Chương 3 - Bóng Hình Trong Gương
Ta nhớ năm bảy tuổi, mình đứng ngoài phòng mẫu thân, nghe tiếng trưởng tỷ làm nũng đòi một con ngựa nhỏ màu đỏ.
Ta nhớ năm mười hai tuổi, mình quỳ trên đất bùn nhặt những trang tranh, còn mẫu thân nhíu mày nói ta đã chọc tỷ tỷ tức giận.
Ta nhớ năm mười lăm tuổi, ánh mắt Lăng Nghiễn vượt qua ta, đuổi theo bóng áo đỏ ấy.
Ta cũng nhớ mỗi lần mình cúi đầu nói “được”, trong lòng lại có thứ gì đó nguội lạnh từng chút một.
Trước đây, ta cho rằng đó gọi là hiểu chuyện.
Bây giờ, ta mới biết đó gọi là chết lòng.
06
Sau khi định hôn sự, cuối cùng mẫu thân cũng chia cho ta một chút sự chú ý.
Bà dẫn ta đến cửa hàng tơ lụa chọn vải may áo cưới, chọn cho ta một xấp gấm màu đỏ nhạt.
Ta vuốt xấp vải.
Mặt vải trơn mượt, lạnh nhẹ, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Nhưng ta biết, khi Kỷ Minh Châu xuất giá, nàng mặc áo cưới màu đỏ chính thống, bên trên dùng chỉ vàng thêu toàn bộ bức thạch lựu trăm con.
“Màu này hợp với con.”
Mẫu thân nói:
“Khi ấy tỷ tỷ con dùng màu đỏ chính thống vì da nó trắng. Da con hơi ngả màu ấm, mặc đỏ nhạt sẽ đẹp hơn.”
Có lẽ bà thật lòng nghĩ như vậy.
Ta gật đầu:
“Được.”
Mẫu thân lại chọn thêm một ít trang sức và vải vóc, sai tiểu tư mang sang Lăng gia cho Kỷ Minh Châu.
“Con bé mặc xấp vải màu trắng ánh trăng này nhất định sẽ đẹp.”
Mẫu thân vuốt mặt lụa, trong mắt hiện lên ý cười:
“Mấy hôm trước nó nói muốn có thêm một dải lụa choàng mới, ta vẫn nhớ.”
Ta đứng bên cạnh, trong lòng ôm xấp gấm đỏ nhạt của mình.
Hoa văn trên vải là hoa sen quấn cành, nhìn kỹ sẽ thấy đường chỉ hơi thưa.
Ta vuốt những sợi chỉ ấy, nhớ tới những chiếc khăn tay mình từng thêu khi còn nhỏ.
Tổ mẫu từng khen đường kim mũi chỉ của ta dày dặn, hoa văn cũng tinh xảo.
Mẫu thân chỉ nhìn một cái rồi nói:
“Cũng không tệ.”
Sau đó, bà liền quay đi gọi Kỷ Minh Châu dùng cơm.
Khi mua vải xong trở về phủ, xe ngựa đi ngang qua cửa Lăng gia, mẫu thân bảo phu xe dừng lại một lúc.
Bà vén rèm nhìn vào bên trong.
Thấy trên cổng treo đèn lồng mới, bà mới hài lòng mỉm cười.
“Tỷ tỷ con sống tốt, ta cũng yên tâm.”
Tề Dự xuất thân từ gia đình võ tướng, phủ đệ nằm ở phía bắc thành, cách Lăng gia nửa kinh thành.
Tổ mẫu từng nói, cách xa một chút mới tốt.
07
Trong khoảng thời gian trước khi xuất giá, ta thường đến viện của tổ mẫu ngồi.
Trong viện có một cây quế già.
Mỗi khi mùa thu đến, cả viện đều tràn ngập hương thơm thanh ngọt.
Ta chuyển một chiếc ghế nhỏ đến ngồi dưới gốc cây, giúp tổ mẫu phân loại dược liệu.
Đầu gối tổ mẫu không tốt. Mỗi khi thu đông đến, bà lại đau dữ dội.
Ta học cách phối một loại cao thuốc, ngày nào cũng đắp cho bà.
Tổ mẫu dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nói:
“Vọng Nguyên, Tề gia không đơn giản như nhà chúng ta. Cha mẹ chồng, chị em dâu và đám hạ nhân bên dưới, chuyện gì cũng phải lưu tâm.”
“Tính con mềm yếu. Đến lúc cần cứng rắn thì cũng phải cứng rắn lên.”
“Vâng.”
Ta đáp lời, tay vẫn nghiền nhỏ dược liệu.
Tổ mẫu im lặng một lúc rồi nói:
“Nếu chịu ấm ức thì viết thư về.”
Ta ngẩng đầu lên.
Tổ mẫu mở mắt, ánh mắt đục ngầu rơi trên mặt ta.
Bà biết mình đã già, không thể bảo vệ ta được bao lâu nữa.
Vậy nên, ta phải học cách tự bảo vệ bản thân.
Ta đổ dược liệu đã nghiền xong vào túi lụa, buộc chặt miệng rồi đặt lên đầu gối tổ mẫu:
“Người cứ yên tâm.”
Tổ mẫu vỗ nhẹ tay ta.
Lòng bàn tay bà thô ráp nhưng ấm áp.
Bàn tay ấy đã gầy hơn trước, khớp xương nhô lên, giống như một đoạn cành cây khô.
Ta siết tay bà thật chặt nhưng không nói gì.
08
Ngày ta xuất giá cũng là một ngày mùa thu.
Trời cao, mây nhạt, trong gió còn vương hương hoa quế cuối mùa.
Kiệu hoa của Tề gia đến rất sớm.
Đội kèn trống ở ngoài cửa thổi đánh náo nhiệt hết lượt này đến lượt khác.
Ta ngồi trước bàn trang điểm.
Gương mặt trong gương đồng được phủ một lớp son phấn dày, môi cũng được tô son.
Màu son do mẫu thân chọn.
Bà nói màu này không quá rực rỡ, rất hợp với ta.
Một cây trâm bạch ngọc nhẹ nhàng được cài vào tóc.
Là tổ mẫu.
Bà đứng sau lưng ta, những ngón tay gầy guộc xuyên qua mái tóc rồi cài cây trâm thật vững vàng.
Trong gương đồng phản chiếu bóng dáng hơi còng của bà.
Bà nhìn ta trong gương, khóe môi khẽ cong lên.
“Cây trâm này được tổ mẫu của tổ mẫu truyền lại. Tỷ tỷ con từng hỏi xin vài lần nhưng ta không cho.”
Hốc mắt ta nóng lên.
Tiếng bước chân của mẫu thân truyền đến ngoài cửa.
Trong tay bà bưng một bát chè hạt sen táo đỏ.
Bà tươi cười đưa tới:
“Ăn rồi hãy đi, lấy một điềm lành.”
Ta nhận lấy bát, ăn từng miếng từng miếng.
Hạt sen được hầm rất mềm, táo đỏ cũng đã bỏ hạt, vị ngọt vừa đủ.
Tay nghề của mẫu thân vẫn tốt như vậy.
Bà làm thứ gì cũng ngon.
Chỉ có điều, những món bà làm nhiều nhất đều dành cho tỷ tỷ.
Ta ăn hết miếng cuối cùng, trả bát không lại cho bà:
“Cảm ơn mẫu thân.”
Mẫu thân nhận lấy bát rồi nhìn ta.
Trên mặt bà hiếm khi xuất hiện một chút mờ mịt.
Giống như đến giờ phút này, bà mới thật sự nhận ra tiểu nữ nhi của mình cũng sắp xuất giá.
Bà hé miệng, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gượng gạo thốt ra một câu:
“A Nguyên, đến Tề gia rồi phải sống thật tốt.”
“Vâng.”