Chương 2 - Bí Mật Nghề Nghiệp Của Gia Đình Tôi

3

Tiệc rượu kéo dài đến tối mịt.

Đường xa mệt mỏi, lại ăn chẳng thấy ngon, tôi lẳng lặng vào gian trong nhà chú Hai, tới phòng khách đã chuẩn bị từ sáng để nghỉ ngơi.

Chắc do quá mệt, tôi gục luôn xuống bàn, thiếp đi lúc nào không hay.

Không biết ngủ bao lâu, tôi lờ mờ mở mắt thì chợt nghe tiếng ngáy như sấm phía sau.

Quay lại nhìn, tôi chết sững —

Lưu Bằng, người lúc nãy còn mải mê với nữ streamer, giờ đang cởi trần nằm xoạc tay chân hình chữ đại, ngủ ngon lành trên giường!

Đầu tôi nóng bừng, vùng dậy định lao ra ngoài.

Cửa lại bị khóa!

Tôi đập cửa, gọi ầm lên nhưng bên ngoài im lìm, không chút động tĩnh.

Căn nhà nhỏ này vốn nằm tận góc sân, bình thường chẳng ai lui tới, lại cách xa nơi tổ chức tiệc.

Tiếng tôi gọi cuối cùng cũng khiến Lưu Bằng thức dậy. Anh ta mở mắt, nhìn tôi rồi nhìn lại chính mình, lập tức ngồi bật dậy, mặt đỏ tới mang tai.

“Sao lại thành ra thế này?” – anh ta tròn mắt.

“Tôi còn phải hỏi anh sao lại vào phòng tôi thì có!” – tôi dán lưng vào tường, nhìn anh ta đầy cảnh giác.

“Cô đừng hiểu lầm!” – anh ta luống cuống xua tay –

“Tôi không định làm gì cô hết! Chắc là tôi uống nhiều quá, rồi không biết sao lại vào nhầm phòng…”

Anh ta quýnh quáng tìm áo, tìm mãi không thấy, cuối cùng đành chộp lấy chăn quấn quanh người một cách buồn cười:

“Tôi không học hành cao gì, gần ba mươi rồi vẫn chưa có vợ, nhưng cũng không phải loại người cô đang nghĩ đâu!”

Tôi chẳng nói gì, chỉ giữ khoảng cách an toàn.

Lưu Bằng thở dài thườn thượt, rồi cuối cùng nghiến răng:

“Thôi được, để tôi kể thật cho cô nghe.”

Hóa ra nhà Lưu Bằng tự cho là giàu nhất nhì trong làng, mấy cô gái quê trong mắt họ chẳng ra gì, muốn cưới một cô gái thành phố vừa xinh vừa có học thức.

Chú Hai biết được chuyện đó, liền chủ động tìm đến ba Lưu Bằng làm mối cho tôi và anh ta.

Đưa hình tôi ra, ba Lưu Bằng xem xong rất hài lòng, lại hỏi thêm học vấn, điều kiện gia đình, cười đến không ngậm được miệng.

Ông ta hứa, chỉ cần việc này thành công, tôi đồng ý cưới về làm vợ cho Lưu Bằng, thì sẽ đưa cho chú Hai mười vạn tệ tiền “công mai mối”.

“Chú Lý khi đó còn nói, mười vạn đáng gì… còn có thể… có thể…” – Lưu Bằng nhỏ giọng.

“Có thể ăn trọn gia sản.” – anh ta cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.

Ăn trọn gia sản!

Lưu Bằng kể, chú Hai nói ba tôi số khổ không có con trai, lại keo kiệt không chịu nhường tài sản cho con chú ấy.

Vậy thì chi bằng tìm cách xử lý luôn đứa con gái duy nhất là tôi, để chiếm nhà tôi danh chính ngôn thuận.

“Tôi tuy không học cao bằng cô, nhưng tôi cũng biết chuyện đó là không thể chấp nhận được.” – Lưu Bằng thành thật nói.

“Nên tôi không đồng ý. Ai ngờ… tôi đoán chắc là có vấn đề trong chai rượu…”

Lẽ nào là chai rượu mà ba Lưu Bằng mang đến?

Toàn bộ sự việc kỳ lạ này đã hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng của tôi.

Thật không thể ngờ, giữa thời đại văn minh này, lại còn có người nghĩ tới chuyện chuốc thuốc con gái, rồi nhốt hai người vào cùng một phòng như vậy.

Tôi tức đến đỏ mặt, định tìm điện thoại cầu cứu, thì phát hiện — điện thoại cũng không biết biến đi đâu mất.

Xác nhận Lưu Bằng không có ý đồ xấu, tôi thở dài bất lực:

“Thôi, chắc tiệc cũng gần tàn rồi, lát nữa ba mẹ tôi thế nào cũng tới tìm tôi.”

Thấy anh ta vẫn trùm chăn, tôi cởi áo khoác ngoài, ném cho anh ta:

“Mặc tạm vào đi, kẻo cảm.”

“Văn Văn, cô đừng xem thường chuyện này, phải nhanh nghĩ cách ra ngoài!” – Lưu Bằng gấp gáp.

Anh cau mày, nói rất nghiêm túc:

“Nam nữ độc thân, ở chung phòng cả buổi tối, nếu để người trong làng nhìn thấy, lời ra tiếng vào có thể dìm chết cả hai đấy. Không chỉ bôi nhọ danh tiếng cô, mà sau này cô đi rồi, tôi cũng không ngóc đầu lên nổi!”

Lời anh ta như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi.

Thì ra… đây mới chính là âm mưu thật sự của chú Hai và ba Lưu Bằng!

Trong mắt họ, miệng lưỡi dân làng chính là quả bom nguyên tử – uy lực còn hơn cả pháp luật.

Đợi đến khi cả làng đều thấy Lưu Bằng trần trụi nửa người bước ra từ phòng tôi, thì cho dù tôi không gả cho anh ta, danh tiếng tôi cũng sẽ hoàn toàn tiêu tan.

Trở thành “gái hư” bị cả làng chửi rủa, cả đời không ngẩng đầu lên nổi, càng không lấy chồng được nữa!

Toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh, lại bắt đầu điên cuồng vặn cửa.

Đúng lúc đó, tay nắm cửa khẽ động từ bên ngoài.

Tôi giật mạnh — cửa bật mở!

Tôi vội vàng đẩy cửa lao ra, chỉ kịp thấy một bóng đen chạy biến vào bóng tối.

Tôi quay lại nhìn Lưu Bằng một cái, rồi lập tức chạy đi.

4

Khi tôi về tới sân, tiệc cưới vẫn chưa kết thúc.

Ba tôi mặt đỏ gay vì rượu, đang bá vai bá cổ với chú Hai, cười nói rôm rả.

Từ xa đã nghe tiếng ông nói oang oang: “Sao có thể quên được anh là người anh tốt của em chứ!”

“Đợi đến khi Siêu Siêu sinh con, nhất định em bao phong bì thật to!”

Ông còn giơ ngón tay lắc lư, lúc thì nói sẽ cho mười vạn, lúc lại tăng lên hai mươi vạn.

Nghe đến đó, tôi tức đến không chịu nổi, xông lên giật phắt chai rượu trắng còn một nửa khỏi tay ông.

“Con làm gì thế hả, Văn Văn?”

“Ba, ba nên hỏi người anh tốt của ba đã làm cái gì thì đúng hơn.”

Tôi quay lại, trừng mắt nhìn chú Hai.

Ông ta tỏ ra chột dạ, mắt láo liên, miệng mím lại, tuyệt đối không dám nhìn tôi.

“Anh làm cái gì vậy, lão Nhị?” – ba tôi nghiêm giọng.

“Không… không có gì cả…” – chú Hai ấp úng –

“Chỉ là anh thương Văn Văn, coi nó như con ruột, muốn tìm cho nó một mối tốt thôi…”

Ông ta nói xạo như thật, suýt nữa tự cảm động bởi chính lời mình.

“Thằng nhỏ đó tốt lắm, biết bao cô gái trong làng mơ không tới. Nhưng anh chỉ muốn để dành cho Văn Văn nhà mình…”

“Nhà mình cái gì mà nhà mình!” – tôi ngắt lời.

“Cháu còn không xứng có tên trong gia phả nhà chú mà!”

Tôi nhìn ba mẹ, giọng lạnh tanh:

“Chuyện vừa rồi, con đang nghĩ có nên báo công an hay không.”

Tôi kéo ba mẹ lại, mặc kệ chú Hai cứ cố chen vào cắt lời, đem toàn bộ sự việc xảy ra trong phòng kể lại từ đầu tới cuối.

Khi nghe đến đoạn Lưu Bằng cởi trần nằm sau lưng tôi, mẹ tôi giận run người, vai run lên bần bật, trừng mắt lườm chú Hai như muốn lột da ông ta tại chỗ.

Chú Hai vốn còn định bước lên giảng hòa, nhưng cứ nghe đến hai chữ “báo công an” là lại giật mình như chạm điện, mắt chớp liên tục, trông vô cùng hoảng sợ.

Ba tôi dù đang ngà ngà say, đầu óc vẫn còn tỉnh táo được đôi chút.

“Lão Nhị, anh giỏi thật đấy. Loại chuyện này mà cũng làm ra được!” – ba tôi đập bàn cái rầm, rồi kéo mẹ con tôi định bỏ đi.

Chú Hai hốt hoảng lao ra chắn đường.

Anh họ tôi cũng nghe thấy tiếng, vội vàng chạy tới, mặt mũi khách sáo, cười gượng xin lỗi:

“Phòng nghỉ đã sắp xếp ổn thỏa rồi, có gì mai hãy nói. Giờ về thành phố cũng không tiện lắm.”

Nghe cũng có lý — nếu lái xe về bây giờ thì ít nhất cũng phải tới sáng.

Nhưng chuyện vừa xảy ra quá sức khó chịu, ba mẹ tôi kiên quyết không ở lại thêm phút nào.

Ba tôi ngẫm nghĩ rồi bảo:

“Nhà cũ cách đây không xa, tụi mình về đó ngủ. Văn Văn còn nói mấy năm rồi chưa được nằm giường đất, giờ tiện thể cho nó trải nghiệm lại không khí quê.”

Không ngờ ba tôi vừa nói xong, sắc mặt chú Hai và anh họ lập tức thay đổi.

Hai người trông thấy rõ hoảng loạn, mặt trắng bệch.

Họ liếc nhau một cái, rồi càng cố gắng ngăn cản.

Anh họ nói nhà cũ lâu rồi không sửa, bên trong hư hỏng, lại thêm tối nay có chồn hoang chạy rông.

Chú Hai thì càng nói năng lộn xộn, cà lăm nhắc đi nhắc lại chuyện “có ma”, nào là giường đất bị ám, ngủ vào sẽ bị thứ không sạch sẽ bám vào…

Cả ba chúng tôi đều không tin mấy thứ vớ vẩn đó, chỉ cho là ông ta viện cớ.

Đang định rời đi, chú Hai đột nhiên túm lấy tay tôi, bất ngờ mềm giọng cầu xin:

“Văn Văn, lỗi của chú Hai, chú sai rồi… không nên bày trò mai mối bậy bạ…

Mấy đứa đừng về nhà cũ, thật đấy, cái nhà đó… không ở được đâu…”

Quái lạ thật — rõ ràng cách đây mấy năm, chính chú Hai còn vừa mới sửa sang lại căn nhà đó, còn mượn ba tôi một khoản tiền.

Giờ lại nói nhà không ở được là sao?

Ba tôi chỉ nghĩ ông ta đã “ăn luôn” khoản tiền kia, cũng chẳng muốn đôi co, khoát tay:

“Nhà thế nào cũng được, chỉ ngủ tạm một đêm thôi, không sao đâu.”

Ba mẹ tôi kiên quyết đòi đi, chú Hai và anh họ thì bám lấy không buông.

Tôi bắt đầu nghi ngờ:

“Không lẽ… trong nhà đó có thứ gì không thể để người khác biết?”

Vừa dứt lời, tôi thấy một giọt mồ hôi to tướng lăn dài từ trán chú Hai xuống.

Tôi chợt nhớ lại chuyện hôm Tết, mẹ từng tức giận mắng chú Hai có khi từng giúp ba tôi giấu bồ — lúc đó chỉ coi là câu đùa, nhưng giờ nghĩ lại, cả người tôi lạnh buốt.

“Sao có thể chứ, chỉ là một căn nhà cũ thôi mà…” – giọng chú Hai yếu dần, mắt tránh né, không dám nhìn thẳng –

“…Vậy… vậy thì mấy đứa cứ đi đi. Mai sớm anh qua đón.”

Trên đường ra lấy xe, chú Hai và anh họ cứ bám riết theo sau.

Tôi càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, liền trêu anh họ:

“Không lẽ trong nhà cũ đó có giấu kho báu nhà họ Lý? Có khi nằm ngay dưới cái giường đất ấy, đêm nay em phải gỡ thử một viên gạch ra xem mới được.”

“Không được! Không được đào!” – chú Hai đột nhiên hét to, giọng the thé vỡ hẳn, căng thẳng tới cực điểm.

“Lý Tịnh Văn, con đừng có làm loạn, đừng làm kinh động tổ tiên nhà mình!” – ông ta bực bội gọi cả tên đầy đủ của tôi, lấy giọng trưởng bối ra răn dạy –

“Con bé này thật không có giáo dục, vô phép vô tắc! Đúng là không nên lo chuyện hôn nhân của con, rước lấy một thân phiền!”

Tôi bị mắng đến ngẩn người, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.

Ba tôi thấy chú Hai thật sự nổi đóa thì vội vàng hoà giải, nói là tôi chỉ đùa thôi, còn trách nhẹ tôi vài câu rồi gần như “chạy trốn” khỏi đó cùng tôi và mẹ.