Chương 6 - Bị Bỏ Rơi Trên Đường Đến Bắc Kinh
Ông ta nói năm giờ chiều hôm qua mới bỏ một trăm hai mươi nghìn tệ vào két sắt.
Nhưng lúc năm giờ mười ba phút, ông ta lại xách một chiếc cặp tài liệu màu đen rời siêu thị.
Khi ra cửa, hai bên cặp căng thành vuông vức, quai xách cũng kéo rất chặt.
Chín giờ tối quay lại, chính chiếc cặp đó đã xẹp xuống.
Ông chủ giải thích bên trong chỉ có mấy quyển sổ sách.
Tôi không chạm vào đoạn ghi hình.
Chỉ đứng bên kia quầy thu ngân nhắc cảnh sát:
“Cùng một chiếc cặp, hình dạng trước và sau không giống nhau.
“Sổ sách sẽ không đột nhiên bốc hơi trên đường.”
Đây chỉ có thể coi là một điểm đáng ngờ.
Việc điều tra thật sự vẫn do cảnh sát tiến hành.
Họ kiểm tra lịch sử di chuyển của xe ông chủ, camera bãi đỗ xe và dấu vết hoạt động điện thoại.
Cuối cùng tìm thấy hơn bảy mươi nghìn tệ tiền mặt trong tủ đồ của một sới bạc ngầm.
Số còn lại đã bị ông chủ thua sạch trong một đêm.
Ông ta nợ tiền cờ bạc nhưng không dám nói với vợ.
Vì vậy muốn đổ món tiền đó lên đầu Phạm Tiểu Thảo, người từng có tiền án.
Khoản mười nghìn tệ của Phạm Tiểu Thảo cũng được chứng minh bằng phiếu thanh toán bốc hàng ở chợ rau, hồ sơ việc làm thời vụ và biên lai gửi tiền mặt.
Ngày vụ án được làm rõ, chị ngồi xổm trước cửa đồn cảnh sát, khóc như một vòi nước bị rò.
“Sau này tôi không bao giờ trộm nữa.”
Tôi nói:
“Lần này vốn đâu phải chị trộm.”
Chị sụt sịt.
“Trước đây từng trộm.
“Vì vậy khi người khác nghi ngờ, đến phản bác tôi cũng thấy chột dạ.”
Tôi không biết an ủi thế nào.
Chỉ có thể nói:
“Nợ cũ thì từ từ trả.
“Nhưng chuyện mình không làm thì không thể nhận thay người khác.”
17
Phạm Tiểu Thảo thật sự bắt đầu trả nợ.
Chị viết ra từng khoản mà mình nhớ được.
Một trăm, ba trăm, tám mươi.
Tìm được người bị hại thì chị tới tận nhà hoàn trả.
Không tìm được thì chị đến đồn cảnh sát trình bày trước, để lại tiền và thông tin liên lạc.
Nếu thật sự không thể xác định người bị hại, chị làm theo đề nghị của cảnh sát, quyên số tiền tương đương cho một dự án chính quy hỗ trợ trẻ em khó khăn, giữ lại không thiếu một tờ biên lai nào.
Đường Nhược Bình cười chị giả làm người tốt.
Nhưng quay đi lại cùng chị chạy tới từng nhà.
Vấn đề của bản thân chị ấy còn khó hơn.
Chị đánh nhau không phải vì tiền.
Đôi khi vì thấy đàn ông bắt nạt phụ nữ.
Đôi khi vì thấy trẻ lớn vây quanh trẻ nhỏ.
Cũng có lúc chỉ đơn thuần vì người khác nhìn chị thêm hai lần.
Chị lớn lên trong trại trẻ mồ côi.
Bảy tuổi được nhận nuôi, chín tuổi bị trả về.
Sau lần được nhận nuôi thứ hai, bố nuôi uống rượu là đánh người.
Năm mười hai tuổi, chị dùng ghế đập bố nuôi phải vào bệnh viện.
Rồi lại bị đưa về trại trẻ mồ côi.
Từ đó, chị hình thành một tiêu chuẩn phán đoán đơn giản.
Ai giơ tay trước, người đó có lý.
Ai đánh người kia nằm xuống, lý của người đó càng lớn.
Tôi nói logic này không đúng.
Chị hỏi ngược lại:
“Thế bố mẹ đưa cô vào đó, họ có lý không?”
Tôi nghĩ một lát.
“Bản thân việc báo cảnh sát có căn cứ pháp luật.
“Nhưng lợi dụng pháp luật để kiểm soát tôi thì không đúng.”
Đường Nhược Bình nghe mà đau đầu.
“Mấy người có học cãi nhau phiền phức thật.
“Rốt cuộc có được đánh hay không?”
“Không được.”
Chị trợn mắt.
“Học Đại học Bắc Kinh uổng công.”
18
Khai giảng học kỳ hai, tôi xin tham gia câu lạc bộ hỗ trợ pháp lý của trường.
Tôi không học khoa Luật.
Nhưng cảnh sát Lâm nói với tôi rằng pháp luật không chỉ là việc của luật sư và cảnh sát.
Người bình thường cũng nên biết khi nào có thể cầu cứu, khi nào nên từ chối.
Trong buổi huấn luyện đầu tiên của câu lạc bộ, anh khóa trên hỏi vì sao chúng tôi đến.
Có người nói muốn tích lũy kinh nghiệm thực tế.
Có người nói muốn giúp đỡ nhóm yếu thế.
Đến lượt tôi.
Tôi nói:
“Vì trước đây tôi không biết lời bố mẹ cũng có thể không nghe.”
Phòng học rất yên tĩnh.
Anh khóa trên nhìn tôi một lúc.
“Lý do này rất hay.”
Tôi không hiểu hay ở đâu.
Nhưng từ hôm đó, tôi bắt đầu theo họ đến khu dân cư phổ biến pháp luật.
Tôi gửi cho Đường Nhược Bình một cuốn sổ tay tuyên truyền về Luật Xử phạt quản lý trị an.
Gửi cho Phạm Tiểu Thảo một cuốn giáo trình kế toán sơ cấp.
Một tháng sau, Đường Nhược Bình gửi lại cho tôi một món đồ.
Cuốn sổ tay tuyên truyền bị chị cuộn thành ống.
Bên trong nhét một cây cán bột.
Lời nhắn:
[Sách đọc không hiểu, gậy dùng vừa tay.]
Phạm Tiểu Thảo lại học rất nghiêm túc.
Chị hỏi tôi vì sao bên Nợ và bên Có không gọi thẳng là tiền vào và tiền ra.
Tôi giải thích một tiếng.
Cuối cùng chị tổng kết:
“Kế toán là viết tiếng người thành thứ không giống tiếng người.”
Tôi cảm thấy chị rất có thiên phú.
Ít nhất chị đã hiểu bản chất của thuật ngữ chuyên môn.
19
Trước khi bắt đầu năm hai, trên diễn đàn trường đột nhiên xuất hiện một bài đăng.
Tiêu đề là:
“Thủ khoa Đại học Bắc Kinh trộm tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ, lợi dụng việc kể khổ để tẩy trắng rồi nhập học.”
Bên trong có họ tên, khoa và điểm thi đại học của tôi.
Còn có biên nhận thụ lý vụ án mà bố mẹ nhận được với tư cách người báo án, cùng bức ảnh tôi bị cảnh sát đưa đi.
Bức ảnh đó do bố đứng trước cửa nhà chụp.