Chương 2 - Bạn Ăn Ké Của Tôi Là Ai
Cũng không biết lúc chưa tới lúc mà cô ấy nói, rốt cuộc là lúc nào.
Năm giờ chiều, tôi tan làm sớm.
Tôi đi mua thức ăn.
Thịt bò, khoai tây, rau cải và một con cá vược.
Mua xong đứng ở cửa chợ, tôi lại thấy mình bị bệnh rồi.
Rõ ràng tôi muốn hỏi cho rõ ràng, sao lại mua toàn những món cô ấy thích ăn.
Tôi đem trả con cá đi.
Rồi lại đi lùi lại mua về.
Chị bán cá nhìn tôi đi tới đi lui hai vòng, cười đến rung cả vai.
“Tiểu Thẩm, cãi nhau rồi à?”
Tôi nói không có.
Chị ấy nhét con cá vào tay tôi.
“Vậy thì làm món hấp, cho ít hành thôi.”
Tôi xách cá về nhà.
Sáu giờ kém năm, canh đã sôi.
Tôi đứng ở cửa đợi.
Đúng sáu giờ, tiếng gõ cửa vang lên.
Hai tiếng.
Chuẩn như đồng hồ.
Tôi không mở ngay.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Ba giây sau, lại là hai tiếng.
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa ra.
Diệp Thanh Hòa đứng bên ngoài.
Hôm nay cô ấy mặc không giống bình thường.
Không có vest, cũng không có áo sơ mi.
Cô ấy mặc một chiếc áo dệt kim màu be, trên tay ngoài chiếc túi vải nhỏ kia, còn cầm một cuốn sổ da bò cũ.
Góc cạnh của cuốn sổ đã sờn trắng, giống như đã bị người ta lật mở rất nhiều lần.
Cô ấy nhìn tôi.
“Tôi có thể vào không?”
Tôi không tránh ra.
“Hôm nay nói cho rõ ràng đã.”
Cô ấy dừng lại bên ngoài.
Đèn hành lang sáng trên đỉnh đầu cô ấy, ánh sáng hơi tối.
Cô ấy không né tránh ánh mắt của tôi.
“Anh nói đi.”
Tôi chỉ vào bát đũa trên tay cô ấy.
“Cô ngày nào cũng đến nhà tôi ăn cơm, đã ba tháng rồi.”
Cô ấy gật đầu.
“Chín mươi hai ngày.”
Tôi sững lại một chút.
Cô ấy nhớ còn rõ hơn cả tôi.
Tôi tiếp tục nói.
“Cô có tiền, có nhà, có công ty, có tài xế, có thư ký.”
“Cô muốn ăn gì cũng có người nấu cho cô ăn.”
“Cô không cần thiết mỗi ngày phải chạy đến nhà một tên đầu bếp bình thường, ăn chực một bữa cơm.”
Cô ấy im lặng lắng nghe.
Tôi càng nói càng thấy chuyện này hoang đường.
“Hàng xóm đều tưởng cô là bạn gái tôi.”
“Tôi giải thích không ai tin.”
“Tôi đi mua thức ăn, người ta hỏi cô có ăn hành không.”
“Tôi xuống lầu đổ rác, thím Lưu hỏi tôi khi nào mời kẹo hỉ.”
Lông mi Diệp Thanh Hòa khẽ động.
“Gây thêm phiền phức cho anh rồi.”
Câu nói này càng làm tôi nghẹn ứ.
Tôi thà cô ấy giống như một tổng tài, dứt khoát quăng cho tôi một cái thẻ.
Như vậy tôi còn có thể danh chính ngôn thuận trả cái thẻ lại.
Nhưng cô ấy hết lần này đến lần khác đều rất yên lặng.
Lúc ăn cơm cũng yên lặng.
Khiến tôi có nổi nóng cũng giống như đang ức hiếp người ta.
Tôi day day mi tâm.
“Diệp Thanh Hòa, tôi không phải chồng cô.”
Cô ấy nhìn tôi.
Tôi gằn từng chữ nói xong.
“Tôi không có nghĩa vụ ngày nào cũng nấu cơm cho cô, càng không có nghĩa vụ nuôi cô.”
Hành lang rất tĩnh lặng.
Đến tiếng tivi nhà thím Lưu cách vách cũng tắt ngấm.
Tôi biết sau cánh cửa chắc chắn có người đang nghe.
Cửa của khu dân cư cũ không cách âm được.
Nhưng hôm nay tôi không bận tâm được nữa.
Diệp Thanh Hòa cúi đầu liếc nhìn cuốn sổ da bò trên tay.
Cô ấy không tức giận.
Cũng không giải thích.
Cô ấy chỉ đặt chiếc túi vải nhỏ xuống cạnh cửa, hai tay nâng cuốn sổ đó lên.
“Tôi biết anh sẽ nói như vậy.”
Tôi nhíu mày.
“Ý cô là sao?”
Cô ấy mở cuốn sổ ra.
Trang đầu tiên kẹp một bức ảnh cũ.
Bức ảnh ố vàng.
Trên đó là hai ông lão, đứng trước cửa một tiệm cơm cũ.
Bảng hiệu tiệm cơm chỉ còn một nửa, viết một chữ Thẩm.
Tôi chằm chằm nhìn bức ảnh, lồng ngực đột nhiên thắt lại.
Ông lão đứng bên trái đó, là ông nội tôi.
Ông nội tôi qua đời mười năm rồi.
Lúc sinh thời ông từng mở một tiệm cơm nhỏ, sau này vì một trận hỏa hoạn mà đóng cửa.
Những chuyện này, tôi rất ít khi nhắc với ai.
Diệp Thanh Hòa sao lại có bức ảnh này.
Tôi đưa tay định lấy.
Cô ấy không né.
Cô ấy để lại bức ảnh ở trang đầu tiên, tiếp tục lật đến trang thứ hai.
Động tác rất chậm.
Tiếng ma sát của trang giấy da bò nghe rõ mồn một.
Cô ấy đưa trang thứ hai đến trước mắt tôi.
“Anh xem trang thứ 2 viết gì.”
Tôi cúi đầu.
Trên trang thứ hai là hai dòng chữ lông.
Dòng thứ nhất viết tên tôi.
Thẩm Nghiễn.
Dòng thứ hai viết tên cô ấy.
Diệp Thanh Hòa.
Hai cái tên đặt song song trên cùng một trang.
Bên dưới còn có một dòng chữ.
Tôi vừa nhìn rõ hai chữ mở đầu, cả người đã đứng chết trân ở cửa.
04
Hôn thư.
Hai chữ đó hạ bút trên giấy, màu mực đã phai xám.
Nhưng tôi vẫn liếc mắt là nhìn rõ rành rành.
Tôi đứng ở cửa, ngón tay cứng đờ giữa không trung.
Ngoài hành lang không biết vòi nước nhà ai chưa khóa chặt, kêu tí tách rơi xuống, như gõ bên tai tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Diệp Thanh Hòa.
“Cô nói lại lần nữa xem, đây là cái gì?”
Cô ấy đưa cuốn sổ về phía tôi thêm một chút.
“Ông ngoại tôi để lại.”
Tôi không nhận.
“Tôi hỏi trên này viết cái gì.”
Cô ấy yên lặng nhìn tôi.
“Hôn thư.”
Cửa cách vách truyền đến một tiếng hít khí lạnh.
Tiếp theo đó là tiếng kêu lên đầy kinh ngạc đã cố đè nén của thím Lưu.
“Ái chà.”
Thái dương tôi giật giật.
Diệp Thanh Hòa cũng nghe thấy.
Cô ấy quay đầu liếc nhìn cánh cửa nhà hàng xóm đóng chặt, rồi quay lại.
“Có muốn vào nhà trước rồi nói không?”
Tôi nhìn cuốn sổ cũ kỹ đó.
Vài giây sau, tôi nghiêng người tránh đường.