Chương 7 - Bị Bỏ Rơi Trên Đường Đến Bắc Kinh
Ông nói phải giữ lại để nhắc nhở tôi suốt đời.
Ảnh chỉ chụp được chính diện của tôi.
Tôi cúi đầu, tóc che mất nửa khuôn mặt.
Không nhìn thấy giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh đang trải trên bàn phía sau ống kính.
Không nhìn thấy sau khi chụp ảnh xong, bố đã tự tay đóng cửa nhà lại.
Càng không nhìn thấy mấy ngày sau, chiếc xe tải nhỏ cũ nát đỗ bên ngoài trại tạm giam.
Nhưng internet rất thích trực tiếp phán rằng phần ngoài khung hình không hề tồn tại.
Người đăng bài nói bố mẹ đã ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi ăn học.
Nhưng tôi chê gia đình nghèo, trộm số tiền họ chuẩn bị dùng để chữa bệnh.
Sau khi bị phát hiện, tôi cấu kết với hai kẻ ngoài xã hội, ép bố mẹ rút đơn.
Bố mẹ không nghe, tôi bèn bỏ nhà đi, còn nói dối ở trường rằng mình là sinh viên nghèo để lừa tiền trợ cấp học tập.
Bài đăng nhanh chóng bị chuyển ra ngoài trường.
Có người mắng tôi phẩm chất tồi tệ.
Có người yêu cầu nhà trường đuổi học tôi.
Còn có người đào ra ảnh của Đường Nhược Bình và Phạm Tiểu Thảo.
Nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Tôi nhìn chằm chằm câu đó rất lâu.
Hồi nhỏ, bố mẹ cũng từng nói như vậy.
Họ nói người có thành tích kém không ngu thì cũng xấu.
Bây giờ người trên mạng nói ai từng vào trại tạm giam thì nhất định không ác cũng xấu.
Hóa ra khi phán xét người khác, rất nhiều người thích làm câu hỏi trắc nghiệm chỉ có một đáp án.
Như vậy đỡ phải động não nhất.
20
Giáo viên trong khoa lập tức tìm tôi nói chuyện.
Tôi mang theo quyết định không truy tố, hồ sơ vay hỗ trợ học tập và giấy xác nhận học bổng.
Xem xong, thầy hỏi ai đã đăng bài.
Tôi nói:
“Bố mẹ em.”
Thầy rất kinh ngạc.
Nhưng tôi không kinh ngạc.
Một số tài liệu trong bài đăng chỉ họ mới có.
Tối hôm đó, mẹ gọi điện cho tôi.
Bà vừa khóc vừa nói:
“Thời Vũ, bố mẹ không muốn hủy hoại con.
“Chúng ta chỉ muốn con về nhà.
“Trường ôn thi lại ngày nào cũng thúc trả tiền đặt cọc, còn bắt chúng ta bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.
“Bố con tức đến mức huyết áp cũng tăng.”
Tôi hỏi:
“Bài đăng đó do hai người đăng phải không?”
Bà không trả lời.
Chỉ lặp đi lặp lại rằng người một nhà đừng làm ầm ĩ đến mức quá khó coi.
Tôi lại hỏi:
“Hai người có đồng ý xóa bài, công khai đính chính không?”
Tiếng khóc của bà ngừng lại.
“Công khai đính chính thì sau này chúng ta còn làm người thế nào?”
Tôi hiểu rồi.
Họ không muốn hủy hoại tôi.
Với điều kiện là không ảnh hưởng đến thể diện của họ.
21
Nhà trường không kỷ luật tôi.
Trái lại còn giúp tôi báo cảnh sát, thu thập chứng cứ, liên hệ nền tảng để xóa bài.
Cảnh sát Lâm cũng cung cấp bản giải trình tình hình.
Qua điện thoại, cô tức đến mức chửi không ngừng.
Chửi được một nửa thì chợt nhớ đến kỷ luật, cố nuốt câu chửi thề thành một câu:
“Bố mẹ cô đúng là… rất có suy nghĩ riêng.”
Nhưng dư luận sẽ không biến mất ngay chỉ vì sự thật xuất hiện.
Có người nói không truy tố không có nghĩa là không trộm.
Có người nói bố mẹ có tệ đến đâu vẫn là bố mẹ.
Còn có người hỏi tôi tại sao thà tin hai kẻ tái phạm cũng không chịu tha thứ cho những người sinh ra, nuôi nấng mình.
Lần đầu tiên tôi nảy ra ý định thôi học.
Không phải vì tôi thấy mình sai.
Chỉ là mỗi ngày đi trên đường đều có người nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi bắt đầu mất ngủ.
Nửa đêm nghe bạn cùng phòng trở mình, tôi cũng theo phản xạ ngồi bật dậy.
Tôi sợ họ cũng nhìn thấy bài đăng.
Sợ họ đột nhiên lấy lại đồ ăn vặt đã đặt trên bàn tôi.
Tối ngày thứ ba, cửa phòng ký túc xá bị ai đó đá vang.
Tôi mở cửa.
Đường Nhược Bình đứng bên ngoài với mái tóc mới nhuộm đỏ.
Phạm Tiểu Thảo kéo theo hai chiếc bao tải dệt.
Phía sau còn có cô quản lý ký túc xá thở hổn hển.
“Hai chị vào bằng cách nào?”
Đường Nhược Bình đập một tấm thẻ khách thăm vào tay tôi.
“Vào một cách văn minh.”
Cô quản lý ký túc xá gào lên phía sau:
“Văn minh cái quái gì! Ai cho cô đá cửa?”
22
Họ mở những chiếc bao tải dệt ra.
Bên trong không phải vũ khí.
Mà là những tài liệu hợp pháp họ tìm được trong mấy ngày qua.
Có bản trình bày tình hình do giáo viên chủ nhiệm cấp ba và mấy bạn học của tôi viết.
Có hồ sơ làm thêm, biên lai gửi tiền mặt mấy tháng qua của Phạm Tiểu Thảo, cùng kết quả xử lý vụ án ở siêu thị.
Còn có bản xác nhận sự việc đóng dấu của người phụ trách trường ôn thi lại và chứng từ chuyển khoản hai mươi nghìn tệ tiền đặt cọc.
Hóa ra trường ôn thi lại cũng đang thúc bố mẹ tôi trả tiền.
Giáo viên phụ trách tuyển sinh nghe nói bố mẹ biến sự việc thành “con gái chê nhà nghèo, trộm tiền cứu mạng”, nên sẵn lòng trực tiếp xác minh với khoa.
Bản xác nhận sự việc viết rất rõ.
Chỉ khi chính tôi đồng ý ôn thi lại và phối hợp quảng bá thì số tiền hai trăm nghìn tệ mới được xác lập.
Khi ký cái gọi là thỏa thuận ý định, tôi không có mặt, cũng không ủy quyền.
Chính bố mẹ tôi cam đoan có thể thuyết phục tôi thôi học rồi nhận trước hai mươi nghìn tệ.
Sau đó, hồ sơ vụ án chính thức và chứng từ gốc được khoa trực tiếp yêu cầu các đơn vị liên quan cung cấp.
Phạm Tiểu Thảo nói:
“Bố mẹ cô không chịu đưa, bọn tôi bèn đến trường ôn thi lại tìm giáo viên tuyển sinh năm đó.