Chương 2 - Bỏ Lại Trên Tàu
Tôi đặt vali vào góc phòng, rồi nằm xuống giường.
Trên trần nhà có một vết nứt nhỏ, kéo dài từ vị trí chiếc đèn cho đến góc tường.
Tôi nhìn chằm chằm vào vết nứt đó, chợt nhớ đến năm đầu tiên chúng tôi mới kết hôn, căn nhà thuê khi ấy cũng có một vết nứt như thế này. Hồi đó anh nói, đợi khi nào để dành đủ tiền sẽ mua một căn nhà lớn, bù lại vết nứt đó.
Sau này chúng tôi quả thực đã mua được nhà, nhưng vết nứt vẫn còn đó, có điều là đã đổi sang một vị trí khác.
..
Tôi mở trừng mắt nằm cho đến khi trời sáng.
Rèm cửa không kéo kín, sắc trời bên ngoài chuyển từ đen thẫm sang xanh thẫm, rồi dần chuyển sang màu trắng bạc. Trên đường bắt đầu có xe cộ qua lại, có tiếng người nói chuyện dưới lầu, và cả âm thanh của những quán ăn sáng bắt đầu mở cửa kinh doanh.
Tôi ngồi dậy, liếc nhìn điện thoại.
Chương 3
3
Sáu giờ sáng.
Sau khi mở máy, tiếng thông báo tin nhắn lại vang lên liên hồi.
Anh gửi mười mấy tin nhắn, từ hai giờ đêm qua cho đến tận bốn giờ sáng.
“Em đang ở khách sạn nào?”
“Em trả lời tin nhắn đi.”
“Anh thực sự biết lỗi rồi.”
“Em đừng như vậy mà.”
“Mai anh đưa em đi đổi khách sạn khác, đi đến nơi nào em muốn đi, được không?”
Tin nhắn cuối cùng gửi lúc bốn giờ sáng: “Anh biết là em đang giận, nhưng ly hôn thì quá đáng quá rồi, chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi.”
Tôi tắt giao diện trò chuyện, rời giường vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Người trong gương mắt sưng húp, sắc mặt xám xịt. I Tôi vặn vòi nước, vốc vài vốc nước lạnh lên mặt, những giọt nước men theo gò má nhỏ xuống, rơi trên bồn rửa mặt.
Lau khô mặt, tôi ngồi lại bên mép giường, thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện.
Trên tường dán tờ nội quy của khách sạn, dòng chữ cuối cùng là: Chúc quý khách một kỳ nghỉ vui vẻ.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên phát hiện ra anh bạo lực lạnh với mình là từ khi nào.
Đó là năm thứ hai sau khi kết hôn, mẹ tôi bị bệnh phải nằm viện, tôi xin nghỉ phép ba ngày để về quê chăm sóc bà. Trước khi đi tôi có nói với anh, anh gật đầu bảo biết rồi.
Tôi ở bệnh viện chăm mẹ ba ngày, mỗi tối đều gọi điện cho anh, hỏi anh đã ăn cơm chưa, công việc có mệt không. Câu trả lời của anh đều rất ngắn gọn: “ăn rồi”, “cũng bình thường”, rồi thôi.
Tôi cứ nghĩ là anh chỉ mệt thôi.
Tối ngày thứ ba, tình hình của mẹ đã ổn định, tôi bắt chuyến tàu cao tốc muộn nhất để bắt xe về. Đến nhà đã là mười một giờ đêm, anh đang ngồi ở phòng khách chơi điện thoại, thấy tôi vào cửa, anh còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Tôi bảo: “Em về rồi này.”
Anh “ừ” một tiếng.
Tôi nói: “Mẹ đỡ hơn nhiều rồi, ngày mai là được xuất viện.”
Anh bảo: “Ồ.”
Tôi đứng đó, đợi anh nói thêm điều gì đó, nhưng anh không nói. Anh tiếp tục dán mắt vào điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, coi như tôi không tồn tại.
Tôi hỏi anh có chuyện gì thế.
Anh bảo không có gì.
Tôi nói có phải anh không vui không.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn tôi và nói: “Em về rồi thì thôi chứ, còn muốn anh phải nói cái gì nữa?”
Tôi nói tôi chỉ muốn hỏi xem mấy ngày nay anh thế nào thôi.
Anh bảo: “Anh rất tốt, em nhìn xem anh không tốt ở chỗ nào?”
Tôi hỏi: “Thế sao anh lại không thèm để ý đến em?”
Anh đứng phật dậy, bước vào phòng ngủ, quăng lại một câu: “Anh mệt rồi muốn đi ngủ không được à, cứ bắt anh phải ngồi buôn chuyện với em mới chịu hả?”
Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại một mình tôi đứng trơ trọi giữa phòng khách.
Đêm đó tôi ngủ ở sofa. Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, anh đã đi làm từ lâu, trên bàn có đặt một ly sữa ấm.
Tôi uống hết ly sữa, tự nhủ chắc tối qua mình nghĩ nhiều quá thôi. Anh chỉ là mệt quá, mình không nên chấp nhặt làm gì.
Nhưng sau này tôi mới hiểu ra, ly sữa đó hoàn toàn không phải là lời xin lỗi, mà chỉ là sự bù đắp mang tính thói quen của anh mà thôi. Làm sai chuyện gì, ban cho một chút ơn huệ nhỏ nhoi, rồi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trời bên ngoài đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào, hắt lên sàn nhà một vệt sáng hẹp.
Tôi nhìn vệt sáng đó, và nhớ lại nhiều chuyện hơn nữa.
..
Lần thứ hai là vào năm thứ ba kết hôn, chúng tôi mua nhà, sửa sang xong xuôi chuẩn bị dọn sang nhà mới.
Tôi đã bắt đầu thu dọn đồ đạc trước đó cả tháng trời, những thứ gì vứt được đều vứt hết, thứ nào giữ lại thì phân loại đóng gói gọn gàng. Ngày trước hôm chuyển nhà, tôi xác nhận lại thời gian với anh, bảo là công ty chuyển nhà tám giờ sáng mai sẽ đến, chúng ta phải dậy sớm một chút.
Anh bảo biết rồi.
Bảy giờ sáng hôm sau, tôi dậy nấu bữa sáng, chuẩn bị sẵn quần áo cho anh, rồi thu dọn nốt vài món đồ cuối cùng. Bảy giờ rưỡi tôi gọi anh dậy, anh bảo ngủ thêm lát nữa.
Tôi nói tám giờ người ta đến dọn nhà rồi.
Anh lật người, bảo: “Thế em cứ làm trước đi, lát nữa anh dậy.”
Tám giờ, người của công ty dọn nhà đến, bắt đầu chuyển đồ lên xe. Mình tôi chạy lên chạy xuống theo họ, chỉ huy cái nào chuyển trước, cái nào cần phải cẩn thận.
Tám giờ rưỡi, anh vẫn chưa ngủ dậy.
Tôi quay lại phòng ngủ gọi anh, bảo các anh thợ sắp dọn xong đến nơi rồi, anh dậy phụ nhìn ngó một chút đi.