Chương 7 - Án Mạng Đêm Kinh Hoàng
Điện thoại của cô rơi dưới gầm sofa, màn hình vẫn sáng. Là do những cuộc gọi nhỡ liên tục của anh đã ép màn hình bật sáng — lúc này nó vừa rung lên bần bật vừa xoay tròn, cà vào vệt máu đã khô tạo thành một vệt sẫm màu.
Anh lao đến, dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy cô.
Cơ thể cô đã lạnh ngắt rồi. Không phải cái lạnh của nước tắm vừa nguội, mà là sức nặng của cái lạnh không thể nào ủ ấm lại được nữa. Tay cô buông thõng, những đầu ngón tay hơi cuộn lại, trong kẽ móng tay còn găm đầy bùn đất cào ra từ chậu xương rồng.
Anh phát ra tiếng gào thét nghẹn ngào từ cuống họng, giống hệt một con thú hoang bị dồn đến bước đường cùng.
“Tống Cẩn…”
“…Tống Cẩn em mở mắt ra nhìn anh đi…”
Những ngón tay anh ấn vào một bên cổ cô — bài học đầu tiên ở trường cảnh sát của anh chính là bắt mạch. Nhưng lúc này dưới lớp da ấy chẳng có gì cả. Động mạch chủ im lìm như một sợi dây không tồn tại Anh ấn đi ấn lại vào vị trí ấy, ấn đến mức ngón tay trắng bệch, như đang cố tìm kiếm một món đồ mình đã đánh mất từ rất nhiều năm về trước.
“Anh về rồi đây — Em mở mắt ra đi!”
Tiếng hét của anh dội lại vang vọng khắp cả dãy hành lang.
Nhưng chẳng có ai trả lời anh cả.
Người đang nằm trong vòng tay anh, sẽ mãi mãi chẳng bao giờ trả lời anh được nữa.
10
Tiểu Trịnh là người đầu tiên chạy tới. Cậu dẫn theo người của đội kỹ thuật hình sự bước lên, nhưng khi đẩy cửa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, cậu thanh niên đã theo Lục Trưng bốn năm nay này chôn chân tại chỗ, không dám tiến lên nửa bước.
Lục Trưng đang quỳ gối bên cạnh Tống Cẩn, gắt gao ôm chặt lấy cô.
Cảnh phục của anh đã bị máu thấm đẫm, giọng nói đã khản đặc không thốt nên lời rõ ràng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc nghẹn ngào như bị nghiền nát bấy.
“Tống Cẩn — Tống Cẩn —”
Anh gọi đi gọi lại tên cô, giống như một con chó bị bẫy kẹp chặt lấy chân sau. Mắt anh khô khốc, thật kỳ lạ là anh không thể khóc được, chỉ phát ra hết tiếng thét vô nghĩa này đến tiếng thét vô nghĩa khác.
Lúc bác sĩ pháp y đến, anh không cho ai đụng vào cô. Tiểu Trịnh phải gỡ tay anh ra, từng ngón từng ngón một.
“Đội trưởng Lục — Anh Trưng — Anh buông tay ra đi, để pháp y khám — Anh buông tay ra!”
Lúc bị mấy người hợp sức kéo ra ngoài, tay anh vẫn cố với về phía cô.
Nhưng anh đã bị lôi ra ngoài cửa, dưới chân đạp phải một mảnh vỡ — là vỏ chậu xương rồng. Vỡ làm ba mảnh, bùn đất đã khô cứng, cái loài thực vật mà lúc mua anh thuận miệng bảo “dễ sống lắm” ấy, nay đổ rạp trên mặt đất, rễ cây trơ trọi phơi ra ngoài, giống hệt một khối tâm tư đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.
Một lúc sau, tiếng động trong phòng khách dần nhỏ lại. Đội kỹ thuật hình sự đang lấy chứng cứ, ánh đèn flash chớp lóe liên tục chụp lại chiếc bàn trà bị lật tung và ổ khóa cửa gãy nát. Pháp y đã khám nghiệm thi thể sơ bộ xong, chuẩn bị kéo khóa túi đựng xác lại.
Lục Trưng đột nhiên đứng dậy, gạt tay người đồng nghiệp đang dìu mình ra để bước tới, ngồi xổm xuống, vuốt lọn tóc trên trán Tống Cẩn ra sau tai. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi hé mở, giống như có lời gì đó còn chưa kịp nói ra.
Tiểu Trịnh rút chiếc điện thoại từ dưới người cô ra. Lớp kính cường lực vỡ một góc, tin nhắn trên màn hình vẫn dừng lại ở khung chat — “Lục Trưng.” Tin nhắn cuối cùng.
Lục Trưng nhận lấy điện thoại. Ngón cái của anh lướt nhẹ trên giao diện trò chuyện. Ba mươi bảy tin nhắn, từ trên xuống dưới, tất cả đều là lời độc thoại của một mình cô.
Mỗi một tin đều đang nói với anh, mỗi một tin đều không đợi được hồi âm.
Anh lướt xuống, nhìn thấy dòng tin nhắn gửi lúc mười giờ mười sáu phút —
“Em biết anh thấy em phiền. Nhưng hôm nay anh về sớm một chút có được không?”
Mười giờ hai mươi phút —
“Cô ta nói cô ta tên là Hàn Nhân. Bảo em có chuyện gì mai hẵng nói.”