Chương 6 - Án Mạng Đêm Kinh Hoàng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Phùng Quốc Đống ra tù rồi anh có biết không?”

“Hôm nay em đọc được thông báo của khu phố rồi, hắn sống ở khu tái định cư phía Đông Lúc tan làm em cứ có cảm giác ai đó đi theo mình, có thể là em nhìn nhầm.”

“Em biết anh phiền em. Nhưng hôm nay anh về sớm một chút có được không?”

“Xin anh đấy.”

Hơi thở của Lục Trưng đình trệ trong một khoảnh khắc.

Anh tiếp tục lướt xuống, tin nhắn ngày càng trở nên ngắn ngủi gấp gáp —

“Cô ta nói cô ta tên là Hàn Nhân. Bảo em có chuyện gì mai hẵng nói. Cô ta nói câu đó với giọng cười cợt. Tại sao cô ta lại cười?”

“Lục Trưng.”

“Ông xã, em thực sự thấy hơi sợ.”

Tin nhắn cuối cùng gửi đến lúc mười giờ hai mươi chín phút.

Chỉ vỏn vẹn hai chữ —

“Lục Trưng.”

Anh nhìn chằm chằm vào cái tên đó, chợt nhận ra đây không giống giọng điệu thường ngày của cô. Thường ngày cô chỉ gọi cả họ lẫn tên anh khi đang tức giận. Nhưng tin nhắn này không hề mang hàm ý tức giận. Hai chữ này bình thản lạ lùng, không có dấu chấm hỏi, không có dấu chấm than, không có sự vội vã giục anh về nhà, cũng không có sự trách móc của tận cùng thất vọng.

Nó giống như một lời từ biệt.

Anh gọi lại, chuông reo rất lâu, không ai nghe máy.

Anh gọi tiếp. Vẫn không ai nghe máy.

Anh cúp máy, lại tiếp tục gọi. Những ngón tay siết chặt lấy vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch. Mỗi tiếng tút chờ máy lại kéo dài lê thê, như đang giễu cợt những khoảng thời gian mà anh đã lãng phí.

Tiếng mưa rào rào dội vào thân xe bỗng chốc trở nên chói tai vô cùng.

Anh đạp mạnh chân ga, bánh xe ma sát trên mặt đường ngập nước phát ra một tiếng rít chói tai.

Anh bắt đầu có một dự cảm tồi tệ mà bất cứ người chồng nào cũng không bao giờ muốn đối mặt. Cái dự cảm tồi tệ ấy lúc này đang bóp nghẹt lấy cổ họng anh.

9

Anh chẳng biết mình đã lái xe về nhà bằng cách nào. Đèn giao thông dường như nhòe nhoẹt hết thành một đường thẳng, cần gạt nước bật mức cao nhất vẫn không nhìn rõ đường. Anh vượt hai cái đèn đỏ, suýt tông vào một chiếc taxi, gã tài xế hạ kính xuống chửi thề một câu gì đó, anh hoàn toàn không nghe lọt tai.

Tòa nhà số 13 tiểu khu Thúy Uyển, lầu 5.

Thang máy quá chậm. Anh đi cầu thang bộ, lao ba bậc làm một phi thẳng lên.

Trái tim trong lồng ngực đập mạnh đến phát đau, không phải vì mệt, mà là một nỗi hoảng loạn sâu thẳm hơn rất nhiều. Đèn cảm biến âm thanh ngoài hành lang vụt tắt, anh đập mạnh tay vào tường một cái, đèn lại sáng lên.

Cửa hé mở.

Anh đứng trước cửa, tay lơ lửng trên nắm đấm cửa, khựng lại đúng ba giây. Tư thế đó chẳng hề giống một cảnh sát hình sự, mà giống một người bình thường đang kinh hãi trước việc phải đẩy tung cánh cửa ấy ra.

Anh đẩy cửa bước vào.

Ngay huyền quan có một vũng nước đọng. Là dấu giày của Tống Cẩn, cô đang đi đôi dép đi trong nhà màu xanh dấu dép kéo lê trên sàn tạo thành một vệt dài dằng dặc. Từ ngoài cửa ngoằn ngoèo kéo dài đến giữa phòng khách.

Chậu hoa vỡ nát. Cây xương rồng đổ rạp trên đất, đất cát rơi vương vãi khắp nơi, có vài cái gai cắm phập vào cổ tay cô. Trên cánh hoa dính bùn đất, và cả những màu sắc khác nữa.

Tiếng còi hú của xe cảnh sát từ xa vọng lại gần, là hàng xóm báo cảnh sát. Ánh sáng đỏ xanh chớp nháy hắt vào qua cửa sổ, từng nhịp từng nhịp chiếu rọi lên bức tường, chiếu rọi lên người cô.

Tống Cẩn nằm trên sàn phòng khách.

Cô đang mặc bộ đồ mặc nhà giặt đến bạc màu ấy, người cuộn tròn lại, giống như đang ngủ say.

Nhưng máu từ dưới người cô loang lổ chảy ra, ngấm đẫm cả một mảng thảm, mùi tanh tưởi nồng nặc hòa lẫn với mùi nước mưa từ đêm qua theo gió lùa vào qua cánh cửa sổ đang mở toang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)