Chương 4 - Bà Nội Tôi Đang Ở Đâu
“Chiêu Đệ! Cái bùa đó không phải trừ tà, là bùa chiêu quỷ đấy! Mau vứt đi!”
Mẹ tôi đầu tóc bù xù đứng giữa sân gào lên với tôi.
Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì đã xé nát lá bùa, ném sang một bên. Khoảnh khắc lá bùa rơi xuống đất, hai đốm lửa xanh lục bùng lên, chớp mắt đã cháy thành tro bụi.
Tay bà nội khựng lại giữa không trung. Đôi mắt chuột tam giác nhỏ dài bỗng trở nên ngơ ngác, bà đột ngột đứng thẳng dậy, xoay tròn tại chỗ, lỗ mũi không ngừng phập phồng.
“Chiêu Đệ, Chiêu Đệ con ở đâu.” “Chiêu Đệ, con ở đâu.” “Chiêu Đệ, con ở đâu!”
Bà nội bắt đầu cào cấu loạn xạ, hai bàn tay như vuốt sắc bới tung dưới gầm bàn, móng tay cào qua lớp gạch xanh bên chân làm tôi sợ đến phát khóc. Tôi liều mạng lùi về phía sau, lùi vào tận cùng bên trong bàn, áp sát vào tường, siết chặt miếng ngọc trong nắm tay.
“Chiêu Đệ, con ra đây!”
Giọng bà nội ngày càng chói, ngày càng gấp gáp, như một con d//ao cùn đang cưa tấm sắt. Bất thình lình, mẹ tôi xông lên. Bà ôm chặt lấy eo bà nội, quay đầu hét lớn về phía tôi:
“Chiêu Đệ, chạy mau! Đừng ngoái đầu lại!”
Tôi nghe lời lao ra khỏi đại môn. Gió rít vào tai. Tôi chạy qua sân, chạy qua cây hòe già đầu thôn, chạy qua bờ ruộng, chạy lên con đường đất ngoằn ngoèo kia. Đá lởm chởm đâm vào lòng bàn chân, cành cây rạch rách mặt, tôi không dám dừng lại một khắc nào.
Ánh trăng soi trên đường như một dòng sông trắng xóa. Tôi cứ thế chạy, chạy vào ngôi miếu sau núi, trước bức tượng thần rũ lông mày, bấy giờ chân mới nhũn ra, cả người ngã phục xuống đất. Mùi tanh của đất vàng xộc vào mũi. Miếng ngọc áp trước ngực, được tôi siết chặt đến ấm nóng.
Tôi thực sự đã mệt lả rồi. Áp mặt lên chân tượng thần, tôi mới từ từ nhắm mắt lại.
8
Sáng hôm sau khi trời sáng, tôi bị một bàn tay lôi dậy từ trong miếu.
Là bố tôi. Mặt ông trắng như tờ giấy, nhãn cầu lồi ra như sắp rơi xuống: “Sao mày lại chạy ra đây? Không phải bảo mày ở trong linh đường sao?!”
Tôi bị ông lôi đi lảo đảo, suýt ngã xuống đất, ấp a ấp úng kể lại chuyện đêm qua Nhưng tôi không nói việc mẹ ra giúp tôi. Đáy mắt bố tôi xẹt qua một tia hối lỗi, biểu cảm đó chỉ thoáng qua nhưng tôi nhìn thấy rất rõ. Ông không nói gì thêm, lôi tôi một mạch về nhà.
Vừa vào đến sân, tôi đã thấy một vũng m//áu cực lớn trên mặt đất. Nó lan rộng từ cửa nhà chính đến tận giữa sân, đã khô đen lại như đổ một thùng sơn lớn. Ở giữa vũng m//áu là chú ba nằm đó. Ngực bị móc một cái lỗ, tim và phổi đều biến mất, chỉ còn lại một cái hố đen ngòm, mép vết thương lởm chởm như bị thứ gì đó dùng móng vuốt xé toạc ra.
Chân tôi nhũn ra, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất. Chú út ngồi xổm bên cạnh chú ba, cả người run bần bật.
Đạo sĩ âm hiểm quay đầu lại, đôi mắt như chiếc đinh đóng chặt vào người tôi.
“Chú ba mày nghe thấy tiếng động trong sân, tưởng là mày ch//ết rồi nên ra xem tình hình, kết quả là bà nội mày đến, bà ta không tìm thấy mày nên oán khí càng lớn, tim và phổi chú ba mày bị bà ta móc tại chỗ rồi.”
Chú út đột ngột đứng dậy đá tôi một cái: “Đều là tại con ranh thối tha nhà mày! Nếu mày không chạy—”
Đạo sĩ đi tới trước mặt tôi, đi vòng quanh tôi một vòng, cười lạnh một tiếng: “Bát tự con bé này đúng là không ổn, tôi bảo các người thay bậu cửa bằng gỗ hòe, dùng bùa chú dẫn bà già qua tìm vật thế mạng, vậy mà nó vẫn trốn được.”
“Cứ thế này, hai anh em các người cũng phải ch//ết.”
Đầu óc tôi “oong” một tiếng.
Không phải gỗ đào, là gỗ hòe? Từ nhỏ tôi đã biết gỗ hòe chiêu âm, cho nên bậu cửa làm bằng gỗ hòe không phải để ngăn quỷ, mà là để dẫn quỷ. Lá bùa đó cũng không phải để trừ tà.
Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc bảo vệ tôi. Họ nhốt tôi vào linh đường chính là để tôi đi làm vật thế mạ//ng cho bà nội. Chỉ cần bà nội nhập vào thân xá//c tôi, oán khí của bà sẽ tan biến.
Còn tôi, hồn phách của tôi sẽ bị bà nội đẩy ra ngoài. Giống như ba người chị của tôi, ch//ết rồi bị phơi thây nơi hoang dã, ngay cả một ngôi mộ cũng không có.
Bố tôi bước tới, một tay ấn tôi xuống đất. Chú út lấy dây thừng từ trong nhà ra, trói nghiến tôi lại thật chặt.
“Bố!” Tôi liều mạng vùng vẫy, dây thừng thắt vào da thịt làm tôi đau đến phát khóc, “Mọi người định làm gì?!”
Không ai trả lời tôi.
Đạo sĩ xách từ trong bếp ra mấy con ba ba, dùng d//ao chặt đầu, m//áu văng tung tóe. Đầu ba ba trên đất vẫn còn động đậy, miệng há ra khép vào. Ông ta bưng bát m//áu đó đi tới, không nói lời nào, dội thẳng lên đầu tôi.
M//áu lạnh ngắt khiến tôi nổi cả da gà, mùi tanh nồng xộc vào mũi, tôi suýt nôn ra.
“Ba ba sống nơi ao đầm bùn lầy, là vật chí âm.” Đạo sĩ đứng trước mặt tôi, “Nó có thể triệt tiêu hung tính của mày, mệnh mày quá cứng, bà già không tiếp cận được, chỉ có thể ép dương khí trên người mày xuống bà ta mới tìm thấy mày được.”
Khóe miệng ông ta hơi nhếch lên một chút.
“Bà nội mày tìm thấy mày, nhập vào thân xác mày, thì chuyện nhà này của các người mới coi như xong.”
Ngày hôm đó tôi bị trói giữa sân, nhìn mặt trời từ phía Đông sang phía Tây rồi lặn xuống, mặt trăng hiện lên. Ngoài sân vắng lặng như ch//ết, ngay cả tiếng dế mèn, ếch kêu cũng không có. Thi thoảng vang lên một tiếng quạ kêu thảm thiết như tiếng người khóc.
Sau mấy ngày hành hạ, tôi chưa có hạt cơm nào vào bụng, hôm nay đến một ngụm nước cũng không được uống, cơ thể đã rất suy nhược, mí mắt nặng như chì, đầu gật gù, mấy lần suýt ngất đi. Thế nhưng ở đại môn đang mở toang, một hình người hiện ra từ trong bóng tối.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trọn vẹn gương mặt bà nội. Nó có màu xanh xám, khô quắt như một miếng thịt hun khói để lâu ngày, gò má cao vút, hốc mắt trũng sâu, hai nhãn cầu khảm bên trong phát ra ánh sáng xanh biếc.
Trên mặt đất vẫn còn bò mấy con ba ba. Bà khom lưng xuống, nhặt một con, cho đầu ba ba vào miệng. Ngay sau đó, bà nội trực tiếp dùng răng cắn đứt đầu ba ba, không thèm nhai mà ngửa đầu hút một cái, giống như hút thạch, hút đến mức thân ba ba khô đét lại, lớp mai nhũn xuống. M//áu ba ba tràn ra từ khóe miệng bà, theo cằm nhỏ xuống đất.
Chứng kiến cảnh tượng này, tôi sợ đến mức tỉnh táo hoàn toàn, cả người run rẩy như cầy sấy. Tôi muốn kêu lên, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt, một chữ cũng không phát ra được.
Bà nội quay đầu lại, lộ ra nụ cười mang đầy ác ý, sau đó kiễng chân đi về phía tôi. Giây tiếp theo, đáy quần tôi nóng lên, chất lỏng theo đùi chảy xuống.
Bà nội dừng lại ngay trước mặt tôi, cúi đầu xuống, gương mặt xanh xám đó gần như dán chặt vào mặt tôi. Hơi thở thối rữa phả ra từ miệng bà, trộn lẫn với mùi m//áu ba ba tanh nồng làm tôi không mở mắt ra nổi. Bà vươn bàn tay khô quắt như chân gà, móng tay vừa dài vừa đen hướng về phía mặt tôi.
Tôi nhắm mắt lại.
Thế nhưng trên người không có bất kỳ cơn đau nào. Ngược lại, dây thừng trên người tôi đứt đoạn, rơi vãi trên đất, vết cắt bằng phẳng như bị d//ao chém. Bà nội rụt tay về, bà đưa một ngón tay chỉ về phía cánh cửa phòng bên cạnh.
“Chiêu Đệ.” Giọng bà như tiếng la hỏng cào lên xi măng, “Phá nó đi.”
Tôi không hiểu tại sao, nhưng cơ thể cử động nhanh hơn não bộ. Tôi vớ lấy cái cuốc nhỏ ở góc sân, đi tới trước bậu cửa, bổ một cuốc xuống. Gỗ hòe nứt ra. Nhát thứ hai, mạt gỗ văng tung tóe, bậu cửa đứt làm đôi, bị tôi hất sang một bên.
Tôi quay đầu lại. Bà nội đứng giữa sân, trên gương mặt xanh xám đó, nụ cười từ từ biến mất, thay vào đó là sự dữ tợn. Bà kiễng chân bước về phía cánh cửa đó, đôi hài long phượng giẫm lên sân gạch không một tiếng động, chỉ có tiếng giấy áo sột soạt.
Bà đẩy cửa vào. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng bà.
Trong phòng phát ra một tiếng đàn ông thét thảm thiết. Từng tiếng một, càng lúc càng thảm, càng lúc càng chói tai.
Tôi đứng giữa sân, mình đầy m//áu, bất động. Mảnh trăng treo trên trời, vừa to vừa trắng.
Đây là bản dịch hoàn thiện hai chương cuối của câu chuyện, tuân thủ chặt chẽ hệ thống nhân xưng, văn phong và cảm xúc đã thiết lập từ đầu:
9
Sáng hôm sau, tôi báo cảnh sát.
Ba chiếc xe cảnh sát đậu ở đầu thôn, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy trong sương mù buổi sớm. Viên cảnh sát dẫn đầu họ Chu, khi bước vào sân, bước chân ông khựng lại một nhịp, bởi trong nhà là một đống hỗn độn, dưới đất có vô số xác ba ba.
Xác của bố và chú út vẫn còn ở trong phòng.
Mấy viên cảnh sát trẻ đi sau cảnh sát Chu chỉ nhìn một cái rồi quay lưng ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Tôi đứng ở góc sân, người đầy m//áu đã khô quánh lại. Một nữ cảnh sát lấy chăn quấn quanh người tôi, hỏi tôi tên gì, bao nhiêu tuổi.
Tôi nói tôi tên Chiêu Đệ, mười hai tuổi.
Lúc chị ấy bế tôi lên xe cảnh sát, tôi ngoái đầu nhìn cánh cửa kia một lần cuối. Cửa mở toang, bên trong tối om om, dưới sàn toàn là thịt vụn và vụn xương, trên tường cũng có, trên trần nhà cũng có, giống như có ai đó đã xé x//ác hai người đàn ông ra khi họ còn sống, rồi vắt kiệt như vắt một chiếc giẻ lau.
Cảnh sát Chu lúc đầu nghi ngờ đây là một vụ sát h//ại ngược đãi thi th//ể, nhưng pháp y đã bác bỏ. Pháp y nói đó không phải sát h//ại, vì sát h//ại thì phải dùng d//ao, vết cắt sẽ gọn gàng, nhưng xác của bố và chú út tôi là bị xé ra, như người ta bẻ đùi gà vậy.
Một cô bé mười hai tuổi không thể làm được chuyện đó.
Cảnh sát tìm thấy dấu vân tay của người thứ ba trong nhà, là của ông đạo sĩ kia. Sau ba ngày truy đuổi, cảnh sát đã bắt được ông ta tại bến xe khách liên tỉnh, ông ta tay xách vali đang định lên xe. Khi bị bắt, mặt ông ta đầy vẻ kinh hoàng, không ngừng lặp đi lặp lại một câu:
“Là quỷ g//iết, không phải tôi!”
Cảnh sát dĩ nhiên không tin, thẩm phán cũng không thể tin. Đạo sĩ bị tuyên án tử hình.
Sau khi vụ án kết thúc, cảnh sát Chu đến hỏi tôi: “Chiêu Đệ, mẹ cháu đi đâu rồi?”
Tôi im lặng một hồi lâu. Trong nhà không có ảnh của mẹ. Người trong thôn cũng chẳng mấy khi thấy bà. Cảnh sát kiểm tra hộ tịch, tình trạng hôn nhân của bố tôi ghi là chưa kết hôn.
Tôi nói: “Mẹ ở trong miếu.”
Biểu cảm của cảnh sát Chu hơi lạ, ông nhìn sang nữ cảnh sát bên cạnh một cái, rồi hỏi lại: “Ở trong miếu?”