Chương 8 - Bị Bỏ Rơi Trên Đường Đến Bắc Kinh
“Ngồi chờ ba ngày, lúc đầu người ta còn tưởng bọn tôi đến thu tiền bảo kê.”
Tôi hỏi:
“Hai chị không đánh người chứ?”
Đường Nhược Bình lập tức phủ nhận.
“Tất nhiên là không.”
Phạm Tiểu Thảo nhỏ giọng bổ sung:
“Chị ấy chỉ xoay hướng con sư tử đá trước cửa nhà người ta thôi.
“Bây giờ cả hai con đều quay mông ra ngoài.”
Tôi nhìn họ.
Đột nhiên không biết nên nói gì.
Đường Nhược Bình nhíu mày.
“Khóc gì?”
Tôi sờ mặt.
Lúc này mới phát hiện nước mắt đã rơi xuống.
“Tôi không khóc.
“Kính bị mờ thôi.”
Chị mắng tôi nói nhảm.
Rồi ôm tôi vào lòng.
Động tác rất cứng nhắc.
Giống như đang kéo co với một cái cây.
23
Một tuần sau, khoa xác minh xong tài liệu rồi tổ chức một buổi giải trình dành cho đại diện giảng viên và sinh viên.
Đồng thời cũng công bố kết quả điều tra bằng văn bản trên diễn đàn trường.
Không phải để xét xử tôi.
Mà để bảo vệ tôi.
Giáo viên đề nghị tôi không ra mặt, để khoa công bố kết luận.
Tôi từ chối.
Tôi luôn rất giỏi làm bài thi.
Bởi vì câu hỏi trên đề đều rất rõ ràng.
Những câu hỏi trong cuộc sống thì khác.
Chúng thích trốn sau những cụm từ “hiếu thảo”, “vì tốt cho con”, “người một nhà”.
Nếu lần này tôi không trả lời, sau này chúng vẫn sẽ quay lại.
Tôi đứng trên bục giảng, kể lại sự thật từ đầu đến cuối.
Không khóc.
Cũng không mắng bố mẹ.
Tôi chỉ đưa ra chứng cứ.
Cuối cùng, có người hỏi:
“Bạn có hận họ không?”
Tôi suy nghĩ rất lâu.
“Tôi không biết.
“Nhưng tôi biết tha thứ không phải bài tập gia đình mà người bị hại bắt buộc phải hoàn thành.
“Khi họ già yếu, bệnh tật, tôi có thể thực hiện nghĩa vụ do pháp luật quy định.
“Nhưng tôi sẽ không giao bản thân lại cho họ quản lý nữa.”
Bên dưới rất yên tĩnh.
Đường Nhược Bình và Phạm Tiểu Thảo ngồi ở hàng cuối cùng.
Họ ăn mặc rất trang trọng.
Đường Nhược Bình mượn một bộ vest không vừa, vai rộng đến mức như sắp đi thu tiền bảo kê.
Phạm Tiểu Thảo đội một bộ tóc giả màu đen.
Tóc giả bị lệch.
Giống một con quạ chết nằm sấp trên đầu.
Ban đầu tôi hơi căng thẳng.
Nhìn thấy họ, tôi đột nhiên không còn căng thẳng nữa.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra.
Vì sao mình nhất định phải tự đứng ở đây.
Bởi vì tôi mà người khác từng thấy là một bức ảnh cúi đầu, một biên nhận thụ lý vụ án, một câu “trộm tiền của bố mẹ”.
Tất cả đều là thật.
Nhưng đều không phải toàn bộ.
Tôi phải tự bước đến nơi ống kính không chiếu tới.
Chỉ cho họ thấy từng thứ một: cái đuôi, con mắt còn lại, và những vết thương giấu trên cơ thể.
Không phải để chứng minh tôi chưa từng làm sai.
Mà để họ nhìn thấy một con người hoàn chỉnh.
24
Sau khi sự việc được làm rõ, bố mẹ tôi đến Bắc Kinh một chuyến.
Họ không báo trước cho tôi.
Trực tiếp đứng dưới tòa ký túc xá, căng một băng rôn.
Trên đó viết:
“Sinh viên Đại học Bắc Kinh không nhận bố mẹ ruột, trời đất không dung.”
Mẹ tôi ngồi dưới đất khóc.
Bố kể với những người vây xem rằng họ đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết trong mười tám năm mới bồi dưỡng được một học sinh xuất sắc.
Bây giờ con gái đủ lông đủ cánh, bị kẻ xấu xúi giục, đến nhà cũng không cần nữa.
Đường Nhược Bình nghe tin, lao xuống tầng định ra tay.
Tôi ngăn chị lại.
Chị không hiểu.
“Loại người này không đánh, để dành ăn Tết à?”
Tôi nói:
“Đánh rồi, họ sẽ có chứng cứ mới.”
Chị nghiến răng, siết nắm đấm kêu răng rắc.
Cuối cùng thật sự không động tay.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi quen chị, trong tình huống có thể đánh thắng, chị lại chọn không đánh.
Tôi bước tới trước mặt bố mẹ.
Bố chỉ vào Đường Nhược Bình và Phạm Tiểu Thảo.
“Mày nhìn xem bây giờ mày toàn kết giao với loại người nào!
“Một đứa đánh nhau, một đứa trộm cắp!”
Tôi hỏi ông:
“Thế còn con?”
Ông sửng sốt.
“Trong mắt bố, con cũng là người trộm cắp.
“Tại sao họ không thể làm bạn với con?”
Sắc mặt bố rất khó coi.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Mày khác với chúng.”
Tôi lắc đầu.
“Trước đây con cũng cảm thấy khác.
“Sau này con mới phát hiện, khác biệt thật sự giữa người với người không nằm ở việc từng phạm sai lầm hay chưa.
“Mà là sau khi sai có chịu trách nhiệm hay không.
“Họ đang sửa đổi.
“Hai người thì không.”
25
Bố tức đến mức ôm ngực vì câu nói này.
Giây tiếp theo, ông thật sự ngã xuống.
Xung quanh hỗn loạn.
Mẹ ôm ông hét lên, nói tôi làm bố ruột tức chết.
Đường Nhược Bình theo phản xạ cúi xuống định cõng người lên.
Tôi lập tức ngăn chị.
“Đừng cõng.
“Trước tiên để ông ấy nằm thẳng, đừng vây quanh, gọi cấp cứu.”
Phạm Tiểu Thảo đã gọi số 120.
Bảo vệ giải tán đám người vây xem.
Bác sĩ bệnh xá của trường mang hộp sơ cứu đến trước, xác nhận ông còn thở và có mạch rồi mới để xe cấp cứu đưa đến bệnh viện.
Cuối cùng bố được chẩn đoán ngất tạm thời do huyết áp cao.
Không nguy hiểm đến tính mạng.
Tôi ứng trước viện phí cho ông.
Mẹ ngồi bên giường bệnh, mắt đỏ hoe nhìn tôi.
“Con vẫn thương bố, đúng không?”
Tôi nói:
“Một người xa lạ ngã trước mặt, con cũng sẽ gọi xe cấp cứu.”
Sắc mặt bà dần trắng bệch.
Tôi đặt hóa đơn thanh toán ở đầu giường.
“Không cần trả tiền.
“Sau này có bệnh cấp tính thì có thể liên lạc với con.