Chương 2 - Bóng Đen Trên Đường Núi
13
“Bốp.”
Tôi vung mạnh cây roi đánh hồn lên vai.
La Anh lập tức rụt tay lại.
“Tôi thấy các người đáng thương nên mới cho đi nhờ một đoạn.”
“Đừng có được nước lấn tới.”
Ba người ở hàng ghế sau lập tức đổi sắc mặt.
Ngay lúc đó, đèn xe của tôi bắt đầu nhấp nháy liên tục.
Một chiếc sedan màu đen lặng lẽ xuất hiện, chắn ngang trước đầu xe tôi.
Chiếc xe tải bỗng trĩu xuống như bị thứ gì đè nặng.
Tôi đạp ga nhưng bàn đạp cứng đờ.
Động cơ tắt phụt.
Bốn phía chìm vào bóng tối.
Cô gái ngồi ghế phụ còn chưa kịp hoàn hồn sau chuyện vừa rồi.
Biến cố đột ngột khiến cô hoảng sợ đến mức hét lên.
“Khốn kiếp.”
“Tử tế không nhận lại muốn ăn đòn.”
Tôi vặn chìa khóa khởi động mấy lần.
Nhưng xe vẫn không nổ máy.
Cô gái quay đầu lại, vừa khóc vừa gọi.
“Ba?”
“Mẹ?”
Nhưng lúc này…
Hàng ghế sau đã trống không.
Không còn ai cả.
“Chú ơi… rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Vụ tai nạn ba năm trước… tổng cộng chết năm người.”
“Không chỉ tài xế chiếc xe thể thao màu đỏ.”
“Mà cả gia đình bốn người trong chiếc sedan màu đen.”
Sắc mặt cô gái lập tức thay đổi.
“Chú… chú nói vậy là…”
“Con… con và gia đình con…”
“Họ không phải gia đình cháu.”
Tôi cắt ngang lời cô.
“Cháu cũng không phải Mục Giai.”
“Mục Giai thật sự… đã bị văng khỏi cửa sổ xe khi tai nạn xảy ra.”
“Cô ấy rơi xuống vách núi.”
“Cho đến bây giờ… vẫn chưa tìm thấy.”
Đúng lúc đó, cửa ghế phụ bị đập mạnh.
Bên ngoài vang lên giọng La Anh.
“Giai Giai.”
“Xuống xe đi.”
“Ba mẹ đang ở ngoài này.”
Cô gái lập tức bịt chặt miệng.
Toàn thân run rẩy.
14
“Giai Giai.”
“Mau ra đây đi.”
“Ba mẹ đang đợi con.”
Tiếng đập cửa càng lúc càng dồn dập.
Mỗi lần đập lại nặng hơn.
Cô gái hoảng loạn không biết phải làm gì.
Cô cuộn người trên ghế.
Không dám phát ra một tiếng.
Đột nhiên.
“Bùm.”
Một tiếng vang nặng nề đập lên nóc xe.
Một cái đầu đen sì rủ xuống trước kính chắn gió.
Đôi mắt xanh trắng đục ngầu nhìn chằm chằm vào cô gái.
“Chị.”
“Đừng trốn nữa.”
“Em nhìn thấy chị rồi.”
Cô gái hét thất thanh.
Cố gắng chui vào sau lưng ghế.
Tôi giơ roi đánh hồn lên.
Đập mạnh vào kính chắn gió.
“Cút.”
Cái đầu kia rơi xuống đất.
Ngoài xe lập tức trở nên im lặng.
Tôi quay lại.
Giữ chặt vai cô gái.
Ép cô nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cô gái.”
“Cháu phải tự nhớ ra mình là ai.”
“Cháu phải nhớ ra tên thật của mình.”
“Nếu không… tôi không thể đưa cháu trở về.”
Cô gái sững sờ.
Nước mắt lăn trong hốc mắt.
“Cháu… cháu không biết.”
“Cháu không phải Mục Giai…”
“Vậy… cháu là ai?”
Đúng lúc đó.
Ngoài cửa sổ vang lên những tiếng gọi xa xăm.
Giống như có ai đó đang gọi tên một người.
Cô gái hoang mang nhìn quanh.
“Ai đang gọi vậy?”
“Có phải gọi cháu không?”
“Cháu… cháu nghe không rõ.”
Ngay khi tôi mở cửa bước xuống xe.
Xung quanh lập tức dâng lên sương mù dày đặc.
Gia đình bốn người và chiếc sedan đen đều biến mất trong màn sương.
Xe tôi vẫn không nổ máy.
Tôi móc trong túi ra một chuỗi tiền Ngũ Đế.
15
Khi còn lái xe tải đường dài, tôi thường đi mở đường trừ sát.
Đó là quy tắc trong nghề.
Mỗi khi có tuyến đường mới, những tài xế lâu năm sẽ chạy thử trước.
Vừa để quen đường.
Vừa để xua đi những thứ không sạch sẽ.
Nếu trên đường trừ sát mà xe đột nhiên không nổ máy.
Thì phải dùng tiền Ngũ Đế gõ vào thân xe.
Đó là cách sư phụ tôi dạy.
Tôi luôn mang theo bên người.
Phải bắt đầu gõ từ đầu xe.
Theo chiều kim đồng hồ.
Mỗi hướng gõ năm lần.
Đồng tiền đập vào thân xe phát ra tiếng “ting”.
Mỗi lần gõ xong.
Sương mù xung quanh lại nhạt đi một chút.
Khi tôi vừa gõ xong đầu xe.
Sau lưng bỗng dâng lên một luồng lạnh thấu xương.
“Tôi nói lại lần nữa.”
“Tôi thấy các người đáng thương nên mới nương tay.”
“Đừng có không biết điều.”
Số tôi bát tự cứng.
Tính khí lại nặng sát khí.
Tôi không sợ những thứ này.
Nếu không phải thương họ chết oan.
Tôi đã trực tiếp tiễn họ đi rồi.
Thứ phía sau tôi dường như lùi lại.
Hơi lạnh dần biến mất.
Gia đình ba người lại ngồi trong chiếc sedan.
Lão Mục nắm vô lăng.
Toàn thân cháy đen.
Hắn không còn da.
Cho nên không chịu nổi nước táo đỏ mang hơi ấm của người sống.
Vụ tai nạn năm đó vô cùng thảm khốc.
Chiếc xe thể thao đỏ bị ép méo hoàn toàn.
Chiếc sedan đen bị hất tới mép vực.
Cây bách mọc trên vách đá đâm xuyên thân xe.
Mục Húc và La Anh gần như bị xuyên thủng.
Hai chiếc xe cùng bốc cháy.
Mục Giai bị văng xuống vách núi.
Cô gái trên chiếc xe thể thao đỏ tên Tang Nhã bị văng ra đường.
Trở thành người duy nhất sống sót.
Lão Mục há cái miệng đầy m.á.u đặc.
“Các người không thoát được đâu.”
“Cô ta phải đi với chúng tôi.”
“Đó là món nợ cô ta phải trả.”
“Cô ấy không nợ ai cả.”
Tôi chậm rãi rút roi đánh hồn.
16
Chiếc sedan đen lập tức lùi nhanh.
Chỉ chốc lát đã biến mất.
Chúng rõ ràng kiêng kỵ cây roi trong tay tôi.
Nhưng tôi biết.
Đêm nay chúng tôi không dễ rời khỏi con đường núi này.
Tôi quay lại xe.
Lần này động cơ nổ máy.
Cô gái vẫn ngồi ngẩn người ở ghế phụ.
Cô cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
“Cháu là ai?”
“Cháu không phải Mục Giai…”
“Vậy cháu là ai…”
Tôi lái xe chậm rãi trên đường núi.
Cô gái không biết.
Trong mắt tôi…
Thân thể cô đang dần trở nên trong suốt.
Lúc này.
Cô gái mặc váy trắng lại xuất hiện bên đường.
Những bông hoa đỏ trên tay áo càng lúc càng rõ.
Cô đang vội vàng gọi gì đó với cô gái trên xe.
Nhưng cô gái vẫn không nghe rõ.
Tôi rất muốn giúp.
Nhưng tôi không thể nói ra.
Một khi nói ra…
Có thể sẽ không cứu được nữa.
Cô gái phải tự nhớ lại mọi thứ.
17
Sương mù trong núi lại dâng lên.
Bóng cô gái bên đường dần biến mất.
Chiếc xe bắt đầu xóc nảy.
Dường như trên đường xuất hiện rất nhiều thứ không nên có.
Trong sương mù xuất hiện vô số bóng dị dạng.
Đột nhiên.
Những cành bách dính đầy m.á.u đập mạnh vào đầu xe.
Từng vệt m.á.u loang trên cửa kính.
Tôi giữ chặt vô lăng.
Cố giữ tốc độ ổn định.
Tránh để kính vỡ vì lực va đập.
Bên ngoài vang lên tiếng gào thét chói tai.
Cùng âm thanh va chạm lật nhào.
Dường như vụ tai nạn năm đó…
Đang lặp lại một lần nữa.
Trong màn sương phía trước bùng lên ánh lửa.
Tôi buộc phải đạp phanh.
Sương mù tản ra.
Một người đầy m.á.u bò giữa đường.
Không xa phía trước.
Hai chiếc xe biến dạng đang bốc cháy.
Những thân người vặn vẹo giãy giụa trong lửa.
Cô gái mở to mắt nhìn người đang nằm trên đường.
Cô gái đó có mái tóc dài ngang vai.
Nhuộm màu nâu đỏ giống hệt cô.
Mặc cùng kiểu áo hoodie xanh.
“Đó là… cháu?”
“Là cháu…”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Cô xuất hiện giữa con đường.