Chương 3 - Bóng Đen Trên Đường Núi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

18

Tôi thầm chửi một tiếng không ổn rồi vội vàng lao xuống xe.

La Anh lúc này bước ra từ trong ánh lửa.

Bụng bà ta thủng một lỗ lớn, từng mảng m.á.u đen đặc rơi xuống đất.

“Đó chính là mày, Tang Nhã.”

“Chính mày đã hại cả gia đình tao.”

“Mày và thằng bạn trai điên của mày phóng xe điên loạn trên đường núi.”

“Chính mày hại chúng tao.”

“Con gái tao đến giờ vẫn không rõ tung tích.”

“Ba người chúng tao lang thang trên con đường này suốt ba năm.”

“Tang Nhã, mày nghĩ mày còn sống được sao.”

“Mày phải ở lại đây.”

“Đó là món nợ mày phải trả.”

Thân thể cô gái bắt đầu trở nên bất ổn.

Cô run rẩy lắc đầu.

Cô muốn lùi lại bỏ chạy.

Nhưng đột nhiên phát hiện mình không thể cử động.

Người nằm sấp trên mặt đường lúc nãy.

Không biết từ lúc nào đã hóa thành một vũng m.á.u.

Thứ đó như cái bóng bám chặt dưới chân cô gái.

Cô gái hoảng loạn hét lên.

Đúng lúc đó tôi chạy tới trước mặt cô.

Tôi ném chiếc bình giữ nhiệt cho cô.

“Nhớ lại đi.”

“Nhớ thật kỹ xem.”

“Rốt cuộc cháu là ai.”

19

Ba ngày trước.

Một cô gái tên Đặng Huyên tìm đến tôi.

Cô gái trông rất yếu.

Hai má đỏ bất thường.

“Chú ơi.”

“Xin chú giúp chúng cháu.”

“Bạn cháu bị người ta hại.”

Người bạn mà Đặng Huyên nói tới tên là Hàng Vi Vi.

Vi Vi là một cô gái đáng thương.

Vừa thi đại học xong.

Cha mẹ cô lần lượt qua đời vì tai nạn.

Gia đình lập tức sa sút.

Vi Vi thậm chí không thể đi học đại học.

Cô phải ra ngoài làm việc kiếm sống.

Đặng Huyên quen Vi Vi vào lúc đó.

Hai người cùng làm việc một nơi.

Quan hệ rất tốt.

“Khoảng một năm trước.”

“Vi Vi thuê một căn nhà mới.”

“Hôm chuyển nhà cháu cũng có tới.”

“Bà chủ nhà rất tốt.”

“Đặc biệt quan tâm tới Vi Vi.”

20

“Vi Vi bắt đầu để tóc dài.”

“Còn nhuộm màu.”

“Trước đây cô ấy không thích trang điểm.”

“Nhưng sau đó túi xách lúc nào cũng đầy mỹ phẩm.”

“Cô ấy từng nói với cháu rằng cô ấy ghét màu xanh.”

“Vì đồng phục công việc của cha mẹ cô ấy là màu xanh.”

“Nhưng sau đó đột nhiên một ngày.”

“Cô ấy mặc một chiếc áo hoodie màu xanh rất thời trang.”

“Cháu hỏi lý do.”

“Cô ấy nói bà chủ nhà tặng.”

“Lúc đó cháu mới biết.”

“Bà chủ nhà biết Vi Vi không còn cha mẹ.”

“Nên đặc biệt chăm sóc cô ấy.”

“Sự chăm sóc đó gần như quá mức.”

“Từ quần áo kiểu tóc.”

“Cho tới sở thích và các mối quan hệ xã hội.”

“Bà ta đều hỏi han và can thiệp.”

Nói tới đây.

Đặng Huyên tỏ vẻ chán nản.

“Thật ra suốt năm đó cháu đã thấy rất khó chịu.”

“Có lúc Vi Vi ngủ lại nhà cháu.”

“Bà ta cũng gọi điện hỏi.”

“Chúng cháu đi đâu chơi.”

“Ăn ở đâu.”

“Bà ta cũng muốn biết.”

“Bà ta đâu phải mẹ của Vi Vi.”

“Cháu nhiều lần muốn nhắc Vi Vi.”

“Nhưng Vi Vi dường như lại rất thích mối quan hệ đó.”

21

Đặng Huyên lúc này cắn chặt răng.

“Chuyện kỳ lạ xảy ra ba tháng trước.”

“Tinh thần của Vi Vi đột nhiên trở nên rất tệ.”

“Cô ấy nói với cháu rằng ban đêm luôn gặp ác mộng.”

“Cô ấy mơ thấy mình đứng trên một con đường núi vắng lặng.”

“Có lúc chỉ có một mình.”

“Có lúc phía sau còn có vài người.”

“Lúc đầu chúng cháu nghĩ chỉ là mất ngủ.”

“Cháu đưa cô ấy đi bệnh viện lấy thuốc.”

“Nhưng sau đó thuốc nhanh chóng không còn tác dụng.”

“Ác mộng của Vi Vi càng lúc càng đáng sợ.”

“Cháu bảo cô ấy tới nhà cháu ở.”

“Cháu ở cạnh cô ấy.”

“Cô ấy thường bật dậy giữa đêm.”

“La hét rằng họ đâm xe rồi.”

“Họ đâm ch/ết người rồi.”

Tôi nhíu mày lắng nghe.

Đặng Huyên siết chặt chiếc cốc trong tay.

“Nhưng bà chủ nhà vẫn gọi điện.”

“Bắt Vi Vi phải về nhà ngủ.”

“Vi Vi không muốn làm bà ta thất vọng.”

“Nên không chịu tới nhà cháu nữa.”

“Cháu nghĩ có bà ta ở bên.”

“Tình trạng của Vi Vi có thể khá hơn.”

“Nhưng chỉ vài ngày sau.”

“Vi Vi bắt đầu xuất hiện ảo giác.”

“Cô ấy thường hoảng hốt chỉ vào cửa.”

“Nói họ đến rồi.”

“Họ tới tìm cô ấy rồi.”

“Tình trạng đó xảy ra vài lần.”

“Đồng nghiệp chỗ làm của Vi Vi đều bị dọa sợ.”

“Công ty cũng không cho cô ấy đi làm nữa.”

“Cháu chỉ có thể tan làm xong thì tới nhà cô ấy.”

“Ở bên cạnh cô ấy.”

Nói tới đây.

Đặng Huyên bật khóc.

“Vi Vi thật sự rất kiên cường.”

“Cô ấy cố gắng làm mình tốt lên.”

“Cô ấy tập thể dục.”

“Phơi nắng.”

“Đi lễ chùa.”

“Uống thuốc.”

“Nhưng những thứ đó vẫn bám theo cô ấy.”

“Còn cháu thì luôn nghĩ.”

“Chỉ là vấn đề tâm lý.”

“Cho đến năm ngày trước.”

Đặng Huyên cúi đầu.

Giọng run rẩy.

“Cháu… cháu đột nhiên mất ý thức trong nhà Vi Vi.”

“Khi tỉnh lại.”

“Cháu đang cưỡi lên người Vi Vi.”

“Suýt nữa bóp ch/ết cô ấy.”

22

Ngay cả tôi nghe cũng giật mình.

Khó tưởng tượng hai cô gái vừa ngoài hai mươi đã phải đối mặt chuyện đó thế nào.

“Cháu… cháu bỏ chạy.”

Đặng Huyên khàn giọng.

“Cháu bỏ lại Vi Vi một mình rồi chạy mất.”

Giọng cô đầy tự trách.

Nhưng thật sự có thể trách cô sao.

“Là lỗi của cháu.”

“Cháu quá nhát gan.”

May mắn là hàng xóm phát hiện kịp thời.

Hàng Vi Vi đã tự t/ử.

Nhưng được đưa tới bệnh viện kịp lúc.

Khi Đặng Huyên tới bệnh viện.

Vi Vi đã được cứu sống.

Nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Đặng Huyên quay về nhà Vi Vi.

Thu dọn quần áo giúp cô.

Vô tình làm vỡ chiếc gương của Vi Vi.

“Chính là mấy thứ này.”

“Cháu tìm thấy trong khe gương.”

Đặng Huyên lấy ra một tấm ảnh.

Một lá bùa.

Và hai lọn tóc.

Tấm ảnh không phải của Hàng Vi Vi.

Mà là của một cô gái khác.

“Cháu tra trên mạng.”

“Cô gái này tên Tang Nhã.”

“Ba năm trước gặp tai nạn xe.”

“Đến giờ vẫn hôn mê.”

“Cô ấy là con gái của bà chủ nhà.”

23

Đến lúc này.

Đặng Huyên mới hiểu.

Những chuyện xảy ra với Hàng Vi Vi không phải ngẫu nhiên.

Mà là bị người khác hại.

Cô quay lại tìm bà chủ nhà.

Nhưng không thể tìm thấy.

Hàng xóm nói con gái bà ta có dấu hiệu tỉnh lại.

Cả gia đình đã chuyển viện sang nơi khác.

Đặng Huyên tuyệt vọng.

Cô đăng lá bùa lên mạng.

Tình cờ gặp một thầy khá đáng tin.

Người đó nói.

Mạng của Hàng Vi Vi đã bị đổi.

Hồn của Tang Nhã có lẽ đã bị giữ lại trên con đường núi đó từ ba năm trước.

Gia đình gặp nạn kia không tìm được con gái.

Nên sẽ không cho Tang Nhã rời đi.

Mẹ của Tang Nhã muốn cứu con.

Nên chọn Hàng Vi Vi.

Một cô gái không cha không mẹ.

Không ai quan tâm.

Phép đổi mạng này vô cùng nguy hiểm.

Mẹ của Tang Nhã đã cược cả mạng con gái mình.

Ngày thứ bảy sau khi Hàng Vi Vi tự t/ử.

Là cơ hội cuối cùng để hồn cô trở lại.

Nếu cô không nhớ ra tên mình.

Cô sẽ thay Tang Nhã.

Mãi mãi mắc kẹt trên con đường đó.

24

“Nhớ ra chưa?”

Lúc này tôi đang đứng ngay tại nơi vụ tai nạn xảy ra.

Gia đình La Anh.

Lão Mục.

Cùng bạn trai của Tang Nhã.

Tất cả đều xuất hiện.

Chúng nhìn chằm chằm vào Hàng Vi Vi.

Không ngừng dụ dỗ cô.

Hàng Vi Vi vẫn cầm chiếc bình giữ nhiệt tôi ném cho.

Đồng tử run rẩy dữ dội.

Tiếng gọi xa xăm mang theo tiếng khóc.

Như vọng từ nơi rất xa.

Cuối cùng.

Hàng Vi Vi ngẩng đầu lên.

Nhìn cô gái bên đường.

“Tiểu Huyên?”

“Cậu… không phải đã đi rồi sao?”

“Cô ấy không đi.”

Tôi nói lớn.

“Cô ấy vẫn luôn ở bên cháu.”

“Cháu nhìn kỹ đi.”

“Nhìn cánh tay cô ấy.”

Lúc này.

Đặng Huyên đang đứng trên con phố gần bệnh viện.

Cô mặc chiếc váy trắng của Hàng Vi Vi.

Không ngừng gọi hồn cho bạn.

Chiếc váy trắng đó vốn không có hoa đỏ.

Những vết đỏ trên tay áo.

Là m.á.u của cô.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)