Chương 3 - Yêu Nhầm Người Đàn Ông Độc Ác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tô Mộng loạng choạng suýt ngã, được Tống Cảnh Thâm kịp thời dùng tay cầm ô đỡ lại.

Người đàn ông nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sâu không đáy:

“Bên ngoài đang mưa, anh đến đón em về nhà.”

Tô Mộng sau khi đứng vững liền vội vàng giải thích:

“Tống ca, anh đừng giận, không phải lỗi của Tiểu Vũ đâu. Thật ra túi xách cho dù là vài chục ngàn hay vài chục tệ cũng chỉ là cái túi thôi, quan trọng là tấm lòng mà, đúng không Tống ca…”

Tống Cảnh Thâm không đáp, ánh mắt lạnh nhạt quét quanh một vòng, những người lúc nãy nói xấu to tiếng nhất giờ rụt đầu như chim cút.

Hệ thống: 【Lạ thật, sao Tống Cảnh Thâm lại xuất hiện ở đây?】

【Thôi kệ, thấy cô “bắt nạt” nữ chính, biết đâu lại giúp tăng tốc tiến độ.】

Mưa bên ngoài không hề nhỏ.

Về đến nhà, Tống Cảnh Thâm lặng lẽ cởi chiếc áo khoác đã bị mưa tạt ướt phân nửa vì nghiêng ô che cho tôi.

Anh bật đèn lên, trên bàn ăn là món cá hồi mà sáng nay tôi chỉ buột miệng nói thèm ăn.

Không ngờ anh thực sự đi mua, lại còn là loại đắt nhất trong siêu thị.

Phải biết rằng, mấy tên tóc vàng ở xưởng sửa xe từng nói Tống Cảnh Thâm vì tiết kiệm, thường cả ngày chỉ ăn bánh bao hấp.

Ngay cả mì xào rẻ tiền nhất cũng không dám thêm trứng.

“Anh không ăn à?” Tôi nhồm nhoàm nhét đầy miệng, lúng búng hỏi.

Tống Cảnh Thâm: “Anh ăn rồi.”

Trên bếp, chiếc bánh bao thừa lúc sáng của tôi đã không còn.

Chắc là Tống Cảnh Thâm đã lấy nó làm bữa tối.

6

Người đàn ông đã trải xong giường trong phòng ngủ:

“Chăn nệm đã thay mới, nhưng không phải thương hiệu em thích…”

Nghĩ đến bóng lưng cô đơn của Tống Cảnh Thâm sáng nay.

Tôi giành nói trước:

“Thương hiệu nhà họ Giang ấy à, nghĩ kỹ lại thì chất lượng cũng bình thường thôi, da em mỏng manh thế này, đáng lẽ phải mua loại đắt tiền hơn nữa cơ.”

Tống Cảnh Thâm không nói một lời, bất ngờ giơ bàn tay rộng lớn lên.

Anh định làm gì vậy!

Chẳng lẽ không chịu nổi tính phù phiếm của tôi, lại thêm chuyện bênh vực bạch nguyệt quang, nên bây giờ muốn bộc phát trong im lặng?

Tôi theo bản năng thủ thế phòng ngự.

Nhưng Tống Cảnh Thâm chỉ nhẹ nhàng vuốt qua vết hôn mờ mờ chưa tan dưới xương quai xanh của tôi.

Cô Trần Tiểu Vũ ở thế giới này không chỉ trùng tên trùng họ với tôi, mà đến cả thể chất dễ để lại dấu vết cũng giống hệt.

“Sao giống miếng đậu hũ thế này, bóp nhẹ cũng nát.”

Tôi nhỏ giọng than thở:

Tại anh hết.”

Tống Cảnh Thâm khẽ cong môi, gần như không nhìn thấy:

“Nói cho công bằng, công chúa đậu Hà Lan, lần nào chẳng là em chủ động trước?”

Tôi nghẹn họng cả nửa ngày, mặt đỏ bừng mà chẳng phản bác được câu nào.

Cuối cùng cũng cảm nhận được rõ rệt cái khí chất lưu manh của gã đàn ông từng lăn lộn xã hội.

“Tại buổi họp lớp, lời Tô Mộng nói là sao? Sao em lại đẩy cô ta?”

Thì ra cuối cùng Tống Cảnh Thâm vẫn không quên chuyện đứng ra bênh vực cho bạch nguyệt quang.

Hệ thống:

【Cơ hội tốt, dựa theo chủ đề này mà ép anh ta mua túi thật cho cô.】

“Tống Cảnh Thâm,” tôi cắn răng, xách chiếc túi giả ném xuống đất, còn dẫm hai cái cho có khí thế:

“Còn có thể là gì nữa? Tô Mộng vừa gặp Giang Lâm Chu là được tặng đồ hiệu. Còn em, lấy anh rồi mà chỉ có thể dùng hàng giả!”

Đây là phân đoạn cốt lõi.

Sợ tôi diễn không tốt, hệ thống còn hiện sẵn lời thoại trong đầu để tôi đọc theo.

“Xin lỗi.” Ánh mắt Tống Cảnh Thâm hiện lên chút luống cuống, nụ cười chưa kịp hiện đã cứng ngắc thu lại.

“Tôi đẹp hơn Tô Mộng, ngực cũng lớn hơn, eo cũng thon hơn. Nếu lúc đầu tôi gặp được Giang Lâm Chu chứ không phải anh – một kẻ vô dụng – thì tốt biết mấy…”

Nói đến cuối câu, giọng tôi dần yếu đi, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Tống Cảnh Thâm.

“Dù sao đi nữa, bằng cách nào cũng được, anh mau gom tiền cho tôi.”

Nói xong, tôi lập tức phóng lên giường, giả vờ ngủ.

Tống Cảnh Thâm lặng lẽ châm một điếu thuốc, bước ra ban công.

Hệ thống:

【Tốt lắm, như vậy sẽ tạo nên sự đối lập rõ rệt với nữ chính ngây thơ.】

Ngoài trời mưa to kèm sấm chớp.

Vì sợ ma, tôi co người lại như một con tôm, chẳng thể nào chợp mắt.

Một lúc sau, chỗ cạnh tôi bỗng lõm xuống.

Tống Cảnh Thâm ôm tôi từ phía sau khi thấy tôi run lẩy bẩy.

“Sao giờ mới vào? Cái nhà rách này chỉ cần gió thổi là kêu cọt kẹt khắp nơi.”

Tôi xoay người, vùi đầu vào lòng ngực người đàn ông, giọng nghẹn ngào như muốn khóc.

Tống Cảnh Thâm nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như dỗ trẻ, nhưng giọng anh lại lạnh như đóng băng:

“Giang Lâm Chu… tốt đến vậy sao…”

Tôi không đáp thẳng, chỉ mơ hồ ậm ừ cho qua chuyện.

Đêm đó, là lần dữ dội nhất của Tống Cảnh Thâm.

Cả đêm tôi không nhìn thấy nổi cái trần nhà.

Từ sau đêm đó, Tống Cảnh Thâm rời nhà sớm hơn, về muộn hơn, mỗi ngày một lần tệ hơn.

Bao thuốc cũng trống rỗng nhanh hơn trước.

Đám tóc vàng trong xưởng sửa xe lén tìm tôi nói:

“Chị dâu, chị khuyên Tống ca một tiếng đi. Cứ thế này mãi, cơ thể anh ấy chịu không nổi đâu.”

Tôi chẳng bận tâm.

Không ngờ lại thành lời tiên tri.

Tống Cảnh Thâm bất ngờ tụt đường huyết, còn bị mảnh sắt cắt trúng cánh tay.

Vậy mà tối về vẫn chuẩn bị nước ngâm chân, bê đến trước mặt tôi.

Câu đầu tiên tôi hỏi lại là:

“Tiền gom đủ chưa?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)