Chương 4 - Ánh Mắt Quái Dị
Tôi lập tức trốn sau đống củi trong góc.
Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy một cái chân đầy lông thò ra ngoài cửa.
A Bảo lắc lư cơ thể, bộ lông bay theo gió.
Nó đứng thẳng đi ra khỏi nhà, giống một người phụ nữ tóc dài mặc váy trắng.
Bởi dưới chân chó có đệm thịt nên lúc nó đi gần như không phát ra tiếng động.
Lông dài hai bên tung bay, để lộ gương mặt chó gầy bất thường cùng cái mõm dài.
Nó vừa đi vừa khom lưng nôn khan.
Từng giọt nước chua rơi xuống đất.
Tôi lần theo dấu vết, bám theo phía sau nó.
Tôi muốn xem thử rốt cuộc A Bảo có thể nôn ra thứ gì!
Chưa đi được bao xa, A Bảo đã nằm xuống đất nôn dữ dội.
Cơ thể nó co giật, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ, sau đó cuối cùng cũng ói được thứ mắc trong cổ họng ra.
“Bịch.”
Cùng với bãi nôn rơi xuống đất, tôi nhìn thấy rõ ràng.
Đó là một búi tóc đen.
Trên đó còn dính một mảnh vải đỏ.
Hoa văn trên mảnh vải giống hệt chiếc hoa cài tóc mẹ thường đeo.
Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim tôi như rơi thẳng xuống hầm băng.
Một luồng lạnh chạy từ lòng bàn chân thẳng lên tim, toàn thân tôi không tự chủ được mà run rẩy, tay chân lạnh buốt tê dại.
Máu dồn lên đầu, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Có lẽ A Bảo đã sớm nhận ra tôi đang đi theo phía sau.
Ánh trăng ở sau lưng nó phủ một lớp bóng tối lên gương mặt đang nở nụ cười dữ tợn.
Gương mặt nó méo mó đến đáng sợ, từng bước tiến về phía tôi.
Sau khi nôn được búi tóc ra, A Bảo cũng không ho nữa.
Tôi nhìn lợi đen cùng hàm răng sắc nhọn của nó, siết chặt con dao chặt củi.
Nhưng khi tôi tưởng A Bảo sẽ nhào tới cắn mình, nó lại hạ bốn chân xuống đất, ngoan ngoãn đứng yên.
Tôi biết ngay.
Bố lại đến rồi.
Nó muốn giả vờ đáng thương, tôi lại ném con dao trở vào nhà kho, quay người cười tươi nhìn bố.
Bố khoác áo ngoài, chắc là đi ra tìm A Bảo.
Thấy A Bảo chỉ nôn một trận rồi không sao, bố chỉ trừng mắt nhìn tôi: “Con ở đây làm gì?”
Tôi chỉ vào A Bảo: “Nó vừa nôn.”
“Bố có muốn xem thử nó nôn ra thứ gì không?”
13
Bố hoàn toàn không quan tâm.
Ông chỉ cần A Bảo khỏe lại.
Ngày hôm sau, bố xin nghỉ làm.
Ông luôn cảm thấy mẹ có thể quay về làm hại A Bảo.
Nhưng thấy tôi làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, ông cũng yên tâm hơn một chút.
“Tú Tú, con ở nhà đi, A Bảo ở cùng con. Bố đi lấy ít nước.”
Tôi liếc A Bảo đang ngồi trên giường đất.
Trông nó rất cảnh giác, không muốn ở riêng với tôi.
Vừa hay.
Tôi cũng có chút chuyện cần xử lý.
Sau khi bố dẫn A Bảo đi, tôi chạy vào nhà kho tìm kiếm trước, rồi quay về lật tung tủ quần áo.
Mất một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng tìm thấy trong hầm khoai tây.
A Bảo thông minh đến mức khiến người ta sởn tóc gáy.
Nó thậm chí đoán được tôi căm ghét nó đến mức nào.
A Bảo giấu chó con trong hầm khoai tây, còn tha cả đống quần áo của mẹ phủ lên người nó.
Chó con vừa mở mắt, chớp chớp nhìn tôi.
Tiếng kêu của nó rất yếu, cái lưỡi nhỏ thè ra liếm mu bàn tay tôi.
Trong lòng tôi không hề có chút dao động nào.
Không lâu sau, trong nhà bếp bốc lên làn khói trắng thơm mùi thịt.
Bố và A Bảo cũng trở về.
“Bố, mau vào đây, hôm nay có món ngon.”
Bố ngồi trước chiếc bàn gỗ, trong mắt lộ ra vẻ khen ngợi hiếm thấy.
“Con nhà nghèo phải biết lo việc sớm. Tú Tú, mẹ con dạy con như vậy rất tốt! Sau này lấy chồng, con cũng phải biết phục vụ chồng mình.”
“Con có để phần cho A Bảo không?”
Tôi không nhịn được niềm vui thầm trong lòng, chỉ vào bát chó trong nhà: “Bố yên tâm, con để sẵn rồi.”
A Bảo ngồi bên chân bố, dáng vẻ như vừa thắng trận.
Bố nhìn bát canh tôi bưng lên bàn, tiện miệng hỏi: “Canh gì thế?”
Trên mặt tôi vẫn treo nụ cười non nớt ngây thơ, giọng đáp bố hơi cao lên.
“Tất nhiên là canh thịt chó rồi.”
14
“Bố, mau ăn thử đi, thơm lắm.”
Tay bố vốn đang vươn về phía bát canh.
Nhưng sau khi nghe câu trả lời của tôi, ông đột ngột cứng đờ.
Ông từ từ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn tôi trong nháy mắt tràn ngập sợ hãi, giống như đang nhìn một người xa lạ.
Môi bố khẽ run, cơ thể cũng vô thức lùi về sau.
“Con… sao con có thể…”
Giọng ông chứa sự hoảng sợ và run rẩy không thể che giấu.
Tôi thản nhiên múc cho ông một thìa canh có thịt.
“Bố, canh thịt chó bổ lắm, bố ăn no rồi còn phải đi đón mẹ về nữa.”
Bố không nói gì nữa.
Trong sân đột nhiên rơi vào sự yên tĩnh như chết, chỉ có bát canh thịt chó vẫn bốc hơi nóng.
A Bảo cũng chậm hẳn động tác, phát ra tiếng kêu giống như đang khóc.
Nó nhe răng, trong mắt tràn ngập thù hận, lập tức lao thẳng về phía tôi.
Tôi hét lên rồi ngã ngồi xuống đất, bàn tay chắn trước cổ bị A Bảo cắn trúng.
Nó cắn cực kỳ mạnh, tôi thậm chí nghe thấy tiếng xương gãy.
Bố như mất hết hồn vía.
Tay ông run rẩy, toàn thân vã mồ hôi lạnh.
A Bảo là giống chó lớn có tính công kích cao.
Lực cắn của nó cực mạnh, dễ dàng xé rách cơ bắp.
Tôi đau đến mức chỉ muốn lăn lộn, nhưng A Bảo lại dùng cả cơ thể nặng nề đè lên người tôi.
Tôi biết muốn sống thì chỉ có thể mặc cho A Bảo cắn xé cánh tay.
Bởi chỉ cần tôi hơi buông lỏng, nó sẽ cắn nát cổ họng tôi.
Tôi chỉ còn cách khóc lóc nhìn bố: “Bố, con xin bố, kéo A Bảo ra đi!”