Chương 2 - Bí Mật Giấu Kín Trong 20 Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba giờ sáng ông kêu đau, tôi bò dậy xoa bóp cho ông.

Sáu giờ sáng ông muốn uống cháo, năm giờ tôi đã phải dậy nấu.

Bốn năm.

1460 ngày.

Tôi chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn.

Mẹ tôi tuổi đã lớn, sức khỏe cũng không tốt, chẳng giúp được gì mấy.

Họ hàng đến thăm lấy lệ vài lần, xách chút trái cây, nói mấy câu “vất vả rồi”, rồi biến mất.

Mọi chuyện, tôi một mình gánh.

Tôi năm nay 32 tuổi.

Tuổi nên kết hôn, tôi không có ai.

Tuổi nên đi làm, tôi không có thu nhập.

Tuổi nên tận hưởng, tôi ngồi gặm màn thầu ở hành lang bệnh viện.

Không phải tôi chưa từng oán.

Nhưng ông là bố tôi.

Tôi cứ nghĩ, tôi là đứa con duy nhất của ông.

Tôi cứ nghĩ, những gì tôi làm, ông sẽ nhớ.

Giờ tôi mới biết, người ông nhớ… là một người khác.

Một đứa con trai ông giấu suốt 20 năm.

“Bố.” Tối hôm đó, tôi ngồi cạnh giường bệnh, “Bốn năm nay, ai là người chăm bố?”

Bố nhắm mắt, không nói.

“Là con.” Tôi tự trả lời, “Từ lúc bố phát bệnh, là con bỏ việc, là con bưng phân bưng nước tiểu, là con theo bố đi mổ, là con thức trắng hết đêm này sang đêm khác.”

“Bố biết.” Ông nói.

“Thế còn cậu ta?” Tôi chỉ về phía cửa, “Bốn năm nay, cậu ta ở đâu?”

Bố mở mắt nhìn tôi.

“Nó không biết bố bị bệnh.”

“Bố không nói cho cậu ta?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Nó còn trẻ, có sự nghiệp riêng.” Bố nói, “Bố không muốn làm lỡ dở nó.”

Không muốn làm lỡ dở nó.

Thế còn tôi?

Tôi cũng còn trẻ, tôi cũng có sự nghiệp của mình.

Ngày tôi nghỉ việc, bố đã nói gì?

Bố nói: “Con là con gái bố, chăm bố là chuyện đương nhiên.”

Đương nhiên.

“Thế còn con?” Tôi hỏi, “Bố có từng nghĩ mình đang làm lỡ dở con không?”

Bố không nói.

“Con 32 tuổi rồi.” Tôi nói tiếp, “Bạn học của con ai cũng kết hôn cả, có người con cái đã học tiểu học. Còn con thì sao? Con không có người yêu, không có tiền tiết kiệm, không có việc làm. Bốn năm nay, con chẳng có gì cả.”

“Rồi con sẽ có.” Bố nói, “Đợi bố đi rồi, con sẽ tự do.”

Đợi bố đi rồi, tôi sẽ tự do.

Tôi bỗng bật cười.

“Bố biết mình đang nói gì không?”

Ông không nói.

“Bố nói đợi bố đi rồi con sẽ tự do.” Tôi đứng dậy, “Vậy bốn năm này tính là gì? Bốn năm con bỏ ra, trong mắt bố rốt cuộc là cái gì?”

“Bố nhớ.” Bố nói.

“Bố nhớ?” Tôi chỉ ra ngoài cửa, “Bố nhớ con, hay nhớ cậu ta?”

Bố nhìn tôi, trong ánh mắt có một thứ gì đó.

Không phải hối hận.

Mà là… bực bội.

“Tiểu Mẫn, con có thể đừng làm ầm lên nữa không?”

Đừng làm ầm lên nữa.

Tôi chăm ông bốn năm, không than một lời.

Ông giấu con riêng 20 năm, tôi hỏi một câu đã thành “làm ầm”.

“Được.” Tôi hít sâu một hơi, “Con không làm ầm. Bố nói cho con biết, Trần Hạo tới đây làm gì?”

“Nó tới thăm bố.”

“Nó tới đòi chia gia sản.” Tôi nói, “Đúng không?”

Bố không nói.

“Đúng không?”

“…Nó là con trai bố.” Cuối cùng bố cũng lên tiếng, “Đồ của bố, để lại cho nó thì có vấn đề gì?”

Đồ của bố.

Để lại cho con trai bố.

Có vấn đề gì.

Tôi đứng đó, cảm giác toàn thân lạnh ngắt.

“Bố, thế còn con thì sao?”

“Con là con gái.” Bố nói, “Con gái lấy chồng rồi thì là người nhà khác.”

3.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà thì thấy Trần Hạo đứng trong phòng khách.

Cậu ta đang nhìn quanh, ngó ghế sofa, ngó tivi, ngó tấm ảnh gia đình treo trên tường.

“Chị.” Cậu ta quay lại, cười một cái, “Nhà này rộng phết.”

120 mét vuông.

Đây là căn nhà duy nhất bố tôi có.

Hồi mua, tốn 800 nghìn. Giờ khu này, ít nhất cũng đáng 3 triệu.

“Cậu nhìn gì thế?” Tôi hỏi.

“Không có gì, chỉ xem qua thôi.” Giọng cậu ta rất tự nhiên, “Nhà này bố mua đúng không?”

“Ừ.”

“Trên sổ đỏ ghi tên ai?”

Tôi khựng lại một chút.

“Ghi tên bố tôi.”

“Ồ.” Cậu ta gật gật, “Thế thì tốt.”

Thế thì tốt?

Là ý gì?

“Chị, để tôi nói thật nhé.” Trần Hạo ngồi xuống sofa, vắt chân chữ ngũ, “Ý của bố là… sau khi bố mất, căn nhà này thuộc về tôi.”

Tôi thấy như có người đâm thẳng một nhát vào tim mình.

“Cái gì?”

“Bố nói nhà cho tôi.” Cậu ta lặp lại, “Cả số tiền tiết kiệm với đầu tư của bố nữa, cộng lại chắc khoảng 7 triệu, cũng cho tôi hết.”

7 triệu.

Cộng thêm căn nhà 3 triệu.

Tổng cộng 10 triệu.

Toàn bộ gia sản cả đời của bố tôi.

Tất cả… cho cậu ta.

“Cậu đùa à?” Tôi nói.

“Không.” Trần Hạo thò tay vào túi lấy ra một tờ giấy, “Đây là di chúc của bố, đã nhờ luật sư công chứng rồi. Chị có thể xem.”

Tôi nhận lấy tờ giấy.

Di chúc.

Trên đó viết rõ ràng:

“Tôi, Trần Kiến Quốc, tự nguyện để lại toàn bộ tài sản đứng tên mình, bao gồm một căn nhà, cùng các khoản tiết kiệm và đầu tư…, cho con trai Trần Hạo.”

Con trai Trần Hạo.

Không phải con gái Trần Mẫn.

Tôi lật mặt sau, thấy chữ ký của bố, cùng dấu tay đỏ.

Ngày tháng là ba tháng trước.

Ba tháng trước, tôi còn đang ở bệnh viện cùng ông truyền hóa chất.

Ông vừa để tôi hầu hạ, vừa lén viết di chúc, để lại mọi thứ cho đứa con riêng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)