Chương 4 - Ba Ngày Cuối Cùng Để Chờ
Sắc mặt Lâm Vy đột ngột thay đổi, gần như buột miệng theo bản năng:
“Cô ta kết hôn thật rồi à?”
Khoảnh khắc lời vừa thốt ra, Chu Hoài đột nhiên ngẩng đầu, nhìn cô ta chằm chằm.
“Em có ý gì?”
Tim Lâm Vy giật mạnh, cô ta vội dời mắt đi.
“Em có ý gì được chứ, em chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”
Nhưng Chu Hoài lại từng bước ép sát cô ta.
“Em biết từ sớm là cô ấy sắp kết hôn?”
Thấy Lâm Vy im lặng, nỗi bất an trong lòng Chu Hoài càng lúc càng nặng.
“Lâm Vy, anh đang hỏi em.”
Cuối cùng Lâm Vy ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nói:
“Biết thì sao?”
“Dù sao cô ta cũng đã gả cho người khác rồi.”
“Chu Hoài, anh đừng đi nữa.”
“Cô ta đã từ bỏ anh rồi, vì sao anh còn phải đuổi theo?”
“Chúng ta bắt đầu lại không tốt sao?”
“Năm đó nếu không vì hiểu lầm, lẽ ra chúng ta đã kết hôn rồi.”
Chu Hoài như nghe thấy chuyện gì hoang đường đến cùng cực.
Anh mạnh tay hất tay Lâm Vy ra.
“Lâm Vy, em đang nói linh tinh gì vậy?”
Lâm Vy bị anh hất lùi một bước, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Em nói linh tinh?”
“Chu Hoài, một năm nay em đến Aba rốt cuộc là vì ai, chẳng lẽ anh không biết sao?”
“Em từ bỏ công việc trong thành phố, từ bỏ cuộc sống cũ, một mình chạy đến nơi này dạy học tình nguyện. Em làm vậy vì ai, anh thật sự không biết sao?”
Nhưng Chu Hoài chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
“Đó là chuyện của em. Anh chưa từng yêu cầu em đến, càng chưa từng hứa hẹn với em bất cứ điều gì.”
“Hơn nữa giữa chúng ta căn bản không có hiểu lầm. Em tưởng anh không biết à? Ban đầu em chọn chia tay anh là vì nhà em tìm cho em một cậu ấm nhà giàu. Bây giờ em quay lại tìm anh, cũng là vì người ta xem thường nhà em, em không còn lựa chọn nào tốt hơn anh nữa, không phải sao?”
Sắc mặt Lâm Vy trắng bệch từng chút một.
Chu Hoài siết chặt nắm tay, giọng khàn đặc.
“Người anh yêu là A Ninh.”
“Người anh muốn cưới cũng chỉ có A Ninh.”
“Lâm Vy, chuyện giữa chúng ta, em không được để A Ninh biết!”
Lâm Vy hoàn toàn sững sờ.
Cô ta vẫn luôn cho rằng Chu Hoài chỉ quá nặng trách nhiệm, chỉ vì A Ninh đã ở bên anh bốn năm nên anh mới không buông xuống được.
Mãi đến khoảnh khắc này cô ta mới hiểu.
Hóa ra từ đầu đến cuối, anh thật sự từng yêu A Ninh.
Hơn nữa còn yêu sâu hơn cô ta tưởng.
Cô ta không cam lòng túm lấy Chu Hoài.
“Nhưng cô ta đã gả cho người khác rồi!”
“Chu Hoài, anh tỉnh táo lại được không?”
“Vì một người phụ nữ trong bản mà anh ngay cả tương lai của mình cũng không cần nữa sao?”
“Bố mẹ anh thì sao?”
“Mẹ anh vẫn còn ở bệnh viện!”
Đúng lúc ấy, tiếng tranh cãi làm kinh động những người trong phòng.
Bố mẹ Chu Hoài vội vàng đi ra.
“Chuyện gì vậy?”
“Các con đang cãi nhau chuyện gì?”
Lâm Vy khóc nhìn họ.
“Chú, dì, Chu Hoài muốn đi.”
“Anh ấy nói anh ấy muốn về Aba.”
Sắc mặt mẹ Chu Hoài lập tức thay đổi.
“Về Aba làm gì?”
Chu Hoài hít sâu một hơi, nhìn bố mẹ mình, nói rõ từng chữ:
“Con muốn về bản.”
“Con muốn đi tìm A Ninh.”
“Con muốn cưới cô ấy.”
Mẹ Chu Hoài tức đến toàn thân run rẩy.
“Con điên rồi à?”
“Người phụ nữ đó cũng sắp kết hôn với người khác rồi!”
“Con còn đuổi theo làm gì? Có phải con nhất quyết muốn chọc mẹ tức chết mới cam lòng không?”
Chu Hoài sững ra, ngay sau đó bật cười một tiếng đầy hoang đường:
“Sao mẹ biết A Ninh sắp kết hôn với người khác?”
Mẹ Chu Hoài chột dạ nói:
“Nó… chẳng phải nó nói không có sính lễ một triệu thì sẽ không gả cho con sao? Vậy chẳng phải nó sẽ gả cho người khác à?”
Chu Hoài nhìn mẹ thật sâu rồi nói:
“Mẹ, con không cần biết mọi người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với A Ninh. Nhưng con đã hứa với cô ấy, con sẽ cưới cô ấy. Hơn nữa con yêu cô ấy! Con nhất định phải cưới cô ấy!”
Mẹ Chu Hoài nghe câu này, tức đến mắt tối sầm.
“Còn mẹ thì sao?”
“Mẹ là mẹ của con!”
“Mẹ vừa mới phải vào bệnh viện!”
“Bây giờ vì một người phụ nữ, con muốn bỏ mẹ lại đây sao?”
Bà ta nhìn Chu Hoài chằm chằm.
“Hôm nay mẹ nói rõ ở đây.”
“Nếu con dám bước ra khỏi đây một bước, sau này đừng nhận mẹ là mẹ nữa!”
“Mẹ và bố con coi như chưa từng sinh ra đứa con trai này!”
Bố Chu Hoài đứng cạnh cũng trầm mặt lên tiếng.
“Chu Hoài, con nghĩ cho kỹ.”
“Đừng vì một người phụ nữ mà hủy hoại cuộc đời mình.”
Lâm Vy khóc lóc kéo anh lại.
“Chu Hoài, chú dì đã như vậy rồi, vì sao anh vẫn cố chấp như thế?”
“A Ninh đã gả cho người khác rồi!”
“Chẳng lẽ vì một người phụ nữ trong bản, anh muốn đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ mình sao?”
Cả hành lang chìm vào im lặng chết chóc.
Chu Hoài cúi đầu đứng đó.
Rất lâu không nói gì.
Tất cả mọi người đều tưởng anh đã dao động.
Nhưng giây tiếp theo, anh chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu, nhưng lại kiên định khác thường.
“Nếu nhất định phải chọn một bên.”
“Vậy con chọn A Ninh.”
Nói xong, anh đẩy Lâm Vy đang chắn trước mặt ra, không quay đầu lại mà lao thẳng về phía thang máy.
—
Aba có một phong tục.
Sau khi đón được cô dâu, chú rể phải cõng cô dâu đi qua con đường núi sau bản để báo với sơn thần rằng từ nay cô gái này đã có chồng.
Tầm mắt tôi bị khăn đỏ che mất, chỉ có thể nhìn thấy ánh lửa lắc lư dưới chân.
Giây tiếp theo, eo tôi bỗng được ôm lấy.