Chương 14 - Bóng Đen Của Quá Khứ
“Quản lý Chu.” Tôi ngắt lời, “Tôi không cần lời giải thích, tôi cần một sự lựa chọn. Bây giờ anh có thể chủ động báo cáo tình hình lên trên, đó là lựa chọn thứ nhất của anh. Lựa chọn thứ hai, tôi sẽ giao ba tập hồ sơ này cho sếp Lý, để ngài ấy quyết định xử lý ra sao.”
Bàn tay Chu Hòa Bình đặt trên bàn, khựng lại không nhúc nhích.
Tên nhân viên đứng dậy, nói một câu, đại ý là sẵn sàng phối hợp làm rõ.
Chu Hòa Bình cuối cùng đã chọn cách thứ nhất.
Chiều hôm đó anh ta chủ động đi tìm bác cả, thú nhận toàn bộ sự việc.
Bác cả xử lý rất gọn gàng – số tiền bị trả lại được giải quyết theo quy định, Chu Hòa Bình từ chức, nhà cung cấp kia bị xóa khỏi danh sách thu mua.
Chuyện không làm ầm ĩ lên, cũng không tuyên truyền ra ngoài.
Bác cả chỉ nói với tôi một câu: “Cháu xử lý rất tốt, đã cho cậu ta một cơ hội chủ động.”
Tôi nói: “Anh ấy đã đi theo bác từ hồi mới lập xưởng, chút tình mọn đó, đáng được cho.”
Bác cả nhìn tôi một cái, không nói gì thêm.
22
Hai chuyện trong xưởng vừa giải quyết xong thì bên ngoài cũng xảy ra một chuyện.
Trong số những kẻ thuộc đội an ninh dính líu đến vụ án của bác cả năm xưa, có một kẻ tên là Ngô Chính Phát, mấy năm nay vẫn loanh quanh làm ăn ở thị trấn, nhờ vào chút quan hệ cũ mà sống cũng tàm tạm.
Ông ta mở một công ty vật liệu xây dựng, thầu được mấy dự án của thị trấn.
Nhưng cũng trong cái năm mà xưởng mới của chúng tôi mở rộng quy mô với tốc độ chóng mặt, nguồn lực công trình trong thị trấn bắt đầu được phân bổ lại, nhiều dự án xây dựng hạ tầng lớn bắt đầu mở thầu cho bên ngoài.
Công ty của Ngô Chính Phát liên tiếp trượt thầu trong vài đợt, lý do là năng lực không đủ, báo giá không hợp lý.
Ông ta bắt đầu chạy chọt khắp nơi, một trong những đường dây đó, đi vòng vèo qua mấy lượt người, cuối cùng lại tìm đến chỗ bác cả.
Có người đến tìm bác cả, nói Ngô Chính Phát muốn nhận một phần công trình phụ trợ trong việc xây dựng khu xưởng mới của thị trấn.
Bác cả không từ chối thẳng thừng, bảo người đó về, nói sẽ cân nhắc.
Sau đó bác cả gọi tôi đến, kể lại chuyện này.
“Cháu thấy sao?”
Tôi đáp: “Chuyện năm xưa, bác rõ hơn cháu. Cháu chỉ nói về chuyện công trình – công ty vật liệu của Ngô Chính Phát chỉ đạt hạng hai, tiêu chuẩn xây dựng khu xưởng mới của chúng ta yêu cầu từ hạng nhất trở lên, bản thân ông ta vốn dĩ đã không đủ tư cách rồi.”
Bác cả gật đầu: “Được, vậy cứ trả lời thế đi.”
Người đó mang lời nhắn về, Ngô Chính Phát không cam tâm, lại qua một đường dây khác tìm đến, lần này mang theo một điều kiện: nói sẵn sàng góp vốn vào xưởng mới để đổi lấy quyền thi công công trình.
Lần này bác cả bảo tôi trực tiếp đi đàm phán.
Tôi đi gặp Ngô Chính Phát.
Ông ta béo lên nhiều, tóc thưa thớt, mặc một chiếc áo khoác da, thấy tôi thì khựng lại một giây.
Ông ta nhận ra tôi, biết tôi là cháu của bác cả.
Tôi truyền đạt ý của bác cả rất rõ ràng: “Sếp Lý cảm ơn thiện ý của ông, nhưng xưởng mới không nhận cổ đông cá nhân bên ngoài, chuyện góp vốn là không có khả năng. Về hợp tác công trình, hoan nghênh quý công ty tham gia đấu thầu theo đúng quy trình, nếu đủ năng lực và giá cả hợp lý, chúng tôi sẽ đối xử bình đẳng như mọi người.”
Ngô Chính Phát ngồi đó, sắc mặt rất khó coi.
Ông ta nói: “Tiểu Trần, chuyện năm xưa, nhà mấy người không thù dai, tôi đã rất biết ơn rồi…”
“Giám đốc Ngô.” Tôi ngắt lời, giọng đều đều, “Đó là hai chuyện khác nhau. Chuyện năm xưa, sếp Lý chưa từng nhắc đến việc truy cứu bất kỳ ai. Hợp tác công trình lại là một chuyện khác, cứ theo luật mà làm.”
Ngô Chính Phát đứng dậy, định nói thêm gì đó, nhưng rốt cuộc không nói gì, bỏ đi.