Chương 15 - Bóng Đen Của Quá Khứ
Ba tháng sau, công ty vật liệu xây dựng của ông ta bị tố cáo vì vấn đề chất lượng của một lô vật liệu kém, bị điều tra rất lâu, cuối cùng bị giáng cấp năng lực, một loạt dự án đang đàm phán đều bị hủy bỏ.
Chuyện đó hoàn toàn không liên quan gì đến chúng tôi, là do vấn đề của bản thân ông ta tự nổi lên.
Đôi khi, không cần bạn phải ra tay, những thứ rác rưởi mà một người đã gieo mầm từ những năm tháng tuổi trẻ sẽ tự tìm được thời điểm để đâm chồi nảy lộc.
23
Khi nhà máy mới đi vào hoạt động tròn hai năm, bác cả mở một cuộc họp nội bộ quy mô nhỏ.
Người tham gia không nhiều, chỉ có vài nhân vật nòng cốt.
Bác nói, tiếp theo phải đưa ra một quyết định.
“Chúng ta sẽ chuyển đổi nhà máy thành công ty cổ phần, kêu gọi vốn đầu tư từ bên ngoài, đồng thời khởi động công tác chuẩn bị niêm yết lên sàn chứng khoán.”
Căn phòng họp im phăng phắc.
“Lên sàn”, hai chữ này, đối với những người có mặt ở đây, mang sức nặng khác nhau.
Bác cả nói: “Sau khi chuyển đổi, đội ngũ thành viên cũ sẽ được chia cổ phần theo tỷ lệ đóng góp. Đội ngũ kỹ thuật do Trần Quốc Bình phụ trách lên phương án phân chia, tôi sẽ duyệt.”
Sau khi tan họp, tôi ở lại riêng.
Bác cả hỏi tôi: “Cháu có muốn nói gì không?”
“Cháu có một câu hỏi,” tôi nói, “Sau khi lên sàn, bác có còn ở lại không?”
Bác cả liếc nhìn tôi: “Cháu đang hỏi cái gì vậy?”
“Cháu đang hỏi, chuyện này đối với bác, là điểm kết thúc, hay là một điểm khởi đầu mới.”
Bác cả trầm ngâm vài giây, rồi nói: “Bác 58 tuổi rồi, Trần Quốc Bình ạ. Bác không cần điểm kết thúc, bác cần một người có thể bước tiếp con đường này.”
Tôi im lặng.
Bác cả nói tiếp: “Sau khi chuyển đổi, bác sẽ dần lui về hậu trường. Ba năm, cháu sẽ điều hành chính, bác ở bên cạnh hỗ trợ. Năm năm sau, bác giao toàn quyền cho cháu.”
Sức nặng của câu nói này, tôi có thể cảm nhận được.
Tôi không lập tức bày tỏ thái độ, tôi nói: “Cháu cần suy nghĩ thêm.”
Bác cả gật đầu: “Suy nghĩ kỹ rồi hẵng đến tìm bác.”
Lúc tôi rời đi, bên ngoài đã là 9 giờ tối, trong xưởng vẫn còn phân xưởng sáng đèn.
Tôi đứng lại ở bãi đỗ xe một lúc, nhìn những ánh đèn đó.
Từ cái đêm mùa đông năm ấy, từ cái phong bì ấy, cho đến nơi này của hiện tại.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đi đến bước này.
24
Tôi suy nghĩ ba ngày, rồi đến tìm bác cả.
“Cháu đồng ý.”
Bác cả nói: “Được.”
Công việc chuyển đổi bắt đầu được xúc tiến từ tháng đó.
Chúng tôi thu hút được hai nhà đầu tư bên ngoài, một là quỹ đầu tư tập trung vào ngành sản xuất, hai là bộ phận đầu tư chiến lược của hãng xe có mối quan hệ hợp tác lâu dài với chúng tôi.
Việc đánh giá định giá mất hai tháng, con số cuối cùng được đưa ra là 370 triệu tệ.
Khi con số đó được công bố, nhân viên hành chính của nhà máy chúng tôi ngồi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào báo cáo rất lâu, ngẩng đầu hỏi tôi: “Giám đốc Trần, chuyện này là thật sao?”
Tôi nói: “Là thật.”
Cậu ấy nói: “Lúc em mới vào nhà máy, em nghĩ đời này tiết kiệm đủ tiền mua một căn nhà là tốt lắm rồi.”
Tôi nói: “Vậy thì mua hai căn đi.”
Cậu ấy cười, một nụ cười vừa như không tin nổi vừa lại thực sự rất vui.
Về phương án phân chia cổ phần, tôi đã lập một khung cơ bản – đội ngũ kỹ thuật chiếm tổng cộng 12%, phân tầng dựa theo thời gian làm việc và đóng góp, kỹ sư thấp nhất cũng nhận được 0,3%, tính theo định giá hiện tại là hơn một triệu tệ.
Phương án này trình lên, bác cả không sửa một chữ nào, phê duyệt ngay.
Ngày ký tên, những người trong đội kỹ thuật nhận được giấy xác nhận cổ phần của mình. Có một kỹ sư già, 45 tuổi, làm việc ở xưởng được hai năm, nhìn tờ giấy đó không nói lời nào, viền mắt đỏ hoe.
Tôi đã khắc sâu khung cảnh đó vào trong trí nhớ.
25
Sau khi hoàn tất quá trình chuyển đổi, bắt đầu có nhiều tiếng vang từ bên ngoài.