Chương 5 - Ánh Mắt Quái Dị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc này bố mới bị tiếng gọi của tôi kéo về thực tại ông túm lông trên cổ A Bảo kéo nó ra.

A Bảo vẫn muốn cắn tôi, nhưng tôi đã quỳ xuống đất xin lỗi bố.

Một mảng thịt lớn trên tay bị xé mất, gió thổi qua phần xương và gân thịt lộ ra ngoài, đau đến mức tôi toát đầy mồ hôi.

Tôi nghẹn ngào cúi đầu, giọng vô cùng tự trách.

“Bố, con xin lỗi, thật ra đó không phải canh thịt chó.”

“Từ nhỏ đến lớn bố chưa bao giờ quan tâm đến con, con rất ghen tị với A Bảo nên mới lấy thịt lợn lừa bố.”

Nhưng ngay sau đó, tôi nhướng mày, ánh mắt lóe lên vẻ dữ tợn.

“Nhưng ai bảo nó ăn mẹ con!”

Tôi cầm dao đâm thẳng tới.

Đây là lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian qua tôi lấy hết dũng khí làm một chuyện như vậy.

Ngay sau đó, tiếng gào thảm thiết vang khắp sân.

15

Tôi đâm A Bảo mấy nhát.

Đáng tiếc sức tôi quá yếu, chỉ có thể xuyên qua lớp da của nó.

Nhưng chỉ cần thấy máu là đủ rồi.

A Bảo cũng cắn tôi đến mức toàn thân đầy thương tích.

Bố càng tức giận hơn, ông thấy vậy liền giật con dao trong tay tôi rồi mắng: “Sao con lại xấu xa đến thế!”

“Bố biết ngay con chết cũng không chịu sửa! Sao bụng dạ con lại hẹp hòi thế! Sao con không bao giờ tự xem lại vấn đề của mình? Vậy thì để A Bảo dạy cho con một bài học!”

Nhận được mệnh lệnh của bố, A Bảo há cái miệng đỏ tươi, luồng hơi nóng phả ra mang theo mùi tanh khiến người ta buồn nôn.

Tôi trợn to mắt, theo bản năng né sang bên cạnh.

Nhưng đúng lúc ấy, A Bảo đưa chân ra, giống như con người, móc vào tay áo tôi.

Nó không cắn tôi nữa.

Nhưng bố cũng nổi trận lôi đình.

Ông ném chăn nệm của tôi ra ngoài, bắt tôi sang nhà kho tự kiểm điểm.

Tôi biết rất rõ.

Sở dĩ A Bảo không cắn tôi là bởi nó muốn ăn sống tôi.

Lúc nó đánh nhau với tôi, tôi đã nhận ra A Bảo cực kỳ thích thú khi nhìn tôi giãy giụa.

Tối nay.

Tôi nhất định sẽ gặp chuyện.

Vốn dĩ nếu có thứ gì đó để phòng thân, tôi còn có chút tự tin.

Nhưng bố đã dọn sạch tất cả những thứ trong nhà kho có thể dùng làm vũ khí.

16

Màn đêm buông xuống.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Vì cảm giác bất an trong lòng, tôi khóa trái cửa nhà kho, cố tìm chút cảm giác an toàn trong không gian nhỏ hẹp này.

Nhưng sự yên tĩnh chẳng kéo dài được bao lâu.

Rất nhanh, bên ngoài cửa vang lên một loạt âm thanh khe khẽ.

m thanh ấy giống như có người đang lê những bước chân nặng nề trên mặt đất, lại giống móng tay nhẹ nhàng cào qua tấm gỗ, trong màn đêm nghe đặc biệt rõ ràng.

Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng, toàn thân vô thức căng cứng, đôi mắt nhìn chết vào ô cửa sổ nhỏ trên cánh cửa nhà kho.

Ngay sau đó, tôi nhìn thấy gương mặt khiến người ta sởn tóc gáy.

Bộ lông dài rối bời của A Bảo buông quanh gương mặt dài, dưới ánh trăng yếu ớt trông giống hệt mái tóc đang bay của một con ma nữ.

Đôi mắt nó lóe lên thứ ánh sáng ma quái trong bóng tối, nhìn chằm chằm tôi trong nhà kho, giống như tôi là kẻ thù không đội trời chung của nó.

Sau đó, cái mõm dài của nó hơi hé mở, để lộ một hàng răng sắc nhọn.

Nước dãi chảy qua kẽ răng, phản chiếu thứ ánh sáng ghê tởm.

Nhìn động tác tiếp theo của nó, máu trong người tôi như đông cứng.

A Bảo chậm rãi đứng thẳng, hai chân trước đặt lên cửa rồi nhún lên nhún xuống như con người.

Bộ lông tung bay khiến hình dáng cơ thể nó càng thêm méo mó.

A Bảo đang dùng trọng lượng cơ thể để đè tay nắm cửa xuống.

Cánh cửa nhà kho phát ra tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt”.

Tôi tay không tấc sắt, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào tường miễn cưỡng chống đỡ cơ thể.

Tiếng thở của A Bảo cùng tiếng đập cửa dữ dội không ngừng đánh vào màng nhĩ tôi.

Sau đó.

Cánh cửa bị nó phá tung.

A Bảo chìa cái mõm dài, bước vào trong.

17

Đúng lúc tôi tưởng mình sắp chết dưới miệng nó, tôi nghe thấy giọng mẹ.

“Tú Tú! Con ở đâu?”

A Bảo sững lại.

Nó vừa quay người đã bị một cây gậy đánh vỡ đầu.

Là họ hàng bên nhà bà ngoại tôi chạy tới.

Nhìn cậu cả cầm cây gậy gỗ to bằng miệng bát, tôi khóc đến mức gần như không thở nổi.

A Bảo bị trói chặt, cậu cả chỉ vào lớp băng quấn trên đầu mẹ rồi mắng bố tôi xối xả.

“Cậu bị con chó này mê mất hồn rồi à? Đến vợ con cũng chẳng thèm quan tâm?”

“Cái này khác gì nuôi tình nhân đâu? Nhìn em gái tôi bị con súc sinh này cắn đi! Tóc bị giật mất sạch, nếu không chạy nhanh thì đã bị nó cắn chết rồi!”

“Cậu có biết em gái tôi phải khâu bao nhiêu mũi ở phòng khám không? Vết thương viêm nhiễm, nó hôn mê bao lâu cậu có biết không?”

Cậu cả càng nói càng kích động, mặt đỏ bừng: “Cậu tưởng em gái tôi không có nhà mẹ đẻ chống lưng à? Giết con chó đó đi!”

Giọng cậu mang theo sự giận dữ và uy nghiêm không cho phép phản bác.

Mặt bố trắng bệch, gần như sắp quỳ xuống: “Anh, anh đừng trách A Bảo, làm thế chẳng phải là ngược đãi động vật sao?”

Cậu cả đá ông một cái: “Cậu tưởng tôi là thằng ngu chắc? Tôi chưa từng nuôi chó à?”

“Chó già thành tinh mà không bảo vệ nhà thì chẳng khác gì quỷ ngao, quỷ khuyển! Cố ý làm người bị thương, còn muốn ăn thịt người, chính là thứ tai họa! Không thể giữ!”

“Còn cậu nữa, Trần Đại Hải, đợi tôi xử lý xong con quỷ khuyển thành tinh đó rồi sẽ tính sổ với cậu!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)