Chương 3 - Bà Nội Tôi Đang Ở Đâu
5
Cả đám người lại ùa vào ngôi miếu đổ nát ở núi sau.
Lần này không ai ép tôi quỳ nữa, bốn người đàn ông tranh nhau xông đến trước mặt tượng thần, “phịch phịch” quỳ xuống một hàng, như bốn con chó đang vẫy đuôi. Bố tôi và các chú bưng hết cơm ngon canh ngọt trong nhà lên.
Chú hai là người lên tiếng đầu tiên: “Thần tiên thượng đẳng, phù hộ cho dự án bất động sản của con ngày mai có giấy phép! Chỉ cần giấy phép xuống, con sẽ đúc lại kim thân, tu sửa miếu thờ cho ngài!”
Nhãn cầu đen kịt của tượng thần chuyển động vài giây, nhìn chằm chằm vào mặt chú hai, trên mặt mang theo nụ cười âm khí lạnh lẽo. Nó mỉm cười trả lời:
“Được.”
Ngay sau đó chú ba gạt mạnh chú hai ra: “Con đến trước! Thần tiên, báo cáo đánh giá tác động môi trường của cái mỏ nhà con bị kẹt hai năm rồi, ngài phán một câu, có qua được không?”
Chú út cũng không chịu thua kém: “Thần tiên, con muốn có một đứa con trai!”
Nhưng lần này tượng thần không động đậy, dường như đã khôi phục lại vẻ đờ đẫn bình thản kia.
Tôi rụt rè lên tiếng: “Bà nội chỉ đến vào ngày rằm mồng một, vả lại mỗi lần chỉ được ước một điều, bây giờ đã qua mười hai giờ rồi…”
Trừ chú hai ra, mặt mấy người khác đều biến sắc, chỉ đành cam chịu rời khỏi miếu. Chú hai vui mừng khôn xiết: “Sớm biết có thần tiên phù hộ nhà mình, còn cần tốn công cung phụng bà già đó làm gì, đồ già không chết, suốt ngày chỉ tay năm ngón với tao, lần này rốt cuộc không cần phải dỗ dành bà ta nữa.”
Nghe mẹ tôi kể, ngày xưa bà nội sống cũng không dễ dàng gì, dù sinh được bốn con trai nhưng lại mắc bện//h sa tử cung, không ngẩng đầu lên nổi ở nhà chồng. Thậm chí đến lúc già mắc bện//h, thân dưới chảy m//áu không ngừng, cũng chẳng ai đưa bà đi viện.
Ông nội và bố đã cõng bà vào trong núi, vốn định để bà tự sinh tự diệt. Thế nhưng một ngày nọ, bà nội tự mình đi bộ trở về, bện//h trên người cũng khỏi, mở miệng ra là một chuỗi số xổ số. Kể từ đó, mấy người con trai mới cung phụng bà lên cao.
Tôi nhìn chú hai đang vội vã chạy về nhà, phát hiện trên vai chú không biết từ lúc nào đã xuất hiện một luồng hắc khí. Nhưng ngoại trừ tôi, dường như không ai nhìn thấy, đáy mắt bố và các chú đều là vẻ hâm mộ ghen tị.
Tôi nhớ ra, bà nội lúc đó cũng từng nói với tôi:
“Thứ trong miếu không phải thần tiên, là quỷ, ước nguyện với quỷ là phải trả giá.”
Bà nội trả giá bằng thọ mệnh, chú hai trả giá bằng thứ gì?
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn. Bố gọi tôi đi gõ cửa phòng chú hai: “Mau gọi chú hai mày dậy, lát nữa còn phải đi tìm ông đạo sĩ.” Đạo sĩ trước khi đi có nói, bà nội cưỡng ép tục mạng vốn là đại ác, sau khi ch//ết sẽ hóa thành lệ quỷ về đòi mạng.
Trong phòng không có tiếng đáp. Tôi gõ thêm vài cái: “Chú hai?”
Thấy tôi mãi không gọi được người ra, bố tôi cau mày, đẩy tôi sang một bên: “Đồ vô dụng!”
Ông đập cửa thật mạnh, âm thanh ngày càng lớn: “Chú hai! Chú hai!”
Chú ba, chú út đều bị làm ồn mà chạy tới, quây trước cửa phòng. Chú ba đứng bên cửa sổ, bỗng nhiên bịt mũi: “Không ổn, trong phòng này mùi m//áu nồng nặc quá!”
Mặt bố tôi lập tức trắng bệch, lùi lại một bước, rồi tung chân đạp văng cánh cửa. Cánh cửa đập vào tường phát ra một tiếng động lớn. Tất cả mọi người đều đứng hình.
Chú hai nằm thẳng trên giường, chăn đắp đến ngực. Nhưng biểu cảm của chú vô cùng dữ tợn, như thể đã nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng, trên cổ còn có một vết rạch. Vết rạch kéo dài từ mang tai trái sang mang tai phải, lớp da thịt lật ra trắng ởn, m//áu đã chảy cạn, thấm đẫm gối và chăn đệm, nhuộm cả chiếc giường thành màu đỏ thẫm.
Dưới đất cũng toàn là m//áu. Trong vũng m//áu còn có một chuỗi dấu vết. Tròn tròn, nhỏ nhỏ, giống hệt dấu vết bà nội kiễng chân đi lại trong linh đường.
6
Đạo sĩ rất nhanh đã quay lại nhà. Ông ta đứng bên cạnh thi thể chú hai, lông mày xoắn tít lại, sắc mặt còn khó coi hơn người ch//ết.
“Đây là do bà già nhà các người ra tay.” Ông ta trầm giọng nói, “Bà ta không tìm được vật thế mạ//ng, oán niệm quá nặng, không đợi được bảy ngày hồi hồn đã về đòi mạng trước rồi.”
Mặt bố tôi trắng như tờ giấy: “Vậy… vậy phải làm sao?”
Đạo sĩ chắp tay sau lưng đi lại hai bước trong phòng, đột nhiên dừng lại: “Đánh không lại thì chỉ có thể trốn bà ta thôi, đợi đến sau bảy ngày âm sai đến thu người đưa đi, kiếp nạn này mới coi như qua còn lại mấy ngày?”
“Ba ngày.” Chú ba bấm ngón tay đếm một lượt, giọng run rẩy.
Đạo sĩ móc từ trong túi vải ra mấy miếng gỗ đào, ném xuống đất: “Thay hết bậu cửa trong nhà bằng gỗ đào đi. Quỷ không bước qua được gỗ đào, sẽ không vào được, mau đi làm đi!”
Bố tôi và các chú vớ lấy đồ nghề bắt đầu dỡ bậu cửa. Tiếng búa nện vào khung cửa “pầm pầm pầm”, như nện vào tim người ta.
Bận rộn một hồi, đạo sĩ kéo bố tôi sang một bên, hạ thấp giọng bàn bạc vài câu. Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy bố tôi liên tục gật đầu, đạo sĩ đưa cho ông một lá bùa hình tam giác, ông đi về phía tôi.
“Chiêu Đệ.” Ông nhét lá bùa vào tay tôi, ngồi xổm xuống nhìn tôi, giọng nói lần đầu tiên dịu dàng đến thế, “Trong nhà chỉ còn con và em trai con, bố phải giữ mạng cho con.”
Tôi siết chặt lá bùa, đầu ngón tay lạnh ngắt. Đạo sĩ đi tới trước mặt tôi, đứng từ trên cao nhìn xuống: “Mày vào linh đường đi.”
“Tại, tại sao?”
“Quỷ sẽ kiêng dè thi th//ể của chính mình, chúng không muốn nhìn thấy tướng ch//ết của mình, thế nên nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất.”
Bố tôi không đợi tôi phản ứng, túm lấy cổ áo sau của tôi, lôi xộc xệch đến cửa linh đường. Cửa mở ra, một mùi tro giấy và mùi thối rữa hòa lẫn ập vào mặt. Tôi còn chưa kịp đứng vững, cánh cửa sau lưng đã đóng sầm lại.
Tiếng xích sắt loảng xoảng. Ngay sau đó là tiếng vặn chìa khóa.
Bố tôi đứng ngoài cửa dặn dò: “Chỉ khi nào bố gọi con mới được mở cửa.”
Trong linh đường chỉ còn lại mình tôi và cái quan tài đen kịt kia. Nửa đêm đầu tôi thu mình vào một góc, dù buồn ngủ đến mấy cũng không dám chợp mắt, mắt trân trân nhìn nắp quan tài, sợ rằng nó lại bị đẩy ra một cách thần không biết quỷ không hay.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Không biết qua bao lâu.
Rầm! một tiếng.
Tôi bừng tỉnh khỏi trạng thái lơ mơ, đột ngột ngẩng đầu lên. Lại thêm hai tiếng “rầm rầm”. Có người đang đâm sầm vào cửa, giống như cả cơ thể va vào ván cửa.
Rầm! Rầm! Rầm!
Khung cửa rung bần bật, bụi từ trên xà cửa rơi xuống lả tả. Rồi tôi nghe thấy một giọng nói.
“Chiêu Đệ—”
Là giọng của bố tôi.
“Mở cửa, là bố đây, bố—”
Trong nỗi sợ hãi, chân tôi không tự chủ được mà đứng dậy, bố đến rồi sao? Tôi đi được hai bước, bỗng nhiên khựng lại.
Ánh trăng xuyên qua khe cửa soi xuống đất, trên mặt đất ngoài cửa có một cái bóng. Thấp bé và còng lưng. Cái bóng đó còn chưa cao đến tay nắm cửa, lưng còng xuống, cái đầu rủ trước ngực.
Bố tôi cao hơn một mét tám, cái bóng này đến eo ông còn không tới.
Đó là bóng của bà nội.
Tôi đột ngột rụt chân lại, quay người chui tọt vào dưới gầm bàn bát tiên, tay siết chặt miếng ngọc mẹ đưa, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, không dám thở mạnh. Đạo sĩ nói rồi, quỷ không qua được bậu cửa gỗ đào, chỉ cần trốn trong phòng là an toàn.
Rầm!
Lại một tiếng đâm cửa, lần này âm thanh lớn đến đáng sợ, cái khóa trên cửa cũng bị chấn động một cái. Ngay khoảnh khắc tôi vừa chui vào gầm bàn, cửa bị tông mở, xích sắt đứt đoạn rơi xuống đất.
Cửa mở rồi. Ánh trăng đổ vào soi sáng cửa ra vào, một đôi chân bước qua bậu cửa. Đôi hài long phượng có gót không chạm đất, lặng lẽ bước qua bậu cửa cao vút.
7
Toàn thân tôi lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đôi chân đó đi một vòng quanh linh đường, dừng lại trước bàn bát tiên. Giọng nói như tiếng la hỏng rơi xuống từ đỉnh đầu, mỗi một chữ đều như giấy nhám rạch qua tai tôi.
“Chiêu Đệ, con ra đây đi.”
Tôi không dám động đậy. Lá bùa trong túi đột nhiên bắt đầu phát nóng, nhiệt độ xuyên qua lớp vải như có một miếng than hồng trong túi áo, tôi bị nóng đến khó chịu. Nhưng tôi chỉ có thể cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng động, càng không dám móc nó ra.
Tôi cứ ngỡ là lá bùa có hiệu quả, nhưng bà nội đã khom lưng xuống.
Gương mặt nhăn nheo rủ xuống, lớp da từng lớp từng lớp xệ xuống dưới, đôi mắt chuột nhỏ dài phát ra ánh xanh lục dưới trăng, khóe miệng ngoác tận mang tai, lộ ra hàm răng vàng khè như tiền giấy.
Bà nhìn tôi, đưa tay ra.
“Chiêu Đệ, hóa ra con ở đây à.”
Bàn tay đó khô quắt như chân gà, móng tay vừa dài vừa đen, vươn về phía mặt tôi. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay bà sắp chạm vào chóp mũi tôi, ngoài cửa vang lên một tiếng quát lớn: