Chương 4 - Yêu Nhầm Người Đàn Ông Độc Ác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tống Cảnh Thâm khẽ lắc đầu.

Với anh bây giờ, đó gần như là nhiệm vụ bất khả thi.

Hệ thống:

【Mắng anh ta! Như thế phản diện mới chịu ra ngoài uống rượu rồi được nữ chính cứu chuộc.】

Tôi cắn môi, nhấc chân đá vào vai anh, Tống Cảnh Thâm thuận thế nắm lấy cổ chân mảnh mai của tôi.

Hệ thống:

【Dùng lời lẽ cay độc nhất để mắng anh ta!】

“Đồ ngốc!” Tôi chỉ tay vào mũi Tống Cảnh Thâm:

“Tối nay cấm ngủ trong nhà!”

Hệ thống cạn lời:

【Cô đang làm nũng với ai vậy, công chúa đậu Hà Lan?】

Đúng lúc đó, Giang Lâm Chu bất ngờ nhắn tin WeChat:

【Tiểu Vũ, anh rất thích sự nhiệt tình của em.】

【Anh đã mua chiếc túi em thích nhất để cảm ơn.】

【Lúc nào rảnh, anh bảo trợ lý mang đến cho em.】

Điện thoại để trên tay vịn ghế sofa, từng dòng tin nhắn hiện ra rõ ràng trong tầm mắt Tống Cảnh Thâm.

Mãi đến khi tôi nhận ra, thì đã quá muộn. Tôi cuống quýt giật lấy điện thoại nhét vào túi.

“Lần đầu tiên em chủ động hôn tôi… là sau khi hẹn hò với Giang Lâm Chu sao? Tôi không cần kiểu bố thí như thế!”

Tống Cảnh Thâm ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, gương mặt phờ phạc:

“Trần Tiểu Vũ, tôi… thật sự không bằng hắn sao?”

“Không phải vậy, anh nghe em nói đã…”

Tôi định giải thích, nhưng ngày tháng mà Giang Lâm Chu nhắc đến lại trùng khớp đúng lúc tôi xuyên vào thế giới này.

Hơn nữa nguyên chủ quả thật vẫn luôn vụng trộm tán tỉnh Giang Lâm Chu.

Chỉ là tôi không ngờ… hai người họ đã kết bạn WeChat từ lâu.

7

Tống Cảnh Thâm loạng choạng đứng dậy.

Vết thương do vận động quá sức khiến máu thấm qua lớp băng gạc.

Người đàn ông ấy giống như một cây cung đã kéo quá căng, lúc này lại mang theo vẻ mong manh sắp sụp đổ.

Tạo nên sự đối lập rõ rệt với Giang Lâm Chu – kẻ lúc nào cũng chỉnh tề trong âu phục, ngạo nghễ đầy khí thế.

Nhưng… anh lẽ ra cũng nên là một công tử con nhà quyền quý, được mọi người ngưỡng mộ…

“Tống Cảnh Thâm!”

Tôi quýnh quá, vô tình làm đổ chậu nước ngâm chân.

Nhiệt độ không quá cao, nhưng khả năng chịu đau của tôi vốn cực kém.

Nước mắt sinh lý lập tức tuôn trào.

Hệ thống:

【Phản diện vốn trời sinh đa nghi, lạnh lùng. Cô thèm khát thân xác anh ta thì tôi hiểu, nhưng muốn chơi trò tình cảm là vô dụng. Cả thế giới này, anh ta chỉ quan tâm đến chính mình, nữ chính cũng chỉ được một phần rất nhỏ mà thôi…】

Tống Cảnh Thâm đã bước gần ra đến cửa.

Nghe thấy động tĩnh lập tức quay lại chạy đến bên tôi.

“Sao vậy, em không sao chứ?”

Câu nói của hệ thống bỗng im bặt.

Thực ra chỉ vài giây sau là không còn cảm giác đau nữa.

Nhưng tôi vẫn cố ý nhăn nhó mặt mày thật khoa trương:

“Đau quá… cảm giác như chân sắp rữa ra rồi…”

Hệ thống:

【Diễn giả quá rồi, đến đồ ngốc cũng không tin… chờ đã, cái gì!? Phản diện IQ cao lại không phát hiện ra trò này? Lỗi hệ thống à!?】

Tống Cảnh Thâm không để ý đến vết thương trên tay, bế tôi đặt lên giường.

Da tôi rất trắng, nên phần bị đỏ do nước nóng nhìn qua cực kỳ nổi bật, trông nghiêm trọng hơn nhiều, rất dễ đánh lừa người khác.

“Tống Cảnh Thâm,” tôi sụt sịt mũi, ra vẻ ấm ức:

“Vừa rồi sao anh có thể nghĩ vợ mình theo hướng xấu xa như vậy chứ…”

Tống Cảnh Thâm tìm thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên chân tôi, khẽ thở dài:

“Em thực sự thích Giang Lâm Chu sao?”

Chỉ nhắc đến tên nam chính thôi, Tống Cảnh Thâm đã mang theo oán hận đến mức như muốn lột da, róc xương.

Nếu tôi gật đầu, tôi nghi là anh sẽ bóp nát xương tôi thật.

Nhưng để giữ đúng vai diễn, tôi chỉ có thể uyển chuyển trả lời:

“Em thích tiền.”

Tống Cảnh Thâm cụp mắt xuống, không hỏi thêm nữa.

Đêm đó, tôi ngủ rất ngon.

Tống Cảnh Thâm đứng trên ban công hút gió, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đỏ rực.

Qua tấm kính, anh nhìn tôi đang lẩm bẩm trong mơ:

“Cho anh thêm chút thời gian…”

“Anh nhất định sẽ để em sống cuộc đời hạnh phúc, vợ à.”

Cùng lúc đó, hệ thống bối rối để lại tin nhắn:

【Phản diện không ra khỏi nhà, không gặp nữ chính, nhưng độ ghen tuông với Giang Lâm Chu lại tăng lên như bình thường. Lạ quá… tôi phải quay về trụ sở báo cáo lỗi hệ thống…】

Thời gian sau đó, quả thật bên tai tôi không còn tiếng kim loại của hệ thống nữa.

Giang Lâm Chu lại gửi vài tin nhắn hẹn tôi gặp mặt, tôi đã chặn anh ta.

Mỗi lần nam nữ chính cãi nhau.

Giang Lâm Chu lại mập mờ tìm tôi, còn Tô Mộng thì tìm đến Tống Cảnh Thâm để khóc than.

Cái loại người như thế mà cũng làm nam chính được sao…

Những ngày kế tiếp, không biết Tống Cảnh Thâm dùng cách gì mà liên lạc được với đối thủ cạnh tranh của tập đoàn Giang thị.

Dưới sự giúp đỡ của họ, anh nhanh chóng thành lập thương hiệu riêng.

Hệ thống nói đúng.

Tống Cảnh Thâm thật sự là thiên tài thương mại IQ cao.

Lần đầu khởi nghiệp, chỉ vài tháng đã tạo nên bước đột phá lớn.

Kiếm được khoản tiền đầu tiên, anh liền vay thêm ít vốn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)