Chương 6 - Ánh Mắt Quái Dị
Bên này người lớn đang cãi nhau ầm ĩ, bên kia A Bảo nhận ra tình thế không ổn, đột nhiên giật đứt dây trói, lao vút ra ngoài như một tia chớp đen rồi chạy thẳng lên núi.
Chẳng mấy chốc, bóng nó đã biến mất giữa rừng núi.
“Đuổi theo! Không thể để nó chạy mất! Quỷ khuyển đã không còn được tính là chó nữa! Tuyệt đối không thể giữ lại!”
Cậu tôi dẫn đầu, mang theo họ hàng bên ngoại, người cầm gậy, người cầm dây thừng, chạy dọc đường núi đuổi theo.
Tôi cũng nhân lúc mẹ không chú ý, lén chạy theo phía sau.
Quỷ khuyển một khi đã dính máu người sẽ mãi nhớ đến thịt người.
Vừa rồi A Bảo bị cậu cả đánh vỡ đầu, còn đánh gãy một chân, chắc không thể chạy xa.
18
Trên núi rất yên tĩnh, rừng cây rậm rạp khẽ lay động trong gió, phát ra tiếng xào xạc.
Ánh trăng cùng đèn pin chỉ miễn cưỡng phác họa được những đường nét mờ nhạt xung quanh.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vệt máu ngoằn ngoèo trên mặt đất rồi đi theo.
Thêm vào đó, nhờ đã quen với A Bảo, tôi có thể ngửi thấy mùi sữa tanh thoang thoảng trong không khí.
Tôi tìm thấy A Bảo sớm hơn những người khác.
Lúc chạy trốn, da nó bị gai cào rách.
Ban ngày vốn đã bị tôi đâm mấy nhát, dù những vết đó chẳng đáng kể, nhưng sau khi bị bụi gai cào qua thì lập tức trở thành những vết thương nghiêm trọng.
Hơn nữa.
Trên lưỡi dao của tôi còn được bôi thuốc diệt gián.
Nó không nên chạy.
Càng vận động, độc càng phát tác nhanh hơn, miệng mũi nó bắt đầu chảy máu, rồi lại nôn khan và ho.
Lần này thứ nó nôn ra chỉ có nước chua.
A Bảo không còn sức, nằm bò trên mặt đất đầy bụi và đá vụn, chân sau vặn sang một góc quái dị, bộ lông rối tung dính đầy máu.
Ánh mắt nó nhìn tôi tràn ngập oán độc và căm hận.
Tôi nói: “Lúc mày mới đến, tao và mẹ thật lòng đối xử tốt với mày.”
“Mẹ thấy mày vừa sinh con xong, còn nấu canh gà cho mày.”
“Mẹ nghĩ mày bị chủ bỏ rơi, lại mất con nên còn thương hại mày.”
“Nhưng… ai bảo mày leo lên giường thành thạo như vậy!”
“Mày nịnh nhầm người rồi, điều mày không nên làm nhất chính là còn muốn thay thế vị trí của mẹ tao.”
Nói xong, tôi chậm rãi giơ hòn đá trong tay lên.
Sau một thoáng dừng lại, tôi dùng hết sức đập mạnh xuống.
Máu bắn tung tóe, cơ thể A Bảo đột ngột co giật, hai mắt lập tức trợn lớn.
Tôi không chút biểu cảm nhìn nó đau đớn giãy giụa, sau đó lại giơ hòn đá lên.
Hết lần này đến lần khác đập xuống.
Mặt đất xung quanh dần nhuộm đỏ.
Cuối cùng.
Nó hoàn toàn bất động.
Gió gào thét thổi qua dường như muốn xua tan mùi máu tanh.
Tôi vứt hòn đá dính máu xuống, đá xác nó vào rãnh nước rồi quay người bỏ đi.
Thi thể quỷ khuyển lạnh ngắt với cái đầu đã bị đập nát dần dần bị dòng nước đen tối nuốt chửng…
19
Sau đó, khi lành vết thương, mẹ tôi ly hôn với bố.
Chuyện này khi ấy gây xôn xao khắp vùng quê.
Con chó nhỏ trong hầm khoai tây rất đáng yêu, được cậu cả tôi mang về nuôi.
Ban đầu tôi còn lo cậu sẽ cho rằng chó con cũng giống A Bảo.
Nhưng cậu nói quỷ khuyển đã thành tinh thì không thể tiếp tục gọi là chó nữa.
Quỷ khuyển làm người bị thương cũng giống chó điên phát bệnh dại.
Nhưng điểm khác biệt duy nhất là nếu lột da thịt của quỷ khuyển ra, sẽ phát hiện xương sống của chúng đang dần biến thành hình dạng xương người.
Theo thời gian, ngũ quan trên mặt chúng, thậm chí cả biểu cảm cũng sẽ ngày càng giống con người.
Chỉ có điều.
Quỷ khuyển vong ân bội nghĩa cho dù có giống người đến đâu thì vẻ ngoài vẫn méo mó và đáng sợ.
Ngoại truyện
Ký ức thời thơ ấu không chịu nổi sự bào mòn của năm tháng.
Hai mươi năm trôi qua tôi đã chuyển ra nước ngoài sinh sống.
Ngọn đồi ở quê cũ cũng sắp được khai phá.
Nghe nói công nhân đào được mấy mảnh xương người vô danh trong khe núi.
Do những mảnh xương đã không còn nguyên vẹn, cộng thêm bị dòng nước trong rãnh ăn mòn, từ lâu đã không thể xác định người đó chết bao lâu hay nguyên nhân tử vong là gì.
Chỉ biết trong số đó có một mảnh dường như là một phần nhỏ của xương hàm dưới.
Chuyện này gây xôn xao cả huyện nhỏ.
Có người nói là án mạng tình cảm.
Có người nói là lên núi hái nấm rồi bị gấu vồ.
Đủ loại suy đoán đều xuất hiện.
Nhưng vài tháng sau, rất ít người còn nhắc đến nữa.
Ngoại trừ một người đàn ông luôn gọi điện cho tôi.
Nghe nói trước khi bị đuổi việc, anh ta từng là phóng viên giải trí.
Vì quá thích bịa đặt tin đồn, lại đắc tội với người không nên đắc tội nên không thể tiếp tục sống trong ngành.
Anh ta vẫn luôn tìm cơ hội trở lại thời kỳ đỉnh cao trong sự nghiệp.
Mà những vụ việc xã hội thế này vừa hay có thể giúp anh ta chuyển hướng.
Tôi không ngờ mình lại bị anh ta nhắm tới.
Không biết anh ta lấy được số điện thoại và tài khoản mạng xã hội của tôi từ đâu, thường xuyên hỏi tôi những câu rất kỳ lạ.
Thậm chí buổi tối còn gọi video cho tôi.
Hôm nay anh ta lại gọi video liên tục không ngừng, hỏi tôi: “Nghe nói rất lâu trước đây gia đình cô từng xảy ra chuyện rất không vui, còn từng có lần lên núi?”
Lần này anh ta đã khôn hơn, tính đúng chênh lệch múi giờ rồi mới liên lạc với tôi.
Tôi đổ thức ăn cho Vượng Tài xong mới trả lời: “Chuyện đó đã qua bao lâu rồi.”