Chương 10 - Bóng Bay Đỏ Và Nỗi Oán Hận
Dưới gốc cây lựu vẫn còn chôn những viên bi ve vỡ nát hồi nhỏ, trên bậu cửa sổ phòng hướng Tây là chậu xương rồng bà nội từng trồng, gai góc đã ngả vàng úa.
Trước đây tôi vẫn luôn nghĩ, con người ta lớn lên rồi, nhà cũ thì cũng chỉ là nhà cũ.
Đến hôm nay mới nhận ra, không phải.
Nhà cũ là bằng chứng.
Minh chứng cho việc bạn từng bị vứt bỏ thế nào, cũng minh chứng cho việc bạn tự mình gồng gánh vượt qua ra sao.
Lúc tôi đạp xe đến khu nhà mới, trời đã nhá nhem tối.
Dưới bồn hoa có hai người đang đứng.
Một người là mẹ tôi.
Người còn lại, là một cô gái trẻ mặc váy trắng, tay xách một hộp quà.
Tôi vừa nhìn đã đoán ra ngay.
Bà ấy dắt cả người yêu của Lâm Văn Bác đến rồi.
5. Bà ấy muốn đem tôi đi làm sính lễ
Mặt trời lặn lấp ló phía sau tòa nhà, bóng râm từ bồn hoa đổ dài mướt mát.
Tôi chống chân xe ba gác, tay vẫn vịn vào tay lái, cả người đã lạnh toát từ bao giờ.
Hôm nay mẹ tôi thay một chiếc áo màu sáng, tóc cũng vừa sấy lại, đứng đó trông không giống người đến gây sự, ngược lại còn ra dáng đến chúc mừng tôi.
Cô gái trẻ đi cùng chừng hai mươi tuổi, mặc váy trắng, da mặt trắng trẻo, nét mặt hơi rụt rè. Vừa thấy tôi, cô nàng lập tức xách hộp quà lên một chút, như sợ thất lễ.
“Thừa à.”
Mẹ tôi cười tươi rói:
“Mẹ giới thiệu cho con, đây là bạn gái của Văn Bác, Trần Nhuỵ.”
Tôi không thèm để ý bà ấy, chỉ nhìn chằm chằm cô gái.
Bị tôi nhìn chằm chằm, cô ta hơi lúng túng, khẽ khàng gọi một tiếng:
“Em chào anh.”
Tiếng “anh” này gọi sao mà khách sáo, lại xa cách.
Tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Cô ta không phải tình cờ đi cùng.
Cô ta bị dẫn đến để “xem nhà”.
Tôi bê hai thùng giấy từ gác-baga xe xuống, đi thẳng vào trong sảnh.
“Thẩm Thừa.”
Mẹ tôi đuổi theo, đè giọng xuống rất thấp, nhưng lại lộ rõ vẻ nôn nóng.
“Người ta cất công đến tận đây, ít ra con cũng phải chào hỏi một tiếng chứ.”
“Tôi chào hỏi ai?”
Tôi vừa bê thùng rảo bước vừa đáp lại:
“Chào hỏi cái người đến chia nhà của tôi à?”
Sắc mặt Trần Nhuỵ lập tức biến đổi.
Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, suýt làm rơi hộp quà trên tay.
Mẹ tôi lập tức trừng mắt quát tôi:
“Sao con ăn nói khó nghe thế hả? Hôm nay mẹ có ý tốt, rủ tiểu Nhuỵ qua xem môi trường sống. Sau này nếu trở thành người một nhà, thì cũng quen biết nhau dễ bề qua lại.”
Tôi đặt thùng giấy xuống trước cửa thang máy, quay người nhìn bà ấy.
“Ai với ai là người một nhà?”
“Con và Văn Bác là anh em ruột, căn nhà này con giúp một chút, sau này…”
“Sau này làm sao?”
Tôi ngắt lời bà ấy.
“Sau này tôi sống ở đâu?”
“Thì con cứ thuê nhà ở tạm cũng được mà.”
Bà ấy thốt ra không cần suy nghĩ.
Nói xong mới phát hiện ra lỡ miệng, sắc mặt cứng đờ.
Tôi nhìn chằm chằm bà ấy, bỗng bật cười.
“Tôi bỏ tiền ra mua nhà, rồi tiếp tục đi thuê nhà, để con trai út của bà dọn vào làm phòng tân hôn.”
Tôi gật gật đầu.
“Tính toán khôn thật đấy.”
Trần Nhuỵ cuối cùng cũng hiểu ra câu chuyện, mặt thoắt đỏ thoắt trắng.
“Cô ơi.”
Cô ta lùi lại nửa bước, giọng run rẩy:
“Cô từng nói với cháu đây là… đây là người nhà giúp đỡ quay vòng vốn cơ mà?”
“Thì là giúp đỡ mà.”
Mẹ tôi vội vã nắm tay cô ta.
“Thừa tính khí cứng nhắc vậy thôi, chứ trong lòng nó thương em lắm.”
“Bà nhìn bằng con mắt nào mà bảo tôi thương nó?”
Tôi tiến lên một bước, gạt mạnh tay bà ấy ra khỏi cánh tay Trần Nhuỵ.
“Đừng lôi người ta xuống vũng bùn nhà bà.”
Bị tôi gạt mạnh, bà ấy loạng choạng, sự nhiệt tình giả dối trên mặt rốt cuộc vỡ nát.
“Mày nhất quyết làm tao mất mặt trước người ngoài mới được phải không?”
“Bà đưa cả người ta đến tận nhà tôi rồi, còn sợ mất mặt nữa à?”
Lồng ngực bà ấy phập phồng dữ dội, như thể giây tiếp theo sẽ chửi ầm lên.
Ngặt nỗi Trần Nhuỵ vẫn đứng đó, bà ấy đành nghiến răng nhịn xuống.
“Được.”