Chương 2 - Bản Hôn Ước Chưa Ký

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Kiểu Ninh, nàng niêm phong khố phòng rồi?”

Ta ngồi ở vị trí chủ tọa, không đứng dậy. Hắn khựng lại, dường như không quen với thái độ này của ta.

Trước đây mỗi khi hắn đến Thẩm phủ, ta đều sẽ đón ở ngay cửa sảnh hoa. Nếu trời lạnh, ta sẽ dặn người chuẩn bị trà gừng. Nếu hắn cưỡi ngựa tới, ta sẽ sai hạ nhân cho ngựa ăn thêm cỏ.

Hôm nay trên bàn chỉ có một chén trà nguội lạnh. Tạ Hoài Cẩn liếc mắt qua không chạm vào.

“Chuyện trạch viện của Tô cô nương, nàng nghe ai nói bậy rồi?”

Ta đẩy cuốn sổ qua “Trướng phòng Hầu phủ đích thân đến rút tiền, không tính là nói bậy.”

Sắc mặt Tạ Hoài Cẩn dịu đi chút ít: “Cha Chiếu Đường có ân với ta, nàng ấy nay bị người trong họ ép đến bước đường cùng không chốn dung thân, ta giúp một tay, xét về tình về lý đều nói được.”

Ta hỏi: “Dùng tiền hồi môn của ta?”

Hắn nhìn ta, như không hiểu vì sao ta lại nói chuyện khó nghe đến vậy.

“Bảy ngày nữa chúng ta thành thân, hồi môn của nàng đưa vào Hầu phủ, vốn dĩ cũng là để hai ta cùng quản lý. Bây giờ chẳng qua xoay vòng vốn sớm một chút, cớ sao phải rạch ròi đến thế?”

Ngón tay ta gõ nhẹ lên mặt bàn: “Bộ trân châu Nam Hải nương để lại cho ta, cũng tính là xoay vòng vốn sớm một chút à?”

Ánh mắt Tạ Hoài Cẩn khựng lại. Hắn tránh ánh nhìn của ta: “Bộ trang sức đó, Chiếu Đường chỉ mượn dùng một ngày. Nàng ấy phải đi gặp các trưởng bối họ Tô, nếu ăn mặc quá hàn vi, chỉ tổ bị người ta bắt nạt.”

Ta bật cười. Nụ cười rất nhạt.

Lông mày Tạ Hoài Cẩn nhíu chặt hơn: “Kiểu Ninh, trước kia nàng luôn là người hiểu đại thể nhất.”

Ta nâng mắt nhìn hắn: “Rồi sao nữa?”

“Cho nên đừng để trước lúc thành thân mà làm ầm ĩ khó coi đến vậy.” Hắn hạ giọng. “Hầu phủ đang chuẩn bị hỉ yến, thiệp mời trong kinh đã phát đi quá nửa. Nàng lúc này niêm phong khố phòng, để người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sao?”

Ta nhìn chằm chằm vào một đường chỉ thêu màu xám nhạt nơi cổ áo hắn.

Đó không phải là hoa văn quen thuộc của hắn. Mà giống hệt vết kim mũi chỉ do nữ tử lưu lại khi khâu vá, tỉ mỉ, dịu dàng, cực kỳ dụng tâm.

Trước đây ta cũng từng may túi hương cho hắn. Hắn nhận lấy nhưng hiếm khi đeo, bảo rằng: “Nam tử đeo mấy thứ này trên người, có phần phô trương quá.”

Nhưng hôm nay cổ áo hắn, lại thêu đường kim của kẻ khác.

Ta không buồn hỏi tới. Chỉ ném tờ danh sách của Đông Nhai Ngọc Phường ra trước mặt hắn.

“Đôi vòng vàng chạm khắc kia, cũng là mượn dùng?”

Sắc mặt Tạ Hoài Cẩn cuối cùng cũng sầm xuống: “Nàng sai người điều tra nàng ấy?”

Ngón tay ta cứng đờ. Khoảnh khắc này, còn lạnh lẽo hơn cả lúc nhìn thấy cuốn sổ sách kia.

Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là giải thích, cũng không phải là trả lại. Hắn đang trách ta điều tra Tô Chiếu Đường.

“Thứ ta tra, là của hồi môn của chính ta.”

Hắn mím môi: “Kiểu Ninh, Chiếu Đường thân cô thế cô đã rất không dễ dàng gì. Nàng sinh ra trong phú quý, cớ sao phải tính toán với nàng ấy dăm ba thứ này?”

Gió bên ngoài thổi làm lớp giấy dán cửa sổ vang lên những tiếng xào xạc. Ta nghe thấy trong ngực mình có thứ gì đó rơi vỡ đánh “đoảng” một tiếng. Âm thanh không lớn, nhưng vô cùng rõ ràng.

Ta đứng dậy: “Chiếu Tuyết, lấy lại chìa khóa phụ của khố phòng mà Hầu phủ từng mượn.”

Tạ Hoài Cẩn đột ngột ngẩng đầu: “Nàng định làm gì?”

Ta nhìn hắn: “Của hồi môn của Thẩm gia, từ hôm nay sẽ do chính Thẩm gia quản lý.”

“Kiểu Ninh.” Giọng hắn trầm xuống, mang theo chút tức giận bị kìm nén. “Nàng đừng quên, bảy ngày nữa nàng sẽ vào Hầu phủ. Nàng làm vậy bây giờ, là muốn làm khó ta, hay muốn làm khó cả Hầu phủ?”

Ta đi vòng qua bàn án, bước đến trước mặt hắn: “Tạ Hoài Cẩn, ngài cũng đừng quên.”

Ta rút chiếc chìa khóa chính khố phòng từ trong tay áo ra, đặt vào lòng bàn tay: “Ta vẫn chưa gả vào Hầu phủ.”

Hắn nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa đó, sắc mặt dần biến hóa.

Chiếu Tuyết rất nhanh dẫn người mang chiếc chìa khóa phụ mà Hầu phủ từng mượn, đặt trên khay bưng ra. Viền chìa khóa đã mòn, chứng tỏ đã bị dùng qua không ít lần.

Ta cầm lên, ngay trước mặt Tạ Hoài Cẩn, ném thẳng vào lò than củi bên cạnh bàn.

Chìa khóa đồng rơi vào lửa, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Tạ Hoài Cẩn bước lên một bước, ánh lửa phản chiếu dưới đáy mắt hắn.

Ta quay người dặn dò quản gia: “Truyền lời xuống, các cửa hiệu, các nhà kho, các trướng phòng của Thẩm gia, từ khoảnh khắc này trở đi, thấy vân tay của ta mới được phép xuất tiền.”

Quản gia cúi mình lĩnh mệnh.

Ta nói tiếp: “Người của Hầu phủ đến, cũng đối xử y như thế.”

Tạ Hoài Cẩn đứng chết trân tại chỗ, lần đầu tiên không lập tức mở miệng.

Lửa than cháy ngùn ngụt. Chiếc chìa khóa phụ dần đỏ rực lên, tựa như một khúc xương cuối cùng cũng lộ ra nguyên hình.

3

Ngày hôm sau, Hầu phu nhân đích thân đến Thẩm phủ.

Bà ta tới với trận thế không nhỏ, xe ngựa đỗ trước cửa, theo sau là hai ma ma, bốn nha hoàn, tay bưng mấy hộp đồ bổ và một súc lụa đỏ mới cắt. Người ngoài nhìn vào, chắc hẳn sẽ nghĩ Hầu phủ vô cùng coi trọng đứa con dâu chưa qua cửa này.

Ta tiếp bà ta ở sảnh trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)