Người nói cả nhà Nhiếp chính vương đều trung liệt.
Hạ chỉ dựng từ đường, lập bia tưởng niệm.
Còn muốn để vợ chồng chúng ta hợp táng.
Giấc ngủ lần này của ta khá dài.
Trong mộng cứ có người không ngừng đọc tên món ăn bên tai.
Đến khi mở mắt, ta nghe thấy một giọng nói mang ý cười.
“A Từ có thể nhẫn tâm hạ thuốc độc giết chồng.”
“Vậy mà đối với cái mạng mình lại tiếc ghê.”
Bùi Uyên gõ trán ta.
“Thích khách chém hai nhát.”
“Đến Thái hậu còn nghe rõ tiếng lưỡi đao chém trúng kim ti nhuyễn giáp.”
Ta không nói.
Chỉ từ dưới người rút ra một xấp ngân phiếu dày cộp.
Rồi nhìn hắn.
“Chàng sắp xếp lại lời nói đi.”
Bùi Uyên lập tức đổi giọng.
“Quả nhiên vẫn là phu nhân lo xa chu toàn.”
Hắn kéo ta ra khỏi quan tài.
“Vài ngày nữa Lê Thanh sẽ tới.”
“Chúng ta xuống Giang Nam ăn cua nhồi cam trước.”
“Sau đó tới Tây Bắc ăn dê quay nguyên con.”
Bùi Uyên hoàn toàn không ngờ ở vùng sông nước Giang Nam còn có hai tửu lâu do ta mở.
Ta vô cùng đắc ý.
“Có một nửa là của chàng.”
“Lần đầu chúng ta giả chết, ta dùng bạc của Vương gia mua đấy.”
Nhưng ta chẳng đắc ý được bao lâu.
Vừa vào thành đã thấy trên bảng cáo thị dán chân dung ta và Bùi Uyên.
Phía trên còn viết thánh dụ Bệ hạ:
Ai bắt sống được hai chúng ta, thưởng bạc trăm lượng.
Ta nghiến răng nghiến lợi.
“Bệ hạ lại muốn bắt chúng ta về làm việc sao?”
“Người đúng là chẳng để chúng ta hưởng được chút phúc nào!”
Ta nghiêm túc nói với Bùi Uyên:
“Chàng yên tâm.”
“Dù phải đi rửa bát, ta cũng nuôi nổi hai chúng ta.”
Bùi Uyên vuốt nhẹ búi tóc ta.
Hắn khen:
“Nàng ngoài đời đẹp hơn trên tranh nhiều.”
“Không ai nhận ra chúng ta đâu.”
“Cho nên ăn hết cua nhồi cam rồi đi cũng chưa muộn.”
Ta đá viên đá dưới chân.
“Thời tiết quỷ quái này cũng chẳng ra làm sao.”
Nửa nén hương sau.
Bùi Uyên nhìn bàn đầy thức ăn ta gọi, bất đắc dĩ thở dài.
“Thời tiết không tốt.”
“Nhưng khẩu vị của nàng chẳng nhỏ chút nào.”
Ta múc một thìa cua nhồi cam, nhét thẳng vào miệng hắn.
Thời tiết quả thật không tốt.
Nhưng thức ăn rất ngon.
Người ngồi bên cạnh ăn cùng ta lại càng tốt hơn.
Chỉ cần người chưa tản.
Nơi ấy chính là nhà.
Giữa chốn nhân gian khói lửa.
Nguyện từng bữa từng bữa, đều được bình an.
HẾT.